Vinh Quang Giành Lấy Nam Chính
Chương 19: Thế giới thứ hai
Vinh Quang Giành Lấy Nam Chính thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Làm Cửu thiên tuế – Lâm Nhạc Thiên thực sự rất bận rộn.
Lúc đầu, Nhạc Thiên còn tưởng chỉ cần ở trong cung hưởng lộc, được người hầu hạ, ra ngoài đi kiệu, về đến giường ấm chăn êm, miễn cưỡng sống qua ngày, rồi chờ đến khi Chu Sở Sở trưởng thành là xong. Ai ngờ, chồng sớ chất trên bàn cao đến mấy thước.
Nhạc Thiên mặt lạnh như băng, nói: “Sao không có thuộc hạ giúp việc?”
Hệ thống: “Có, nhưng chuyện này quan trọng, cậu không an tâm giao phó cho người khác.”
Nhạc Thiên: “…” Tại sao Lâm Nhạc Thiên lại đa nghi đến vậy? Cậu mệt muốn chết luôn!
Vị thiên tuế “sực” lên, online phê sớ.
Thân thể mỏng manh yếu đuối của Nhạc Thiên chẳng có sức sống bao nhiêu, phê một tờ sớ đã phải nghỉ ngơi, tốc độ phê còn chậm hơn tốc độ sớ dâng lên, làm đến giữa trưa mà đống giấy vẫn chất cao như núi.
Nhạc Thiên: “Ngày nào cũng như vậy, chết mất.”
Nhạc Thiên tức giận: “Tên Lâm Nhạc Thiên kia làm Cửu thiên tuế để làm gì? Mệt đến muốn chết đi sống lại!”
Hệ thống thâm thúy nhận xét: “Đó chính là tâm lý biến thái.”
Có lý, Nhạc Thiên mặt buồn bã gọi người dâng thiện.
Sức khỏe của Lâm Nhạc Thiên rất yếu, trong cung có đầu bếp giỏi nhất thiên hạ, nhưng cậu không thể thưởng thức mỹ vị, ngày nào cũng phải ăn dược thiện.
Từng bát thuốc được dâng lên, Nhạc Thiên ngửi thấy mùi đã muốn nôn, không thể chịu nổi.
Tiểu thái giám hầu cận thử từng bát dược thiện, Nhạc Thiên quan sát sắc mặt cậu ta, thấy không hề nhăn mày, chắc là không khó uống lắm.
Xong, Nhạc Thiên chỉ vào một món trắng nõn, mềm mại, không biết là gì, trông giống như thịt cá.
Ăn thử, trong lòng Nhạc Thiên tức muốn mắng, thứ này là gì, không có mùi vị gì hết!
Hệ thống suýt bật cười, không biết công sức tìm thế giới này để làm gì, cuối cùng vẫn phải để Nhạc Thiên chịu oan ức, thật khổ.
Nhạc Thiên không muốn chịu oan, buông đũa lạnh lùng nói: “Bưng xuống hết đi.”
Trong cung, lời của cậu nói là mệnh lệnh, thái giám dưới quyền chỉ sợ chứ không dám khuyên can, ngoan ngoãn bưng hết xuống.
Nhạc Thiên khoác áo lông chồn, nói: “Chuẩn bị xe ngựa, tới Đông án.”
Hửm, phải đến Đông Hán tìm đồ ăn ngon.
Đông Hán là nơi đẫm máu nhất triều Ung, hệ thống không biết Nhạc Thiên nghĩ gì mà lại muốn đến đó tìm đồ ăn, thà bảo cậu muốn đi quyên sinh còn dễ hiểu hơn.
Đông Hán cách hoàng cung không xa, từ cửa Đông An đi thẳng là tới, Nhạc Thiên ngồi kiệu, không hỏi tại sao, hỏi chỉ nghe xương khớp kêu rên thôi, xe ngựa không kín, đến nơi cậu sắp chết rét.
Hệ thống không biết đã cười sau lưng cậu bao nhiêu lần, đúng là sung sướng quá.
Đông Hán dù do thái giám nắm quyền, nhưng cổng lại cao ngất đầy uy thế, Nhạc Thiên ngước nhìn, “Khí phách của tên Lâm Nhạc Thiên ấy không nhỏ.”
Hệ thống: “Có lẽ hắn có chút yếu đuối, nên mới phải bù đắp bằng thứ khác.”
Nhạc Thiên: “…”
Hệ thống: “Hí hí.”
Nhạc Thiên tức muốn chết, dù không phải là Lâm Nhạc Thiên, nhưng sống trong thân thể vốn không thích hợp của hắn vẫn cảm thấy bức rức.
Đông Hán khác xa tưởng tượng, mọi người ở đây đều cao to mập mạp, giọng nói hùng hồn vang dội, nhìn kiểu gì cũng chẳng giống thái giám.
Các tiểu thái giám trong cung không đứa nào không ẻo lả, kể cả chính cậu.
Trong Đông xưởng, Lâm Nhạc Thiên có phòng riêng xử lý công việc, Nhạc Thiên vào phòng, sai người đốt than rồi đuổi hết ra ngoài, điều này hợp với tính cách không thích tiếp xúc của hắn.
Phòng trống, Nhạc Thiên vội vàng lấy điểm tâm dưới bàn ra ăn.
Lâm Nhạc Thiên quá cẩn thận, ngay cả đĩa đựng điểm tâm cũng không có, chắc sợ bị hạ độc, chỉ có ở Đông Hán nơi hoàn toàn trong tầm kiểm soát mới chuẩn bị ít món nhẹ để lót dạ khi bận rộn.
Bánh ngọt thơm xốp ngòn ngọt, dù là chay nhẹ nhưng tay nghề người làm rất tốt, Nhạc Thiên ăn muốn trào họng, không nhặt vụn bánh, sau đó còn đổ vụn vào lòng bàn tay ăn sạch.
“Tiếc là ít quá.” Nhạc Thiên một hơi ăn sạch đĩa, ngồi phịch lên ghế run chân.
Cảnh tượng quá đẹp, hệ thống lại che chức năng chủ động.
Lâm Nhạc Thiên là kẻ cuồng việc, chắc chắn không đến Đông Hán chỉ để ăn bánh, để không OOC, Nhạc Thiên nghỉ ngơi chốc lát, rồi ngoan ngoãn cầm công văn ở Đông Hán lên phê.
Cầm lên mới biết, giật mình.
Đống sớ ở Đông Hán còn nhiều hơn trong cung, đúng là đủ mọi chuyện.
Một quan viên ngâm thơ khi ăn điểm tâm, bóng gió ám chỉ Lâm Nhạc Thiên là hoạn quan nhiếp chính.
Một quan viên chơi thú nhún với tiểu thiếp, nhắc đến triều trước, hình như muốn làm phản.
Một quan viên đặt tên chó là Nhạc Tử, muốn sỉ nhục Lâm Nhạc Thiên.
Nhạc Thiên: “Trời ơi, đây là cái gì vậy? Người Đông xưởng ăn no rửng mỡ à, chuyên nghe lén sau giường người ta.”
Hệ thống: “Là do cậu sai, phải giám sát từng vị quan.”
Nhạc Thiên: “…Có lẽ tao là thằng biến thái thật.” Mà còn là hạng ấy.
Nhạc Thiên lật vài quyển công văn, thấy tám chín phần là cáo trạng vô căn cứ, không nói gì, sai người đến, mặt lạnh tanh quăng sớ đi: “Mấy cái này do ai viết?”
Người tới cung kính trả lời: “Hồi thiên tuế gia, do Hàn Tề mới nhậm chức Bách hộ Cẩm Y vệ viết.”
Nhạc Thiên ngẩn người, hỏi hệ thống: “Cẩm Y vệ?”
Hệ thống không muốn giải thích, nhưng vẫn nói: “Hừm, Cẩm Y vệ làm việc thay cho Đông Hán.”
Nhạc Thiên hỏi tiếp: “Cẩm Y vệ không phải thái giám chứ?”
Hệ thống lòng không cam, tình không nguyện đáp: “…không phải.”
