Vĩnh Viễn Cùng Một Chỗ
Lần Đầu Gặp Gỡ
Vĩnh Viễn Cùng Một Chỗ thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chu Vũ hơi hối hận vì hôm trước, trong lúc buồn chán, đã bỗng dưng xông lên đánh cho mấy tên côn đồ bay chạy mất dép.
Bản thân hắn thực ra cũng chẳng phải hạng tốt lành gì: lừa gạt bạn học, cướp đồ, đánh nhau gây rối. Ở trường, hắn học hành bết bát, thành tích luôn đứng chót bảng, đến nỗi chẳng giáo viên nào muốn nhắc đến tên hắn.
Hắn có một người cha nghiện cờ bạc, mẹ bỏ đi theo người đàn ông khác từ khi hắn còn nhỏ, khiến hắn một mình bơ vơ không ai quản lý. Chu Vũ ngày ngày ra đường “đá chó đá mèo”, vậy mà lại cảm thấy cuộc sống trôi qua khá vui vẻ. Bạn học ở trường đều biết hắn là kẻ như vậy nên hễ nhìn thấy là tự động tránh xa.
***
Hôm đó, Chu Vũ vừa từ tiệm net đi ra thì gặp phải mấy tên côn đồ. Tâm trạng vốn đã không tốt, lại đang không có chỗ trút giận, thế là hắn vui vẻ lôi mấy tên xui xẻo đó ra làm bao cát, đánh cho một trận. Chưa kịp đánh đã tay thì chúng đã hoảng loạn bỏ chạy. Một tiếng động nhỏ vang lên, lúc đó Chu Vũ mới để ý hóa ra mình đã tiện tay cứu được một người.
Thiếu niên “được cứu” dựa lưng vào tường, cúi đầu không nói. Mái tóc dài rủ xuống trán, gần như che khuất nửa trên khuôn mặt, chỉ lộ ra chiếc cằm trắng nõn cùng đôi môi xinh đẹp. Quần áo trên người toàn là hàng hiệu, nhìn là biết hắn xuất thân từ gia đình giàu có. “Đúng là con mồi béo bở, thảo nào lại bị nhắm đến,” Chu Vũ thầm nghĩ.
“Cảm ơn cậu,” thiếu niên đột ngột cất tiếng. Giọng nói bất ngờ cất lên trầm ấm, êm tai, khiến Chu Vũ cứ ngỡ như đang nghe phát thanh viên trên đài đọc bản tin buổi chiều.
“Hả? Cảm ơn tao à?” Chu Vũ chỉ tay vào mình, cảm thấy buồn cười.
“Phải, cảm ơn cậu đã giúp tôi.” Thiếu niên dừng lại một chút rồi nghiêm túc trả lời hắn.
“Ai nói là tao tới giúp mày?” Chu Vũ khẽ nhếch mép, nắm cổ áo thiếu niên kéo lên, cười một cách vô cùng sảng khoái: “Đưa tiền của mày đây! Tao không có nhiều thời gian để lãng phí ở đây.”
“…”
Chu Vũ bất ngờ nhận được sự hợp tác gần như ngay lập tức của thiếu niên, lấy được mấy trăm nghìn. Tuy không nhiều nhưng cũng tuyệt đối không phải là ít ỏi. Hắn huýt sáo, vỗ vỗ mông, tâm trạng đầy sảng khoái rời đi, bỏ lại thiếu niên đứng đó trầm mặc.
Từ sau ngày đó, Chu Vũ luôn có cảm giác mình đang bị theo dõi. Bất kể là ở trường học, trên đường hay đang ở trong nhà. Tình trạng này kéo dài nhiều tuần, hắn cứ thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn quanh nhưng không thấy bất kỳ ai đáng ngờ, khiến hắn trở nên khó chịu và bất an.
Cho đến một ngày, hắn bị thầy giáo trực ban buộc phải ở lại nói chuyện, đến khi trời tối mịt mới được cho về. Chu Vũ chọn một con ngõ hẻo lánh để đi. Trong ngõ tối om như mực, cách chỗ hắn đang đứng khoảng mấy trăm mét mới lờ mờ nhìn thấy ánh đèn đường le lói.
Chu Vũ chỉ nghe tiếng bước đi của mình vang lên.
“Bộp bộp… bộp bộp…”
“Bộp bộp… bộp bộp…”
Một tiếng rồi lại một tiếng. Bỗng hắn nghe được tiếng bước chân thứ hai xen lẫn đầy hỗn loạn.
“Bộp bộp… bộp bộp…”
“Cộp cộp… cộp cộp… cộp cộp…”
“Bộp bộp… bộp bộp…”
“Bộp bộp… bộp bộp…”
“Cộp cộp… cộp cộp… cộp cộp…”
“Bộp bộp….” Vụt quay đầu nhìn lại, Chu Vũ cuối cùng cũng nhìn thấy một bóng đen khả nghi phía sau, liền xoay người đuổi theo bóng đen đó.
Bóng đen thấy bị hắn phát hiện liền quay người bỏ chạy. Khi chỉ còn cách cửa ngõ không xa, Chu Vũ từ phía sau tóm được, xách người hắn quay lại đối diện mình.
“Là mày?” Dựa vào ánh đèn đường lờ mờ, Chu Vũ nhận ra người hắn đang giữ trong tay. Mặt hắn hơi lộ vẻ sửng sốt, hắn hoàn toàn không ngờ người này lại chính là thiếu niên mấy ngày trước hắn tiện tay cứu rồi lại mặt dày cướp tiền của cậu ta.
“Sao hả? Chẳng lẽ mày muốn trả thù tao sao?” Nghĩ đến việc cậu ta đã theo dõi mình suốt thời gian qua, Chu Vũ liếc nhìn đầy khinh miệt. Cậu ta đã thấp hơn mình, thân thể lại gầy yếu, còn đòi trả thù?
“Tôi… tôi không phải đến trả thù.” Thiếu niên bị túm chặt đến mức toàn thân run rẩy kịch liệt. Từ dưới đáy lòng Chu Vũ lại trào lên sự khinh bỉ đối với kẻ nhát gan này.
“Tôi… tôi chỉ muốn nhìn xem cậu…”
“Mày… là biến thái sao?” Hắn nhăn mặt nhíu mày, đối với câu trả lời này tỏ vẻ không biết nói gì.
“Tôi… thật sự là chỉ muốn nhìn xem cậu, cùng cậu trở thành bạn bè.” Không biết thiếu niên lấy đâu ra dũng khí mà thốt ra lời thổ lộ này.
Nhìn thiếu niên ngẩng đầu lên, mái tóc rẽ ngôi để lộ đôi má trắng nõn xinh đẹp, đôi mắt to với đồng tử ánh lên tình cảm cuồng nhiệt, chăm chú nhìn hắn. Chu Vũ không tự chủ được mà nới lỏng hai tay rồi thả thiếu niên ra.
“Cậu tên là gì?” Mà nói đi thì cũng nói lại, thiếu niên này có vẻ ngoài khá hợp khẩu vị của hắn, lại thêm lần trước đã lấy được mấy trăm nghìn của cậu ta. Chu Vũ tâm trạng tốt lên, tươi cười hỏi tên.
“ … Tôi tên Tống Phàm Hiên.”