Vĩnh Viễn Cùng Một Chỗ
Bí Mật Kinh Hoàng
Vĩnh Viễn Cùng Một Chỗ thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thoát ra khỏi cửa chính, màn đêm tối đen như mực, không nhìn rõ năm ngón tay, tai chỉ nghe thấy tiếng côn trùng và tiếng chim chóc vẳng lại từ xa. Nhưng dù tối tăm đến mấy cũng không đáng sợ bằng căn biệt thự chứa đầy xác chết kia. Chu Vũ lấy điện thoại làm đèn pin, từng bước đi xuống núi. Nơi này quá hẻo lánh, đi mãi không gặp bất kỳ ngôi nhà hay chiếc xe nào qua lại.
Chu Vũ vừa đi vừa hối hận, biết thế đã lấy chìa khóa xe của Tống Phàm Hiên mà chạy đi rồi. Không biết còn phải đi bộ đến bao giờ nữa.
Xuống đến chân núi, Chu Vũ ngả người xuống một chiếc ghế ven đường, thiếp đi lúc nào không hay.
“Tỉnh tỉnh! Cậu trai trẻ, cậu không sao chứ?”
Nghe tiếng gọi bên tai, Chu Vũ mở mắt ra, tỉnh hẳn. Một lão thái thái trong bộ đồng phục của công ty vệ sinh môi trường đang đứng trước mặt hắn.
“Cháu không sao, chỉ là mệt quá nên ngủ gật thôi.” Vội vàng chỉnh lại chiếc áo sơ mi bị Tống Phàm Hiên cởi ra lúc trước, Chu Vũ ngồi dậy hỏi lão thái thái: “Bác ơi cho cháu hỏi ở đây có bến xe hay trạm xe buýt nào không ạ?”
“Nơi này hẻo lánh lắm, ít người qua lại nên không có bến xe nào cả. Sao cậu lại đến đây thế?”
Chu Vũ không thể nói ra chuyện trong căn biệt thự kia, chỉ ấp úng mãi mà không nói nên lời.
Thấy Chu Vũ không nói gì, lão thái thái cũng không truy hỏi thêm, chỉ bảo hắn: “Cách nơi này khá xa mới có bến xe. Bác đi xe thu gom rác tới, nếu cháu không chê bác có thể cho cháu đi nhờ đến đó.”
“Dạ cháu cám ơn bác.” Biết mình không cần đi bộ nữa, Chu Vũ mừng rỡ gật đầu đồng ý, cùng lão thái thái lên chiếc xe thu gom rác.
Lão thái thái vừa lái xe vừa trò chuyện phiếm với Chu Vũ ngồi bên cạnh.
“Đúng là người trẻ tuổi gan thật, nơi này mà cậu cũng dám đến. Cậu không biết chỗ này bị mọi người đồn là có ma sao? Vài năm trước nơi đây đã xảy ra một vụ thảm án, toàn bộ nhà cửa trong khu này đều bị cảnh sát niêm phong. Chẳng ai dám đến nữa, nơi này bỗng chốc trở thành một căn nhà hoang vắng, lạnh lