Chương 9

Vĩnh Viễn Cùng Một Chỗ thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Không thể nào! Mày đã đồng ý đến làm việc rồi cơ mà. Sao vừa mới tới đã đi? Đùa tao đấy à?”
Giọng nói tức giận pha chút khó hiểu và hoang mang từ đầu dây bên kia vọng lại.
Vừa nghe điện thoại vừa xách hành lý, Chu Vũ thở dài một hơi đầy phiền não rồi đáp: “Mày nghĩ tao muốn thế này sao? Lãng phí tiền bạc, thời gian chạy đi chạy lại… Thật sự là có chuyện, tao không thể ở lại đây, phải đi ngay lập tức.”
“Mày không phải gặp bọn đòi nợ đấy chứ? Sao lại đi gấp thế?”
“Đòi nợ cái quái gì! Không nói chuyện với mày nữa, tao phải lên xe đây.” Hắn vứt điếu thuốc đang hút dở xuống đất, dùng chân di di dập tắt, rồi đút điện thoại vào túi áo. Chu Vũ nhanh chóng mang hành lý lên tàu.
Chu Vũ không ngờ lần này trở về lại gặp phải chuyện kỳ quái đến vậy. Nếu còn tiếp tục ở lại đây, ai biết còn có thể gặp phải chuyện gì nữa. Tốt nhất vẫn là rời đi trước, tẩu vi thượng sách. Chu Vũ nhớ lại đêm hôm đó, làn da Tống Phàm Hiên trắng xanh nhợt nhạt, lại còn mặc áo len cao cổ, quả nhiên là không bình thường chút nào. Hôm đó là quỷ lễ, cửa quỷ mở rộng, gặp phải chuyện này cũng chẳng có gì là lạ.
Để xác nhận lời nói của lão thái thái, Chu Vũ đã đến thư viện thành phố tìm kiếm những tờ báo năm đó. Quả thật, lão thái thái không hề lừa gạt, Tống Phàm Hiên thực sự đã chết rồi… Bức ảnh trên báo chính là khuôn mặt u ám của Tống Phàm Hiên. Đêm đó, Chu Vũ thực sự đã gặp quỷ….
Chuyện bị quỷ sàm sỡ, nói ra có ai tin được chứ. Nếu còn tiếp tục ngây ngốc ở nơi này, không biết chừng một ngày nào đó sẽ lại gặp phải. Chi bằng nhanh chóng rời đi để tìm sự bình an.
Xuống tàu, Chu Vũ việc đầu tiên là tìm một khách sạn để nghỉ lại. Hắn ngồi trên giường thẫn thờ nhìn chằm chằm bức tranh phong cảnh treo trong phòng. Mấy hôm nay toàn gặp chuyện kỳ quái, có lẽ nên tắm rửa rồi ngủ một giấc thật ngon để lấy lại tinh thần…
Nghĩ đến đây, Chu Vũ liền đứng dậy đi vào nhà tắm. Tẩy sạch bụi bẩn sau một ngày đi đường mệt mỏi, hắn mặc một bộ đồ ngủ thoải mái rồi chui vào chăn tìm giấc ngủ.
Nửa đêm, Chu Vũ đột nhiên mở choàng mắt tỉnh dậy, nhưng cơ thể hắn hoàn toàn không thể động đậy. Dù là nhấc tay hay nâng chân, hắn cũng không hề có chút phản ứng nào.
Một cánh tay lạnh lẽo nắm lấy mắt cá chân hắn, rồi lần mò vuốt ve lên phía trên. Trong phòng không bật máy lạnh, nhưng Chu Vũ lại có cảm giác nơi này lạnh lẽo như hầm băng.
Bàn tay lạnh giá dịu dàng vuốt ve chân hắn, chậm rãi tiến lên bắp chân xoa nắn. Chu Vũ há hốc miệng, vừa sợ hãi vừa nghi hoặc lên tiếng: “Tống… Phàm Hiên?”
“Haha. Đoán được là ta sao?” Chiếc chăn chậm rãi được kéo lên, Chu Vũ hạ tầm mắt nhìn xuống. Một cái đầu người từ trong chăn từ từ trồi lên, cho đến khi hai người bốn mắt nhìn nhau, hai má kề sát. Tống Phàm Hiên vô cùng thân thiết mà cọ cọ khuôn mặt Chu Vũ rồi nhẹ giọng cười: “Cậu không ngoan nha. Đã nói sẽ ở cùng ta, sao lại chạy mất?”
“Mày… Mày chết tiệt không phải đã chết… sao?” Chu Vũ muốn né sang một bên không cho Tống Phàm Hiên chạm vào, nhưng hắn hoàn toàn không thể khống chế cơ thể mình.
“Nga… Cậu biết rồi sao?” Nghe được câu hỏi của Chu Vũ, Tống Phàm Hiên cười, từ trên bụng Chu Vũ ngồi thẳng dậy, vẻ mặt quỷ dị kéo cổ áo len xuống. Chỉ thấy ở vị trí động mạch chủ có một lỗ thủng đen ngòm sâu không thấy đáy. Xung quanh lỗ thủng còn có thể nhìn thấy những đường gân xanh nổi lên chằng chịt. Nhìn cũng đủ biết đó là vết thương chí mạng dẫn đến cái chết của Tống Phàm Hiên.
“Tuy rằng ta đã chết, nhưng không hiểu sao lại có thể tiếp tục ở lại thế giới này. Chắc là cho ta cơ hội lần thứ hai gặp được cậu.” Hắn kéo cổ áo len dựng thẳng trở lại, Tống Phàm Hiên đưa tay vuốt ve Chu Vũ. Khuôn mặt, cổ, ngực theo áo tắm dần dần tuột xuống mà hiện ra làn da màu đồng trơn nhẵn. Trong mắt Tống Phàm Hiên, dục vọng từ từ dâng lên.
“Không buông tha cho tôi được sao? Tại sao cậu cứ nhất quyết quấn lấy tôi?” Cảm giác bàn tay kia lạnh buốt, càng sờ lại càng lạnh. Chu Vũ nhăn mặt, không thể lý giải nổi chấp niệm của Tống Phàm Hiên.
“Ta rốt cuộc đã tìm được cậu, cậu cũng đã đáp ứng chúng ta sẽ ở bên nhau, ta làm sao có thể buông tay được. Cậu đừng nghĩ đến việc chạy trốn, dù cậu chạy đến đâu ta cũng sẽ tìm được cậu, dù cậu chết ta cũng sẽ tìm được linh hồn của cậu. Vĩnh viễn… vĩnh viễn chúng ta phải cùng chung một chỗ…” Nụ cười tươi quỷ dị đến đáng sợ, Tống Phàm Hiên hôn lên đôi môi đang muốn nói chuyện của Chu Vũ, hắn không muốn nghe bất cứ điều gì nữa.
“Chúng ta cứ như vậy vĩnh viễn cùng một chỗ đi Chu Vũ….” Hắn liên tiếp hôn lên người Chu Vũ đang bị mình khống chế dưới thân. Chu Vũ đang bị hắn khiêu khích, đùa bỡn, không thể nhúc nhích. Đây là giấc mộng bấy lâu nay Tống Phàm Hiên vất vả chờ đợi, cuối cùng cũng có thể thực hiện được rồi. Hắn hiện tại đã vô cùng thỏa mãn.
Hắn sẽ giết hết những kẻ ngăn cản hắn và Chu Vũ ở cùng nhau, giải quyết mọi trở ngại. Hắn hiện tại có sức mạnh cường đại, Chu Vũ… Chu Vũ từ nay về sau sẽ không bao giờ… không bao giờ nữa có thể biến mất khỏi tầm mắt hắn. Chúng ta về sau, vĩnh viễn ở cùng một chỗ… Vĩnh viễn….