Vinh Quang Giành Lấy Nam Chính
Chương 20: Thế giới thứ hai
Vinh Quang Giành Lấy Nam Chính thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau một ngày dài bận rộn ở Đông Hán, Nhạc Thiên còn phải vội vã trở về cung trước khi trời tối để dỗ con. Nỗi vất vả của những người cha đơn thân, mấy ai hiểu thấu?
Điều khiến Nhạc Thiên yên lòng duy nhất là Chu Sở Sở đang ở trong Tử Thần điện sinh sống cũng không quá tồi.
Lâm Nhạc Thiên vốn là hoạn quan, nhìn bề ngoài thì áo gấm hoa lệ, quyền hành trong tay, nhưng thực chất lại hoàn toàn phụ thuộc vào ân sủng của hoàng đế. Chính hắn cũng hiểu điều đó, nên tìm đủ mọi cách để loại trừ những kẻ đối nghịch, sát hại trung lương không tiếc tay, nhằm khống chế thiên tử, cố ý nuông chiều hoàng đế trở thành kẻ ỳ lại, dựa dẫm vào mình.
Nói thẳng ra, hắn đang lợi dụng tay thiên tử để điều khiển chư hầu.
Nhưng giờ đây, Nhạc Thiên lại không thể làm như vậy.
Vị trí cao nhất của hắn chỉ có Tông Diễn, cũng chỉ có Tông Diễn mới giúp hắn hoàn thành nhiệm vụ đúng quy cách. Thế nhưng với tính cách như vậy, làm sao Tông Diễn có thể ngồi vững trên ngôi hoàng đế suốt tám năm qua được?
Suy cho cùng, Lâm Nhạc Thiên xuất thân nghèo hèn, tầm nhìn quá hẹp, thật sự nghĩ rằng chỉ cần dùng thủ đoạn tàn nhẫn thâm độc là có thể nắm giữ triều chính.
Đơn giản coi như hắn có thể kiểm soát triều Ung, lãnh quốc giáp biên giới với Ung triều cũng sẽ không bỏ qua cơ hội để diệt trừ một triều đại bị hoạn quan lộng quyền khống chế.
Có thể chỉ trong ba năm hay năm năm nữa, Tông Diễn và hắn sẽ sớm bị diệt vong. Đến lúc đó, một tên thái giám như hắn, dưới mình không có gì, chẳng khác gì thịt cá để người ta đem đi xẻo hay sao?
May mắn thay, Nhạc Thiên xuyên về kịp thời, Lâm Nhạc Thiên vẫn chưa làm quá nhiều chuyện tồi tệ, triều đình vẫn còn rất nhiều trụ cột.
Kế hoạch nuôi dưỡng minh quân thất bại (×) —— Kế hoạch nuôi dưỡng sừng bắt đầu (√)
Nhạc Thiên: "Tao khổ quá mà…"
"Thiên tuế gia, đã đến Tử Thần điện rồi." Tiểu thái giám nhẹ nhàng bên ngoài nhắc nhở.
Có con cái là tự nhiên thêm gánh nặng! Nhạc Thiên đau đầu vuốt trán, nắm chặt lò sưởi, bước xuống kiệu, nhờ tiểu thái giám đỡ mình vào điện. Đám cung nữ thái giám thấy cậu vẫn hành lễ như thường.
"Tiểu Lâm tử!"
Tông Diễn vội vàng chạy ra, ôm chầm lấy Nhạc Thiên, suýt nữa đã khiến tiểu hoàng đế Tông ói máu, Nhạc Thiên yếu ớt nói: "Bệ hạ, nghiêm chỉnh nào."
Tông Diễn chẳng thèm nghe, ngẩng đầu lên bĩu môi, "Tiểu Lâm tử, dạo gần đây ngươi ít ở bên trẫm quá, trẫm chán lắm."
Nhạc Thiên vuốt ve ngọc quan của Tông Diễn, nhưng cậu không nghe lời, kéo tay Nhạc Thiên áp lên mặt mình, híp mắt như chú cún con đang được chủ nhân cưng nựng.
"Bệ hạ, tay nô tài lạnh," Nhạc Thiên không đành lòng nhìn nữa, quyết định rút tay về, đặt lên lò sưởi, "Truyền thiện đi."
Nhạc Thiên chỉ đích danh Chu Sở Sở hầu thiện, đứng bên cạnh như thể tay cầm tay chỉ dạy cho cô. Mặc dù Chu Sở Sở còn nhỏ nhưng xinh xắn lanh lợi, làm việc rất bài bản. Trong lòng Nhạc Thiên rất vui, ánh mắt nhìn Chu Sở Sở cũng dịu dàng hơn hẳn.
Nhạc Thiên: "Con gái của papa giỏi quá!"
Hệ thống: "Coi nữ chính như con gái mình, cậu cũng được lắm đấy."
Nhưng Tông Diễn lại không vui, đập đũa ngọc, sầm mặt nói: "Tiểu Lâm tử, trong mắt ngươi còn có trẫm sao?"
"Nô tài đặt bệ hạ trong lòng mình, Sở Sở là đứa trẻ tốt, có con bé hầu hạ ngài, những lúc không ở bên ngài, nô tài không cần phải quá lo lắng cho bệ hạ nữa, rất mong bệ hạ thương cảm cho." Nhạc Thiên nhặt đũa ngọc lên, cung kính đưa cho Tông Diễn, ánh mắt đa tình như nhuộm mưa thu, chậm rãi nói: "Bệ hạ, mời dùng bữa."
Tông Diễn được vuốt lông, ngoan ngoãn ăn.
Trên bàn bày đầy đồ ăn ngon, mùi thơm cứ nhắm thẳng vào lỗ mũi Nhạc Thiên, suýt chút nữa đã chảy nước miếng, cậu đứng không nổi nữa.
"Khụ khụ." Nhạc Thiên che miệng khẽ ho hai tiếng, Tông Diễn lập tức sốt sắng nói: "Tiểu Lâm tử, ngươi làm sao vậy? Có phải lại nhiễm phong hàn không?"
Nhạc Thiên khoát tay áo một cái, "Đa tạ bệ hạ quan tâm, chỉ là gió đêm thổi qua nên cổ họng hơi ngứa thôi."
"Đêm nào ngươi cũng tới lui, sao mà không trúng gió cho được? Thân thể ngươi vốn đã yếu," Tông Diễn lo lắng nói, "Nhanh truyền thái y!"
Thái y vừa đến, sau khi bắt mạch, lại lặp lại mấy câu cũ: thể hư khí đoản, nội hàn ngoại cảm, nói tóm lại là thân thể Lâm Nhạc Thiên yếu, cần kiêng cử, tẩm bổ, tĩnh dưỡng.
Tông Diễn gấp đến độ đỏ mặt lên, Chu Sở Sở bên cạnh cũng cắn môi trừng mắt, trong lòng rất lo.
Nhạc Thiên thuận thế ho hai tiếng, động viên hai đứa nhỏ, "Bệnh cũ, bệ hạ không cần lo lắng."
Tông Diễn cắn răng nói: "Đều do trẫm!"
Tông Diễn là đứa con nhỏ nhất của tiên đế, xuất thân không cao, tuổi cũng nhỏ, vốn là một vị hoàng tử tầm thường khó có cơ hội được đăng ngôi, lên được ngôi hoàng đế hoàn toàn nhờ có Lâm Nhạc Thiên nâng đỡ. Lâm Nhạc Thiên vì khống chế Tông Diễn, từng diễn vở kịch "nhảy xuống nước cứu người, để lại nguồn cơn bệnh tật", khiến Tông Diễn vô cùng quan tâm thân thể của Lâm Nhạc Thiên.
"Bệ hạ nói chuyện cẩn thận." Giọng điệu Nhạc Thiên hơi nặng chút, như thể không muốn nghe thấy Tông Diễn tự trách.
Chu Sở Sở bên cạnh im lặng bấy lâu, bỗng nhiên tiến lên trước quỳ xuống thưa: "Bệ hạ, nô tỳ có một lời muốn nói."
Tông Diễn phất tay, "Nói đi."