Người quỳ thấy Nhạc Thiên im lặng lâu, trán đã ứa mồ hôi, trong lòng mắng Hàn Tề ngàn lần, cuối cùng hắn viết gì mà khiến thiên tuế gia không vui vậy.
“Bảo hắn đến đây.”
Người tới nhận lệnh, lùi ra như được ân xá.
Chốc lát sau, Hàn Tề đến.
Người thanh niên vén màn bước vào, thân hình như ngọc, cao lớn, mũ tròn trên đầu gần chạm khung cửa, mang Phi Ngư Phục đỏ thẫm dệt chỉ vàng, bên hông đeo Tú Xuân Đao, dung mạo phong thần tuấn lãng như điêu khắc, quỳ hành lễ: “Bách hộ Cẩm Y vệ, Hàn Tề, bái kiến Cửu thiên tuế.”
Nhạc Thiên ngạc nhiên: “Trời, người anh em đẹp trai quá!” Bỗng nhiên cậu không muốn chết nữa!
Hệ thống: “…” Bất cẩn rồi.
Lòng Nhạc Thiên suýt chảy nước miếng, mặt vẫn lạnh như băng: “Xem tấu chương dưới đất, do ngươi viết?”
Hàn Tề nhặt sớ, lật xem từng tờ, chắp tay: “Là thuộc hạ viết.”
“Ngẩng đầu lên.”
Để anh ngắm nghía khuôn mặt tuấn đẹp của cưng nào.
Hàn Tề ngẩng đầu, Nhạc Thiên đang quan sát, thì Hàn Tề cũng ngắm nghía tên hoạn quan quyền khuynh triều này.
Cửu thiên tuế thủ đoạn tàn nhẫn, tính cách nham hiểm, dung mạo vô cùng xinh đẹp, gương mặt tái nhợt không chút diễm sắc, nhưng trong mắt lại ẩn hiện nét mê hoặc thấu xương, Hàn Tề thoáng nhìn rồi lại cúi mắt xuống.
Thật đúng như lời đồn, Lâm Nhạc Thiên lấy sắc hầu quân vương.
Hàn Tề chỉ thoáng nhìn, sắc mặt lạnh lùng, tâm can Nhạc Thiên không nhịn được muốn nhảy dựng lên: “Sao hắn không chịu nhìn tao, phải chăng đang rung động trước nhan sắc của tao?”
Hệ thống: “Cậu là cấp trên của hắn, sao dám nhìn thẳng mặt?”
Nhạc Thiên lâng lâng: “Tao đẹp thế này, biết đâu hắn vừa gặp đã yêu tao?”
Hệ thống nói như giội nước: “Đừng quên cậu là thái giám.”
Nhạc Thiên như bị thả từ trên trời xuống, duỗi tay định cầm chén trà, nói gằn: “Châm trà.”
Hàn Tề đứng dậy, rót trà nóng cho Nhạc Thiên, khi đưa chén, ngón tay chạm vào tay Hàn Tề, da thịt chạm nhau, Hàn Tề vội rút tay, cúi đầu đứng bên cạnh.
Nhạc Thiên uống trà, lạnh nhạt: “Những chuyện vặt trong sớ đó bớt quản đi, kiếm chuyện có ích mà làm.”
“Vâng, thuộc hạ thụ giáo.” Hàn Tề vẻ phục tùng, nhưng Nhạc Thiên vẫn cảm nhận hắn không hề cung kính như biểu hiện bên ngoài.
Nhạc Thiên: “Đẹp trai lại ngầu, nếu có thể làm một phát với hắn, tao chết cũng không hối tiếc.”
Hệ thống nhắc nhở: “Khụ khụ, thái giám, hình tượng, hình tượng.”
Lâm Nhạc Thiên bất chấp thủ đoạn lên đến đỉnh cao vì không muốn cúi đầu, bẩm sinh có khiếm khuyết, dần dần trở nên tự ti biến thái, chỉ có thể tìm niềm vui bằng cách dày vò người khác, tuyệt đối không bao giờ làm chuyện đó với đàn ông.
