Vĩnh Viễn Cùng Một Chỗ
Căn Phòng Ám Ảnh
Vĩnh Viễn Cùng Một Chỗ thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cả căn phòng sáng bừng, trên tường tràn ngập ảnh chụp của hắn.
Nhân vật chính trong mỗi bức ảnh đều là Chu Vũ. Nét mặt hắn khi vui, khi giận, nhưng mắt không hề nhìn thẳng vào ống kính. Tất cả đều là ảnh chụp lén.
Chu Vũ ngửa đầu nhìn lên trần nhà. Trên đó cũng là hình ảnh của hắn được phóng to thành đủ loại áp phích lớn nhỏ, dán kín không còn một khoảng tường trống nào.
Bước sâu vào trong phòng, Chu Vũ thấy trên bàn có rất nhiều hộp được sắp xếp gọn gàng. Hộp đựng hóa đơn, hộp đựng giấy ăn, hộp đựng đũa và ống hút, ngoài ra còn có một số đồ lặt vặt khác. Mỗi món đồ Chu Vũ đều thấy có chút quen mắt. Theo phân loại trong hộp, Chu Vũ nhặt một chiếc bút lông lên xem xét kỹ. Hình như những đồ vật này hắn đều đã dùng qua. Vốn dĩ hắn nghĩ đã mất rồi, không ngờ tất cả lại xuất hiện ở đây.
Chẳng lẽ đũa, giấy ăn... đều là những thứ mình đã từng dùng?
Chu Vũ đang suy nghĩ thì cảm thấy có vật gì đó mềm mại dưới chân. Cúi đầu nhìn xuống, chẳng phải đó đều là quần áo hắn làm rơi ở đâu đó sao? Đây là chuyện gì?
Chu Vũ ngồi xổm xuống, nhặt lên chiếc khăn mặt quen thuộc. Tống Phàm Hiên vốn trầm mặc, không thích nói chuyện, sao lại lặng lẽ thu thập đồ đạc của mình? Hắn hoang mang không hiểu, hành động này quả thực vô cùng kỳ quái...
Chu Vũ không muốn ở lại nơi này. Cho dù là nửa đêm hắn cũng muốn trở về. Không có chìa khóa thì có gì ghê gớm, cùng lắm thì ngủ khách sạn, dù sao hắn cũng có tiền trong người. Đặt chiếc khăn xuống, Chu Vũ quyết định nhân lúc Tống Phàm Hiên chưa quay lại mà lặng lẽ trốn đi. Không ngờ vừa đứng dậy đã nghe thấy tiếng bước chân phía sau.
Tống Phàm Hiên. Hắn, hắn đã trở lại? Chu Vũ cứng đờ cả người.
“Mình đã bảo cậu đừng vào rồi, sao lại không nghe lời chứ?”
Tiếng nói từ sau lưng Chu Vũ càng lúc càng gần, cuối cùng dừng lại thoảng bên tai hắn.
Chu Vũ cúi đầu nhìn thấy bàn tay xanh xao vòng qua eo ôm lấy hắn. Tống Phàm Hiên tựa đầu lên vai Chu Vũ, thì thầm bên tai: “Mình nên trừng phạt cậu thế nào đây?”
“Mẹ kiếp! Trừng phạt cái quái gì! Mau buông ra!” Chu Vũ muốn hất Tống Phàm Hiên đang bám lấy mình ra xa. Nhưng hắn rõ ràng có sức lực lớn hơn người kia rất nhiều mà lại không thể nhúc nhích. Ngược lại, càng giãy dụa càng khiến hai người dán chặt vào nhau. Cảm thấy người phía sau hoàn toàn dính sát vào lưng mình, ở mông còn cảm nhận rõ ràng 'vị trí nào đó' của người phía sau đang căng cứng. Chu Vũ không nhịn được chửi ầm lên.
“Mẹ kiếp! Mày mau buông ra cho tao!”
“Không buông.”