Chu Sở Sở giương mắt nhìn Nhạc Thiên một cái, thấy Nhạc Thiên không có ý ngăn trở, đánh bạo nói: "Đêm nào thiên tuế gia cũng phải bôn ba qua lại giữa hoàng cung và Đông Hán, thật sự rất mệt, xin bệ hạ ban ân, cho thiên tuế gia tá túc bên ngoài."
Good job! Không hổ là con gái của papa! Vừa thông minh lại hiểu chuyện! Nhạc Thiên thật sự rất muốn dựng ngón tay cái với Chu Sở Sở, nhưng ngoài mặt vẫn trầm tĩnh như nước, đệm thêm một đợt ho nữa.
Tông Diễn bản theo bản năng muốn từ chối, nhưng nghe Nhạc Thiên lại ho khan nữa, tim chợt mềm.
Lâm Nhạc Thiên đã giúp đỡ mình trong thời khắc đen tối nhất của cuộc đời, vẫn luôn tin tưởng mình, mình là trời của hắn, làm sao có thể để hắn chịu khổ?
Tông Diễn khó khăn nói: "Ngươi nói có lý, Tiểu Lâm tử, sau này nếu như bận đến tối, thì cứ ở lại Đông Hán luôn, không cần hồi cung."
"Nô tài tạ ơn ân điển của bệ hạ." Nhạc Thiên thuận thế hành lễ.
Đạt được mục đích rồi, ố dè.
Ở trong cung thật sự vừa ngột ngạt vừa mệt mỏi, gần như phải nghiêm chỉnh từng giây từng phút, còn phải dỗ trẻ con nữa. Đông Hán thì không giống vậy, địa bàn của cậu, luật của cậu.
Tông Diễn đắm chìm trong nỗi bi thương Tiểu Lâm tử phải ngủ ở bên ngoài, cậu ta nắm tay áo Nhạc Thiên, ngầm mang ý cầu xin, hàm xúc nói: "Tiểu Lâm tử, tối nay ngươi ngủ với trẫm được không?"
…Nếu như cưng lớn thêm bảy tám tuổi nữa thì anh rất tình nguyện… Nhạc Thiên mỉm cười kéo tay áo lại, dịu dàng nhưng không cho phép từ chối trả lời: "Bệ hạ, làm vậy không hợp quy củ."
Vẻ mặt Tông Diễn suy sụp.
"Bệ hạ, ngày mai nô tài tặng ngài một món quà lớn, được không?" Nhạc Thiên cười híp mắt nói.
Tông Diễn vẫn suy chuyển, "Trẫm không dễ dụ vậy đâu." Lại nhịn không được hỏi: "Là gì?"
Nhạc Thiên vẫn cười như trước, "Bí mật, nô tài muốn cho bệ hạ một niềm vui bất ngờ."
Khi Nhạc Thiên đi, lại dặn dò Chu Sở Sở một phen, nói hết những sở thích sở ghét tính tình của Tông Diễn cho Chu Sở Sở nghe, Chu Sở Sở cẩn thận ghi nhớ, "Thiên tuế gia, ngài yên tâm, nô tỳ nhất định sẽ cố gắng!"
Con gái ngoan hu hu hu, Nhạc Thiên lại mặt lạnh xoa xoa khuôn mặt nho nhỏ của Chu Sở Sở, lập tức bị hệ thống cảnh cáo: "Chú ý hành vi của cậu."
Nhạc Thiên giận dữ, "Tình thương của cha, tình thương của cha mày hiểu không?"
Hệ thống: "Ha ha."
Ngày hôm sau, món quà lớn của Nhạc Thiên được dâng đến trước mặt Tông Diễn —— đại học sĩ Hàn Lâm viện Dương Khiêm Ích + tướng quân Phủ Viễn, Ngạc Thái.
"Chúng thần phụng mệnh Cửu thiên tuế đến giảng dạy cho bệ hạ."
Tông Diễn: "…"
Nhạc Thiên ngồi trên cỗ kiệu đi về phía Đông Hán thảnh thơi lật tấu chương, con trai ngoan, mời con hưởng thụ phần lễ vật bổ túc ba năm học văn năm.