Vĩnh Viễn Cùng Một Chỗ
Ác Mộng Kinh Hoàng
Vĩnh Viễn Cùng Một Chỗ thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Hộc... hộc...”
“Hộc... hộc...”
Chu Vũ thở hổn hển, không ngừng chạy xuyên qua khu rừng rậm rạp. Vẻ mặt hắn đầy bất an, thần kinh căng thẳng, liên tục đưa mắt nhìn quanh như sợ hãi điều gì đó bất ngờ xuất hiện.
Chẳng biết đã chạy được bao lâu, Chu Vũ dừng lại, đặt hai tay lên đầu gối đang run rẩy, muốn nghỉ ngơi một lát.
Hắn cũng không rõ mình đã chạy trốn được bao lâu. Ngoài chiếc áo khoác và ví tiền, hắn không mang theo bất cứ thứ gì khác. Vừa ra khỏi cửa, hắn đã vẫy một chiếc taxi, đi từ thành phố đến một nơi hoang vắng. Dù đã di chuyển một quãng đường xa như vậy, trong lòng Chu Vũ vẫn không ngừng cảm thấy bất an. Ném tiền xe cho tài xế, hắn lập tức lao vào rừng, chạy thục mạng.
Chu Vũ không biết điểm đến cuối cùng của mình là đâu, chỉ hy vọng có thể chạy thật xa. Hắn tin rằng, chỉ cần chạy thêm một chút nữa, hắn sẽ cảm thấy an toàn hơn một chút.
Trời đã tối đen, nhưng ánh trăng đêm nay lại đặc biệt sáng, xuyên qua kẽ lá trong rừng rậm, tạo nên những vệt sáng tối đan xen, hằn lên những hình thù kỳ dị trên mặt đất. Chu Vũ lúc này đã không còn đường lui, phía sau hắn là một màn đêm đặc quánh không thể phân biệt phương hướng, hắn chỉ có thể tiếp tục tiến về phía trước.
“Xoạt...”
Đột nhiên, trong bụi cỏ vang lên tiếng động, một bóng đen vụt qua trước mặt Chu Vũ. Hắn theo bản năng lùi lại mấy bước. Định thần lại, Chu Vũ nhận ra đó chỉ là một con mèo hoang. Nó đứng quay lưng về phía ánh trăng, đôi mắt sáng rực nhìn chằm chằm hắn, rồi lại biến mất vào bóng đêm nhanh như khi xuất hiện.
“Phù...” Chu Vũ thở phào nhẹ nhõm. Vừa định cất bước tiếp tục tiến lên, một bóng đen khác lại bay sượt qua. Chu Vũ nhanh chóng né sang một bên.
“Bộp!”
Một vật gì đó rơi chuẩn xác xuống vị trí Chu Vũ vừa đứng.
Ánh trăng xuyên qua kẽ lá, rọi rõ thứ vừa rơi xuống. Chu Vũ giật mình nhận ra, đó là một cái đầu người.
Một cái đầu với mái tóc pha bạc trắng đen, hai bên má phúng phính. Chẳng phải đây là tài xế taxi vừa chở hắn đến đây sao?
Chu Vũ vẫn nhớ rõ, trên xe taxi, người đàn ông này đã thao thao bất tuyệt về vợ và con mình. Vì muốn con có điều kiện học tập tốt hơn, sau khi tan ca, ông ta vẫn lái taxi với hy vọng kiếm thêm chút tiền.
Chu Vũ nhớ, người tài xế ấy vì làm việc vất vả mà tóc đã bạc, gương mặt mập mạp còn lún phún vài sợi râu chưa cạo sạch. Khi nhắc đến người nhà, ông ta tươi cười híp cả mắt.
Nhưng đó là chuyện của lúc trước. Giờ đây, người đàn ông chỉ còn lại cái đầu bị ném trên mặt đất, hai mắt trắng dã trợn trừng, chỗ cổ có dấu vết bị phanh ra, trên mặt tràn đầy vết máu. Chu Vũ còn chưa kịp hoàn hồn thì lại có thứ gì đó tiếp tục rơi từ trên trời xuống.
Chu Vũ vội vàng lùi lại phía sau, vấp phải một rễ cây lớn nhô lên và ngã ngồi xuống đất. Hắn không dám đứng dậy, cứ thế lùi tiếp về sau. Phía trước, lại có những vật thể khác tiếp tục rơi xuống.
Đợi đến khi mọi thứ trở nên yên tĩnh, một đôi tay từ phía sau ôm chặt lấy Chu Vũ.
“Mình đã nói cậu không cần trốn. Cậu có thể chạy thoát được sao?”
“Tống Phàm Hiên...”
“Hửm?”
“Buông tôi ra!” Chu Vũ ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc. Hắn cúi đầu nhìn, trên tay Tống Phàm Hiên đang ôm mình là một cây búa. Máu tươi vẫn đang chảy dọc theo lưỡi búa xuống quần áo Chu Vũ, còn quần áo Tống Phàm Hiên mặc thì ướt đẫm. Vì là áo đen nên không rõ rốt cuộc có bao nhiêu máu, nhưng mùi tanh nồng nặc bốc lên khiến người ta muốn nôn mửa. Người tài xế kia chắc chắn đã bị Tống Phàm Hiên sát hại...
Ngẩng đầu nhìn về phía trước, trên mặt đất là những mảnh thi thể nhỏ vụn đã bị Tống Phàm Hiên cắt rời. Kích cỡ mỗi khối gần như bằng nhau, vết cắt sắc bén hoàn hảo. Màu da thịt đỏ hồng, xương nhô ra, mỡ và máu tươi vẫn đang nhỏ giọt, khiến Chu Vũ muốn nôn mửa.
“Mày bị điên rồi! Tại sao lại giết người ta? Ông ấy và mày đâu có thù oán gì chứ?” Trước đây, Tống Phàm Hiên sát hại cha mẹ là vì bị hai người hành hạ đến bùng nổ. Nhưng người tài xế này chỉ là một người qua đường vô tội, tại sao Tống Phàm Hiên lại giết, còn phân thây thi thể?
“Ai bảo ông ta dám chở cậu đi. Ông ta chính là đồng lõa. Kẻ đồng lõa đáng chết, phải chết.” Tống Phàm Hiên đang nói chuyện ôn nhu, nhưng khi nghe hỏi đến xác chết kia, giọng hắn lập tức trở nên lạnh lùng tàn khốc.
“Cái rắm! Ông ta là tài xế. Ai mà ông ta không chở chứ. Mày là đồ thần kinh!” Chu Vũ ra sức giãy giụa muốn thoát khỏi Tống Phàm Hiên, nhưng vòng tay đang ôm hắn lại càng siết chặt thêm.
“Tất cả những ai dám giúp đỡ cậu chạy trốn khỏi mình đều là kẻ địch.” Tiếng nói dần chậm lại, nhỏ nhẹ thì thầm bên tai Chu Vũ: “Với lại mình cũng rất đói. Cậu không thấy đống xác kia không có nội tạng sao? Mình đã ăn hết rồi...”
Không nói thì không để ý. Vừa nghe lời Tống Phàm Hiên thốt ra, Chu Vũ liền hướng về phía xác chết, tiến tới kiểm tra. Quả thật, không hề thấy nội tạng.
“Mày không thấy ghê tởm sao?”
“Không ăn thì làm sao mình có sức ở lại chăm sóc cậu chứ...”
“Mày cút đi đầu thai đi! Đừng có ở đây hại người hại mình nữa!”
“Không. Mình không đi. Sao mình có thể bỏ cậu lại mà đi chứ!” Giọng nói trở nên ôn nhu không gì sánh được, Tống Phàm Hiên chậm rãi đè Chu Vũ xuống mặt đất.
Chu Vũ kinh hãi phát hiện cơ thể mình hoàn toàn không thể nhúc nhích, ngay cả ngón út cũng không thể nhấc lên. Hắn chỉ có thể trừng mắt nhìn chằm chằm Tống Phàm Hiên. Chu Vũ muốn nói chuyện nhưng không thể há miệng, muốn hừ một tiếng cũng không phát ra được âm thanh.
“Muốn nói chuyện?”
Tống Phàm Hiên nghiêng đầu nhìn Chu Vũ, rõ ràng là biết nhưng vẫn cố tình hỏi.
