Vinh Quang Giành Lấy Nam Chính
Chương 14: Thế giới thứ nhất
Vinh Quang Giành Lấy Nam Chính thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Câu chuyện ở viện dưỡng lão, Dư Diêu đã nghe tin, cô hoang mang sợ hãi gọi điện thoại cho Từ Đào, Từ Đào cũng vô cùng bất đắc dĩ, viện dưỡng lão nhà mình đổi chủ trong chớp mắt, hắn là người thừa kế nhưng không thể làm gì được.
“Em đừng lo lắng quá,” Từ Đào an ủi, “Nhạc Thiên rất quan tâm em.”
Dư Diêu bật thốt lên: “Anh ta làm gì...” Lời vừa mới nói đã vội vàng nuốt lại.
Từ Đào nhận ra điều gì đó nhưng hiểu ý không hỏi thêm.
Từ khi Thẩm Nhạc Thiên quay trở về, anh trở lại trạng thái như lúc mới về nhà Thẩm gia, như bị giam cầm vậy, không dám rời khỏi Thẩm trạch dù chỉ một bước.
Tệ hơn nữa, Thẩm Lập Hành luôn tiện tay ôm hôn bất kể thời gian địa điểm, điển hình là ngay bây giờ, đang ăn cơm tối, Thẩm Lập Hành ngồi nghiêm chỉnh nhưng cặp chân dài dưới bàn cứ không ngừng quấy nhiễu anh.
Thẩm Nhạc Thiên chỉ biết đỏ mặt tránh đi, nhíu mày, đôi mắt thỉnh thoảng nhìn thoáng qua để từ chối sự quấy rầy của Thẩm Lập Hành, nhưng hắn chẳng thèm để mắt đến anh, thẳng lưng nhìn về phía trước như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Thẩm Nhạc Thiên không chịu nổi, đẩy bộ đồ ăn, “Con ăn xong rồi.”
Vừa định đứng lên, đã nghe tiếng Thẩm Lập Hành quát, “Ngồi xuống.”
Thẩm Nhạc Thiên nửa đứng, do dự giây lát, cuối cùng vẫn ngồi xuống.
Mấy ngày nay, sau khi nếm trải sự mạnh mẽ và từng bước dồn ép của Thẩm Lập Hành, Thẩm Nhạc Thiên như con ếch trong nồi nước ấm, dần dần không thể chống cự lại hắn nữa.
Bởi mỗi lần chống đối nhỏ sẽ đổi lấy sự xâm lược mạnh mẽ hơn của Thẩm Lập Hành, Thẩm Nhạc Thiên vốn đã sợ hắn, giờ càng sợ hơn, trong đầu chỉ nghĩ đến một cách “kéo dài thời gian”, nhưng không biết bao giờ mới kết thúc.
Sau khi ăn cơm tối xong, Thẩm Lập Hành bất ngờ thả Thẩm Nhạc Thiên về phòng, không kéo anh vào thư phòng hôn hai cái như thường lệ.
Thẩm Nhạc Thiên thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chạy lên lầu, khóa cửa phòng lại. Bây giờ anh đã quen khóa cửa mỗi khi ở nhà.
Nhạc Thiên vừa đóng cửa xong, không để mất thời gian, nhanh chóng nhỏ tinh dầu vào bồn tắm. Cậu đoán Thẩm Lập Hành ủ lâu như vậy, chắc chắn tối sẽ ra tay.
Nhạc Thiên cởi quần áo, ngâm mình trong bồn tắm, nhàn nhã hát bâng bâng, hương hoa nhài nhẹ nhàng phảng phất quanh đầu. Nhạc Thiên hít một hơi thật sâu, “Lần đầu tiên tao đánh nhau với người khác là trong bồn tắm.”
Hệ thống: “…” Nó không muốn nghe! Bao giờ mới được chủ động che chức năng của liên minh đây? Cứu đứa bé đi Orz.
Nhạc Thiên hồi tưởng: “Khi đó tao mới hai trăm tuổi, vẫn còn là trẻ con.”