Theo tính cách của hắn, người mà hắn ghét nhất chính là đàn ông cao to đẹp trai như Hàn Tề.
Nhạc Thiên lưu luyến không rời mắt khỏi Hàn Tề, lạnh nhạt: “An phận làm kẻ hầu Đông Hán đi, lui xuống.”
“Vâng.”
Hàn Tề nhấc màn bước ra, bức rèm gấm che đi bóng người oai hùng mạnh mẽ của hắn.
“Hu hu hu, cái tên Hàn Tề này đẹp trai quá!” Nhạc Thiên ngồi trong phòng hận không thể đấm ngực giậm chân.
Phi Ngư Phục làm nổi bật dáng người vai rộng eo thon của Hàn Tề, dáng tam giác ngược hoàn hảo, khi châm trà đứng bên cạnh, cao hơn Nhạc Thiên ít nhất 1m9, ngón tay thon dài, Nhạc Thiên tức muốn đập bàn, muốn bóp thử quá, chắc chắn Hàn Tề có cơ bụng!
Nếu bảo Hàn Tề lột đồ cho mình bóp, hắn nhất định không nói hai lời, nhưng Nhạc Thiên không tìm được lý do, sợ OOC.
Hệ thống thấy cậu phiền lòng, cuối cùng Nhạc Thiên cũng có hôm nay.
Sau khi vùng vẫy trên ghế thái sư nửa ngày, Nhạc Thiên mệt mỏi chấp nhận số phận: “Được rồi, cứ để tao làm mỹ nam tử người người thèm khát mà không thể chạm, người đẹp như tao phải chịu lời nguyền cô độc đến già.”
Hệ thống: “…kết cục như vậy cũng không tệ.”
Hàn Tề cầm chặt mấy quyển sớ đi ra, vừa bước đến ngã rẽ thấy chậu than dưới đất, tiện thể quăng đi, vẻ mặt thờ ơ.
Hoạn quan họa quốc.
__
(1) Đông án: 东厂, hay Đông xưởng, tên đầy đủ Đông tập sự xưởng, thành lập dưới thời Minh Thành Tổ. Vốn cướp ngôi cháu mình, Minh Thành Tổ đa nghi như Minh Thái Tổ, quyết định lập Đông xưởng năm 1420 để bí mật giám sát quan lại, tướng lĩnh, học giả. Do hoạn quan đứng đầu, chức danh đầy đủ Khâm sai tổng đốc Đông xưởng quan giáo biện sự thái giám, gọi tắt Đề đốc Đông xưởng hay Xưởng công. Viên hoạn quan nổi tiếng Ngụy Trung Hiền. Đặc vụ chia 8 cấp, trong Đông xưởng có tượng Nhạc Phi để nhắc nhở không gây án oan.
(2) Cẩm Y vệ: 锦衣卫, năm 1369, Minh Thái Tổ sáp nhập Nghi loan ty thành Thân quân Đô úy phủ, năm 1382 đổi tên Cẩm Y vệ. Là đội thân quân thị vệ kiêm nghi trượng của hoàng đế, gồm dũng sĩ, võ nghệ cao cường, chia Hiệu úy chưởng quản dàn lỗ bộ và tàn lọng, Lực sĩ đặc trách chiêng trống và cờ phướn. Theo cơ cấu quân sự triều Minh, mỗi vệ 5.000 quân, chia Thiên hộ sở và Bách hộ sở.
(3) Phi Ngư: hay Phi Ngư Phục, một trong những bộ y phục được ban thưởng thời Minh. Trên áo có hoa văn Phi Ngư (cá chuồn) bốn móng, “Phi Ngư giống mãng xà, có hai sừng. Gọi là hoa văn Phi Ngư, nhưng là lấy hình mãng xà thêm đuôi với vây cá làm thành hình Phi Ngư giống mãng xà, chứ không có lấy hình con cá chuồn thật.”
…
Trong tư liệu lịch sử thời Minh, trang phục quan Công đường Cẩm Y vệ là Phi Ngư Phục, nhưng thật ra là tên chung, chỉ y phục có hoa văn cá chuồn thì đều gọi là Phi Ngư Phục.