Vô nghĩa! Trong lòng Chu Vũ tức giận gào thét, muốn nhào lên đấm Tống Phàm Hiên. Hắn hận chính mình vô dụng, không thể chạy thoát khỏi con quỷ này. Không, Tống Phàm Hiên không phải là quỷ, hắn là yêu quái!
“Bây giờ cậu tốt nhất đừng nói gì hết, như thế sẽ tốt hơn đấy. Mình đã phong tỏa hết các cảm giác của cậu rồi, lát nữa cậu sẽ không cảm thấy đau.”
Đau đớn? Mắt Chu Vũ càng trợn lớn hơn, hắn không rõ Tống Phàm Hiên muốn nói điều gì.
“Ha hả, mình cũng không còn cách nào khác. Ai bảo cậu cứ hết lần này đến lần khác chạy trốn. Mình mệt mỏi rồi. Tốt nhất bây giờ mình sẽ chặt hết tay chân của cậu đi, cắt lưỡi cái miệng thích mắng chửi người của cậu, rồi móc đôi mắt xinh đẹp của cậu ra. Như thế thì cậu chỉ có thể ở lại bên cạnh mình, dựa vào mình mà sinh tồn.” Nói ra hết kế hoạch đã dự định từ lâu, Tống Phàm Hiên vẻ mặt mơ màng, khóe miệng không kìm được nhếch lên một nụ cười, đầu vì quá hưng phấn mà nghiêng sang một bên.
Cái gì?! Nghe thấy kế hoạch của Tống Phàm Hiên, Chu Vũ muốn lớn tiếng phản đối và mắng chửi. Nhưng hắn lại chỉ có thể trơ mắt nhìn Tống Phàm Hiên giơ cao cây búa còn dính máu, bổ xuống cánh tay phải của mình...
Cánh tay phải...
Cánh tay trái...
Đùi phải...
Chân trái...
Không hề có bất kỳ cảm giác nào khi từng bộ phận trên người mình bị Tống Phàm Hiên lần lượt chặt xuống. Hai mắt Chu Vũ không thể nhắm lại, không hiểu vì sao, nước mắt trong suốt vẫn cứ chảy dài trên má.
Nhìn thấy Chu Vũ khóc, Tống Phàm Hiên vứt chiếc chân vừa cắt xong sang một bên, nghi hoặc hỏi: “Cậu đã không còn cảm giác mà. Đau sao?”
“Ngoan! Sẽ không đau nữa đâu. Từ nay cậu cũng không thể chạy trốn, ngoan ngoãn ở bên cạnh mình đi.” Hắn ngồi xuống, xoa xoa mặt Chu Vũ an ủi.
Vẻ mặt Tống Phàm Hiên đột nhiên trở nên hưng phấn hẳn lên. Hắn không biết lấy ở đâu ra một cái kéo, đưa đến trước mặt Chu Vũ: “Nào, bây giờ cắt lưỡi.”
Không cần! Tao không cần!!! Trong lòng Chu Vũ không ngừng gào thét phản đối.
“Đừng sợ hãi. Sẽ rất nhanh thôi. Cắt đi hết rồi cũng không sao đâu.” Tống Phàm Hiên quay đầu nhìn, mang hai chân và hai tay của Chu Vũ bày ra trước mặt, cười nói: “Tất cả những bộ phận này của cậu mình sẽ ăn hết, sẽ không lãng phí bất cứ thứ gì. Như vậy được chưa? Thôi được rồi, nói nhiều quá rồi, mau chóng cắt lưỡi đi nào.”
Mặc kệ ánh mắt Chu Vũ có sợ hãi đến nhường nào, Tống Phàm Hiên vẫn cậy miệng hắn ra, kéo chiếc lưỡi ấm áp mềm mại ra ngoài. Tống Phàm Hiên đưa kéo đến gần...
Không cần!!!!!!!!!!
...
......
.........
............
..................
Chu Vũ giật mình tỉnh lại trong sợ hãi, cả người toát mồ hôi lạnh, hơi thở dồn dập. Hắn nhìn lên, mới phát hiện đây là trần nhà quen thuộc, dưới lưng là giường đệm mềm mại chứ không phải mặt đất lạnh giá.
“Sao vậy? Gặp ác mộng à?”
Sau lưng truyền đến giọng nói quen thuộc, một bàn tay vòng qua eo, ôm chặt Chu Vũ vào lồng ngực.