“Mày bị điên à? Tại sao lại thu thập mấy thứ này? Đồ biến thái.” Nhìn trong phòng toàn là ảnh chụp và đồ vật của mình, đằng sau lại là Tống Phàm Hiên ôm chặt, tình cảnh này thật sự quá sức bất thường.
“Bởi vì mình thích cậu. Chu Vũ, mình luôn thích cậu.” Tống Phàm Hiên nghiêng đầu, cười khẽ liếm một đường lên cổ Chu Vũ.
“Cậu đi lâu như vậy, thật vất vả mới có thể gặp lại nhau, mình sẽ không để cậu đi lần nữa đâu.” Trong giọng nói mang theo sự cố chấp sâu sắc, Tống Phàm Hiên càng siết chặt Chu Vũ vào lòng.
“Đầu óc mày có bệnh.” Giãy dụa một hồi, Chu Vũ người đầy mồ hôi mà người phía sau vẫn không hề rời ra chút nào. Chu Vũ thở hổn hển tiếp tục mắng.
“Từ khi thấy cậu, mình đã cảm thấy cậu là báu vật tuyệt vời nhất trong cuộc đời mình. Tất cả ảnh ở đây đều là mình chụp. Hơn nữa, mỗi lần chúng ta cùng nhau đi ăn cơm, đi chơi, mình đều giữ lại hóa đơn để chứng minh ngày đó chúng ta đã ở cùng nhau.” Tống Phàm Hiên vừa hôn hai má Chu Vũ vừa giải thích nguồn gốc của từng đồ vật trong phòng.
“Tất cả đều do đầu óc mày có vấn đề! Người bình thường có ai lại đi thu thập mấy thứ này chứ?” Ngay cả khăn tay đã dùng qua, Tống Phàm Hiên cũng giữ lại. Đây là lối suy nghĩ của người bình thường sao? Chợt nhớ tới bố mẹ Tống Phàm Hiên đang ở dưới lầu, Chu Vũ muốn hét toáng lên cầu cứu. Với tính cách của mẹ Tống Phàm Hiên, nhất quyết sẽ không để hai người dây dưa với nhau.
Sớm phát hiện ý đồ của Chu Vũ, ngay lúc hắn há miệng chuẩn bị kêu, Tống Phàm Hiên lập tức cúi xuống hôn hắn.
Môi lưỡi cuốn lấy nhau, Tống Phàm Hiên điên cuồng quấn lấy đầu lưỡi Chu Vũ đang né tránh, liếm láp khắp khoang miệng hắn. Chợt Tống Phàm Hiên thấy nhói một cái, nếm nếm mới biết môi đã bị Chu Vũ cắn nát. Nhưng hắn không để ý, tiếp tục ôm chặt Chu Vũ và hôn tới tấp.
Mãi đến khi Chu Vũ bị hôn đến mê man, Tống Phàm Hiên mới ngẩng đầu. Nhân lúc Chu Vũ còn chưa hoàn hồn, hắn dùng dây thừng trói cậu vào ghế.
“Mẹ kiếp! Tống Phàm Hiên, mày muốn gì hả?” Tay chân đã bị trói chặt cứng trên ghế, Chu Vũ giãy dụa và tức giận mắng.
“Không trói chặt cậu lại, cậu sẽ lại biến mất.” Tống Phàm Hiên vừa ôn nhu vuốt ve khuôn mặt dù trong cơn giận dữ vẫn vô cùng anh tuấn của Chu Vũ vừa từ tốn trả lời.
Hóa ra vì mình đi không từ biệt đã khiến Tống Phàm Hiên mang theo một nỗi ám ảnh. Không ngờ nỗi ám ảnh này lại lớn đến như vậy, thằng nhãi này hiện tại đã điên rồi. Chu Vũ muốn tự mình chống cự nhưng dù đánh thế nào, cái tên Tống Phàm Hiên thoạt nhìn yếu ớt lại không hề mảy may sứt mẻ gì. Rốt cuộc hắn lấy đâu ra sức lực lớn như vậy? Chu Vũ định thần, cố gắng tỉnh táo lại, trong đầu nhanh chóng nghĩ cách chạy trốn.