Căn Phòng Bí Mật

Vĩnh Viễn Cùng Một Chỗ

Căn Phòng Bí Mật

Vĩnh Viễn Cùng Một Chỗ thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhìn ra ngoài xe, cảnh vật chìm trong màn đêm đen kịt. Xe cộ qua lại thưa thớt, đa số các nhà đã tắt đèn đi ngủ. Hai bên đường, những tờ tiền vàng chưa cháy hết còn vương vãi, tạo thành những đốm lửa vàng vọt lốm đốm trong đêm tối.
Càng đi sâu, nhà cửa càng thưa thớt dần, cây cối càng trở nên rậm rạp. Sau mấy vòng đường núi, đến khu vực ngoại thành, biệt thự của Tống Phàm Hiên sừng sững một mình giữa chốn hoang vu, dường như không có ai khác sinh sống ở đây. Dù không khí nơi đây thoáng đãng vì cách xa phố thị ồn ào, nhưng Chu Vũ vẫn cảm thấy có chút gì đó là lạ.
Xe dừng lại trước cửa biệt thự, Chu Vũ theo Tống Phàm Hiên đi vào. Bên trong, chỉ vài ngọn đèn nhỏ được bật, ánh sáng mờ ảo. Đi qua một hành lang dài, đến phòng khách, Chu Vũ thấy chiếc sofa quay lưng về phía mình, đối diện là TV đang phát sóng chương trình gì đó. Nhờ ánh sáng hắt lên tóc, hắn mới nhận ra có người đang ngồi, chỉ thấy được đỉnh đầu của họ.
“Kia là ai?” Chu Vũ thầm nghĩ, giờ này mà còn xem TV sao? Đã muộn lắm rồi chứ.
“Là cha mẹ của mình. Họ thường vừa xem TV vừa ngủ gật. Đừng để ý, chúng ta lên lầu trước đi.” Tống Phàm Hiên quay người nhìn xuống, nhỏ giọng nói với Chu Vũ.
“À, được.” Hóa ra là cha mẹ Tống Phàm Hiên. Nhớ lại ánh mắt khinh bỉ mẹ Tống Phàm Hiên từng dành cho mình mấy năm trước, Chu Vũ cảm thấy nếu giờ gặp lại thì cũng chẳng hay ho gì. Hắn gật đầu, nhẹ nhàng theo Tống Phàm Hiên bước lên cầu thang, đi về phía lầu hai.
“Đây là phòng cậu à?” Chu Vũ bước vào căn phòng Tống Phàm Hiên vừa mở cửa. Mọi đồ vật trong phòng đều sạch sẽ, gọn gàng đến lạ, khiến Chu Vũ cảm thấy căn phòng này không giống một nơi thường xuyên được sử dụng. Kéo một chiếc ghế tựa tùy tiện ngồi xuống, Chu Vũ chú ý thấy bên cạnh còn có một cánh cửa màu nhạt: “Bên đó cũng là phòng của cậu sao?”
“Ừm...”
“Trong đó có gì vậy?” Chu Vũ có chút tò mò, đứng lên đi về phía cánh cửa.
Một bàn tay nắm chặt lấy hắn, ngăn không cho hắn mở cửa. “Không có gì đâu. Đó chỉ là nơi mình cất mấy đồ linh tinh thôi, lộn xộn lắm.”
“Không lẽ là cất phim người lớn đó chứ?” Chu Vũ cố ý cười cợt, ra vẻ đáng khinh trêu chọc Tống Phàm Hiên. Hắn đoán trong đó chắc là mấy đĩa phim hoặc vài tấm áp phích mát mẻ mà Tống Phàm Hiên cố tình giấu đi.
“... Thật sự là đồ vật linh tinh mà.” Tống Phàm Hiên vừa lấp liếm vừa kéo Chu Vũ trở lại ghế ngồi.
“Được rồi, được rồi. Cậu không thích thì tôi cũng không muốn xem.” Chu Vũ ngồi lại trên ghế, tỏ vẻ không còn hiếu kỳ nữa.
Hai người, một người ngồi ghế, một người ngồi giường, trầm mặc nhìn nhau, không ai nói lời nào.
“Cậu… không thay đổi gì hết.” Không ngờ Tống Phàm Hiên lại là người phá vỡ sự im lặng trước. Ánh mắt hắn vẫn nhìn Chu Vũ chằm chằm, lộ rõ vẻ si mê.
“Sao lại không thay đổi chứ? Tôi so với trước kia cường tráng hơn nhiều, đánh đấm cũng lợi hại hơn.” Chu Vũ giơ bắp tay, cười ha ha. Làn da màu đồng bóng loáng do phơi nắng nhiều năm, cùng mái tóc cạo ngắn ba phân, càng làm nổi bật đường nét góc cạnh trên khuôn mặt hắn.
“Ừm. Cho dù thay đổi thế nào, với mình thì cậu vẫn là tốt nhất.”
“...” Lời nói này sao lại kỳ lạ đến vậy? Chu Vũ khó hiểu, im lặng, lấy gói thuốc vừa mua ra mời Tống Phàm Hiên. Tống Phàm Hiên lắc đầu ý không cần, thế là Chu Vũ tự mình lấy một điếu châm lửa hút.
Hai người trò chuyện một lúc về chuyện cũ. Cơ bản là Chu Vũ nói, Tống Phàm Hiên lắng nghe. Sau vài năm lăn lộn bên ngoài, Chu Vũ đã không còn như trước đây. Hiện tại ở nơi này không có nhiều người quen, gặp lại Tống Phàm Hiên khiến hắn vui vẻ, nói chuyện cũng nhiều hơn một chút. Chu Vũ nghĩ mình năm đó đã lợi dụng Tống Phàm Hiên, khi rời đi cũng chẳng nói lời tạm biệt. Vậy mà giờ đây Tống Phàm Hiên vẫn đối xử tốt với hắn như xưa, một người như vậy đúng là khó tìm trên đời.
Càng nói chuyện càng muộn, Tống Phàm Hiên bảo Chu Vũ ngồi đợi mình đi tắm rửa một chút. Chu Vũ gật đầu đồng ý.
Tống Phàm Hiên đi rồi, Chu Vũ lại vô thức đưa mắt nhìn về phía căn phòng ban nãy. Việc không cho hắn mở cửa càng khiến hắn thêm tò mò. Chu Vũ lặng lẽ đi tới, đưa tay mở cửa.
Tiếng “cạch” vang lên, cánh cửa bị kéo mở. Bên trong phòng tối đen như mực, không nhìn thấy gì cả. Hắn sờ soạng một chút, cảm giác tay mình chạm phải thứ gì đó rất dày, không giống bức tường bình thường, nhưng Chu Vũ không mấy bận tâm, tiếp tục đưa tay tìm kiếm công tắc đèn. Cuối cùng cũng sờ được, Chu Vũ dùng lực bật công tắc.
Khoảnh khắc đèn bật sáng, thứ đập vào mắt khiến Chu Vũ kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.