Hệ thống ngăn cản: “Cảm ơn, tôi hiểu rồi, không cần nói nữa.”
Nhạc Thiên tò mò hỏi: “Các hệ thống có biết đánh nhau không?”
Hệ thống sắc bén phủ nhận: “…Không biết!”
Nhạc Thiên kinh ngạc: “Sao bọn mày là hệ thống cao cấp thế mà không biết đánh nhau?”
Hệ thống phát điên: “Tại sao bọn tôi phải biết đánh nhau?!”
Nhạc Thiên giơ tay lên, bắt đầu đập tay “bốp bốp” vừa đập vừa hát: “Mày đập một cái, tao đập một cái, hai đứa chơi cùng nhau, mày không biết à?”
Hệ thống: “= = cậu đang nói cái đập tay đó hả?”
Nhạc Thiên mặt sợ hãi: “Không phải là cái đó thì là gì? Không phải là đập tay là gì? Đầu mày nghĩ quá hư hỏng.”
Hệ thống lại chìm vào nỗi đau không thể diễn tả, loại người lúc nào cũng “treo mép chịch với xoạc” thì có tư cách gì nói hệ thống hư?
Thôi, tinh thần cậu ta sắp bị lưu đày rồi, hệ thống quyết định tạm thời nhịn.
Sau khi tắm sạch sẽ, Nhạc Thiên mặc áo ngủ trắng tinh bằng tơ tằm, bộ áo ngủ này tôn lên vẻ quyến rũ mê hoặc nhưng chỉ cần xé một chút là rách. Hệ thống thấy cậu có nguy cơ “nắng lên”, lại lo mình nói không lại, bèn quyết định không nói lời nào.
Nhạc Thiên mặc áo ngủ xong, không lên giường ngủ ngay, bò lên bệ cửa sổ, ôm hai đầu gối, tựa người vào cửa sổ nhìn ánh trăng sáng trên bầu trời đầy sao lấp lánh.
Cậu phát hiện ra đứng từ cửa phòng nhìn ra góc má như thế này đẹp nhất, vừa thanh tú lại không mất vẻ buồn, như một bé thỏ trắng vô cùng đáng yêu, chắc chắn Thẩm Lập Hành không thể cưỡng lại.
Trong phòng tối đen, chỉ có chút ánh trăng len lỏi khắp nơi, chiếu xuống sàn nhà một bóng người xinh đẹp. Cậu thanh niên để chân trần, ôm gối ngồi bên bệ cửa sổ, mái tóc đen ngoan ngoãn rũ xuống che đi đường nét mềm mại và làn da trắng nõn, áo ngủ hở khe khiến người ta phải ngạc nhiên.
Tiếng chìa khóa chuyển động đánh thức cậu, người run lên nhưng không dám quay đầu.
Cửa mở ra, gió đêm theo vào, cậu càng run hơn.
Thẩm Nhạc Thiên lừa mình, vùi đầu vào cánh tay.
Chỉ thoáng chốc, một người đàn ông đến gần, bàn tay to đặt lên mu bàn chân cậu, lòng bàn tay có vết chai, quét qua da thịt mềm mại chưa từng chịu đau gây nên từng con sóng gợn, Thẩm Nhạc Thiên vẫn run, người co rút lại như kén tằm, để mặc cho bàn tay của người đó dạo chơi trên cơ thể mình.
Lúc Thẩm Lập Hành ôm lấy mình, Thẩm Nhạc Thiên vẫn không nói gì, cậu nắm vạt áo trước của Thẩm Lập Hành, hít một hơi yếu ớt, không biết hôm nay hắn muốn làm đến đâu, chỉ biết chống cự chắc chắn phí công.
Dạo gần đây cậu chỉ học được một điều, chống cự không bằng vâng lời.
Thế nhưng hôm nay Thẩm Lập Hành không chỉ dừng lại, Nhạc Thiên cố giãy nhưng hoàn toàn không phải đối thủ, hắn vừa dỗ dành vừa lừa gạt, mạnh mẽ xông vào.