Chu Vũ trừng mắt, cảm nhận cái ôm của người đã khiến mình gặp ác mộng, trong lòng không rõ là tư vị gì. Hắn há miệng thật lâu, cuối cùng cũng nói: “Cậu khi nào mới đi đầu thai? Quấn quýt ở đây cũng lâu lắm rồi.”
“Không lâu! Ở bên cậu bao nhiêu cũng là ít.” Hắn hôn lên trán đầy mồ hôi của người trong lòng, Tống Phàm Hiên dò hỏi: “Xem ra cậu bị dọa không ít. Mình đi rót nước cho cậu nhé?”
“Nếu như cậu nhanh chóng biến mất thì tôi ngày nào cũng có thể ngủ ngon, mơ những giấc mộng đẹp.”
“Mình đi rót nước.” Không để ý đến lời nói của Chu Vũ, Tống Phàm Hiên xoay người xuống giường, ra phòng khách rót nước, tiện thể bật TV.
Chu Vũ ngẩng đầu nhìn trời đang dần sáng hẳn, ánh mặt trời chiếu rọi khắp xung quanh. Tống Phàm Hiên vẫn tự nhiên đi qua đi lại. Chu Vũ không khỏi kỳ quái tự hỏi, Tống Phàm Hiên là quỷ nhưng không sợ ánh nắng, lại còn có thực thể. Hắn dựa vào điều gì mà duy trì sự tồn tại? Vì sao không biến mất? Cũng không thấy hắn ăn nguyên bảo ngọn nến* hay bất cứ thứ gì khác.
Nhận lấy cốc nước từ tay Tống Phàm Hiên, Chu Vũ uống một hơi hết sạch, rồi nhịn không được hỏi: “Cậu không cần ăn gì sao? Không phải quỷ đều ăn nguyên bảo ngọn nến gì đó à?”
“Nga? Cậu quan tâm mình sao?” Nghe được câu hỏi của Chu Vũ, Tống Phàm Hiên cười vui vẻ.
“Quan tâm cái rắm!” Bực bội nằm xuống, kéo chăn đắp lên, Chu Vũ quyết định phớt lờ Tống Phàm Hiên và tiếp tục ngủ.
“Hửm? Không phải đã dậy rồi sao? Hay là chúng ta tiếp tục chuyện hôm qua đi.” Tống Phàm Hiên như một con rắn, trườn vào trong chăn, ôm lấy cơ thể nóng rực của Chu Vũ. Vừa tiếp xúc với làn da thịt lạnh lẽo, Chu Vũ theo bản năng run rẩy một chút.
“Tiếp tục cái con mẹ ngươi! Cút!!” Nhớ tới chuyện tối qua, Chu Vũ liền bực bội muốn đạp Tống Phàm Hiên xuống đất, nhưng lại bị Tống Phàm Hiên nắm lấy mắt cá chân, kéo lại gần sát.
Đè Chu Vũ đang ra sức giãy giụa xuống giường, Tống Phàm Hiên nhìn thấy kẽ móng tay mình còn dính một chút màu hồng chưa lau hết, ánh mắt hắn trở nên âm trầm. Hắn xoay ngược người Chu Vũ áp xuống, đưa tay lên liếm sạch dấu vết chướng mắt kia, rồi Tống Phàm Hiên khôi phục lại vẻ mặt lúc trước, cùng người dưới thân chuẩn bị một màn vận động kịch liệt.
Ngoài phòng khách, chiếc TV chưa tắt đang phát bản tin buổi sáng. Phát thanh viên với vẻ mặt nghiêm túc thông báo một tin tức quan trọng, cảnh báo và nhắc nhở người dân: “Rạng sáng ngày hôm nay, tại ngoại ô thành phố đã phát hiện một xác chết. Thi thể nạn nhân hôm nay tương tự như tuần trước, đều bị mất nội tạng. Cảnh sát bước đầu suy đoán đây có thể là hành động của tổ chức buôn bán nội tạng. Vì thế, buổi tối mọi người không nên ra ngoài. Nếu có việc gấp cần đi cùng nhiều người...”
– Hết – *Nguyên bảo ngọn nến: một loại tiền cúng bái cho người đã khuất, thường có hình dạng như nén vàng bạc, và thường được đốt kèm với nhang, nến.