Vĩnh Viễn Cùng Một Chỗ
Đêm Vu Lan Gặp Lại
Vĩnh Viễn Cùng Một Chỗ thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chu Vũ chưa từng nghĩ rằng, chỉ sau vài năm, hắn lại trở về thành phố này. Nếu không phải bạn bè rủ về làm chung ở tiệm sửa xe mới mở, có lẽ cả đời hắn sẽ chẳng bao giờ đặt chân đến nơi này nữa. Thế nhưng, việc hắn đồng ý quay về làm việc, liệu có phải vì chút hoài niệm về quá khứ, về những ngày tháng bên Tống Phàm Hiên năm nào chăng?
Cha hắn sống không điều độ, lại thường xuyên căng thẳng nên năm trước đột ngột lên cơn đau tim mà mất. Gia cảnh vốn đã khó khăn, nay lại càng thêm túng quẫn. Hắn học hành chẳng đến nơi đến chốn, không kiếm được việc làm ổn định, chỉ có thể làm vài việc vặt ở xưởng sửa xe gần nhà, kiếm chút tiền còm sống qua ngày. Từ hai cha con quây quần, nay chỉ còn lại mình hắn. Cứ thế, hắn sống một mình, vô lo vô nghĩ, ngày qua ngày.
Sắp xếp xong hành lý trong căn phòng mới thuê, Chu Vũ có chút mệt mỏi gãi gãi đầu, mò túi định rút điếu thuốc, lại phát hiện đã hết từ bao giờ. Bực bội chửi thề một tiếng, Chu Vũ đóng cửa đi xuống cửa hàng tiện lợi ngay dưới nhà mua bao thuốc mới.
Bước xuống cầu thang, Chu Vũ nhìn thấy hai bên đường đốt rất nhiều hương khói. Hương được cắm khắp các khoảng đất trống, ngoài ra còn đốt tiền vàng trong các chậu nhỏ. Trước mỗi chậu, đều có các bà, các mẹ quỳ lạy, họ chắp tay trước ngực, nhắm mắt thì thầm khấn vái trước chậu lửa, thỉnh thoảng lại ném thêm tiền vàng vào trong. Ánh lửa bập bùng, hắt lên những gương mặt vẻ quỷ dị, kỳ quái.
Chuyện gì thế này? Chu Vũ ban đầu ngẩn người, sau mới chợt nhớ ra hôm nay hình như là lễ Vu Lan. Thật đúng là xui xẻo, vừa bước chân ra khỏi cửa đã gặp ngay cảnh này. Chu Vũ bước nhanh hơn, vượt qua màn khói hương mù mịt, đi về phía cửa hàng tiện lợi.
“Chu Vũ?”
“Chu Vũ?”
“Chu Vũ?”
“A?” Mơ hồ nghe thấy tiếng ai đó gọi tên mình, Chu Vũ ngẩng đầu tìm kiếm xung quanh. Hắn thấy một bóng dáng cao gầy, có chút quen thuộc đang đuổi theo mình.
“Tống Phàm Hiên?” Người đang tiến lại gần, không ai khác chính là Tống Phàm Hiên, người bạn đã lâu không gặp. Chu Vũ không ngờ trên đời lại có chuyện trùng hợp đến vậy, ngay ngày đầu tiên chuyển đến đây, hắn đã gặp lại người này.
Tống Phàm Hiên đứng trước mặt hắn lúc này, so với trước đây không thay đổi là mấy. Chẳng qua là vóc dáng cao hơn một chút, mái tóc vốn che gần nửa khuôn mặt giờ đã ngắn đi nhiều, để lộ đôi mắt. Hai má so với trong ký ức càng thêm gầy gò, khiến ngũ quan càng thêm rõ nét. Làn da có chút tái nhợt, nhất là trong ánh sáng đêm, càng lộ rõ vẻ xanh xao, xem ra sức khỏe không được tốt lắm.
Trong đôi mắt đẹp đang chăm chú nhìn mình, Chu Vũ dễ dàng nhận ra sự kinh ngạc và mừng rỡ.
“Cậu… Cậu đã trở lại. Mình tìm cậu thật lâu…” Sau phút giây kinh ngạc và mừng rỡ, Tống Phàm Hiên giữ chặt góc áo Chu Vũ như sợ hắn chạy mất, giọng nói nhỏ xíu, như đang lầm bầm tự nói với chính mình.
“Ách…” Nhớ tới năm đó chính mình trốn tránh, chưa kịp phản ứng đã vội bỏ đi, lại còn cầm của mẹ Tống Phàm Hiên một khoản tiền, Chu Vũ tự thấy mình có chút đuối lý, bèn trưng ra vẻ mặt “hòa nhã” đáp lời: “Năm đó nhà tôi xảy ra chút việc phải đi gấp. Thật xin lỗi không kịp tạm biệt cậu.”
“Không sao. Có thể gặp lại là tốt rồi.” Tống Phàm Hiên cố gắng cười, muốn chứng tỏ mình không sao cả. Thế nhưng, nhìn gương mặt vốn u ám của y nay lại cố gắng kéo đôi môi cứng đờ lên thành nụ cười, khiến Chu Vũ thấy rợn người.
“Bây giờ chẳng phải mùa hè sao? Sao cậu còn mặc áo len?” Hai người đứng ở ven đường im lặng một lúc, cuối cùng Chu Vũ cũng tìm được một chuyện để nói. Mùa hè nắng chói chang, dù buổi tối nhiệt độ có giảm đôi chút, Tống Phàm Hiên cũng đâu cần mặc áo len cao cổ đến vậy? Nhìn thế nào cũng cảm thấy có chút quái dị.
Y sờ sờ cổ áo len, Tống Phàm Hiên giải thích: “Dạo này mình không được khỏe.”
“Ừm, tôi có thể thấy…” Sắc mặt tái xanh, cơ thể chắc hẳn rất mệt mỏi. Tối thế này mà còn ra đường đi bộ, không sợ ngất xỉu giữa đường sao?
“Buổi tối cậu đến đây làm gì? Tôi nhớ không lầm thì nhà cậu đâu có ở gần đây?” Nghe nói nhà Tống Phàm Hiên có đến mấy căn biệt thự trong thành phố, sao lại đến nơi này làm gì? Chu Vũ khó hiểu tự hỏi.
“Bình thường lúc khỏe, mình đều đến đây đi dạo. Trước đây, nhà mình từng ở gần đây.” Tống Phàm Hiên bình thản trả lời, nhìn thẳng vào mắt Chu Vũ.
“…” Khu này trước kia Chu Vũ từng ở, nghĩ rằng quen thuộc hoàn cảnh sẽ dễ dàng hơn nên mới thuê nhà ở đây, không ngờ lại vì thế mà nhanh chóng gặp lại Tống Phàm Hiên.
Cùng Tống Phàm Hiên đến cửa hàng tiện lợi mua thuốc lá. Trong lúc thanh toán, Chu Vũ hỏi Tống Phàm Hiên có muốn ăn gì không, hắn sẽ mời, nhưng Tống Phàm Hiên lắc đầu nói không cần. Nhân viên thu ngân dùng ánh mắt kỳ quái nhìn họ. Chu Vũ đơn giản nghĩ, có lẽ do Tống Phàm Hiên giữa mùa hè lại mặc áo len đã khiến người ta sợ rồi chăng...
Vốn định mời Tống Phàm Hiên lên phòng trọ uống một tách trà, nhưng vừa sờ túi, hắn liền phát hiện mình đã quên chìa khóa, giờ gọi thợ đến phá khóa cũng không tiện. Đúng lúc Chu Vũ đang cúi đầu xấu hổ, Tống Phàm Hiên liền đề nghị hắn đến nhà y ở tạm một đêm. Chu Vũ suy nghĩ một lát, thấy cũng không có vấn đề gì nên gật đầu đồng ý.