Dù Thẩm Lập Hành đã chuẩn bị sẵn sàng, sau khi xong xuôi, Thẩm Nhạc Thiên không nhúc nhích nổi, khuôn mặt trắng bệch, ánh mắt rã rời, chỉ lẩm bẩm: “Đau quá...”
Thẩm Lập Hành để trần thân trên, cường tráng tựa người vào đầu giường, trên cơ bắp với vân da rõ ràng hiện đầy vết cắn nông sâu không đều, hắn xoa xoa mái tóc ngắn của Thẩm Nhạc Thiên, hài lòng cúi người hôn một cái lên mắt cậu, tròng mắt cậu hơi chuyển động, thật ra cậu muốn tránh đi nhưng lực bất tòng tâm.
“Nhạc Thiên, trên đời này tôi thương nhất là em,” Lòng bàn tay Thẩm Lập Hành áp vào sống eo dẻo dai của Nhạc Thiên vuốt ve, “Em và tôi, chúng ta thương nhau.” (1)
Trước đây hắn cũng đã từng nói như vậy, lúc đó hắn thương Nhạc Thiên vì hai người có máu mủ liên kết, đến bây giờ Thẩm Lập Hành vẫn thương Nhạc Thiên như cũ, tình yêu của hắn từ trước đến giờ chỉ trút vào đứa trẻ này.
Vành tai Thẩm Nhạc Thiên động đậy, cố gắng quay mặt sang vùi sâu vào gối, sống lưng nhấp nhô gầy gò hơi phập phồng, Thẩm Lập Hành kéo chăn cho cậu, nằm xuống ôm Nhạc Thiên, mặt dán vào xương bướm xinh đẹp của cậu, than thở: “Ngủ ngon, bé yêu của tôi.”
Nhạc Thiên chết lặng không nhúc nhích, khuôn mặt trắng nõn của cậu chôn vào trong gối mềm, như đã chấp nhận số phận.
Hệ thống vừa bị phát động che đậy tự động, quay lại đã đoán được chuyện gì xảy ra, huống chi còn có kẻ cao to như Thẩm Lập Hành nằm bên cạnh Nhạc Thiên, nhưng nó vẫn ôm hi vọng, vẫn không từ bỏ ý định hỏi: “Thẩm Lập Hành... làm gì với cậu?”
“Chơi trò chơi,” Nhạc Thiên thong dong trả lời, “Cái trò mà anh đập một cái em đập một cái ấy.”
Hệ thống: “Đập tay?”
Nhạc Thiên như dỗ trẻ con: “Đúng đúng đúng, là đập tay đó, bạch bạch bạch.”
Hệ thống rất muốn giả vờ không hiểu nhưng buộc phải đối mặt với hiện thực im lặng rất lâu, mới máy móc hỏi: “Cậu bị...”
Nhạc Thiên không phủ nhận, đột nhiên nói: “Từ Đào và Dư Diêu thế nào rồi?”
Hệ thống: “Chỉ kém chọc thủng một lớp cửa sổ giấy.”
Nhạc Thiên: “Tao phải giúp hai người đó một tay.”
Hệ thống: “Mũi tên của cậu chỉa sai hướng rồi, dù Dư Diêu hẹn hò với Từ Đào đi nữa, cậu cũng không thể tính là hoàn thành nhiệm vụ, trị số của Từ Đào thấp hơn cậu.”
Nhạc Thiên quay mặt sang, ánh mắt rơi vào gương mặt của Thẩm Lập Hành bên cạnh, đúng là đẹp trai thật đấy, không hổ là nhân vật nam hệ thống đề cử cao nhất, “chim to xoạc giỏi, rất mê người,” hắn lẩm bẩm, “Trong lòng tao nắm chắc, mày cứ chờ xem đi.”
__
(1) “Em và tôi, chúng ta thương nhau.”: thật ra câu này là “你与我是相连的.”, nghĩa là “Liền nhau. Cùng thương yêu nhau, có mối liên kết với nhau. Mối tương liên giữa hai người.”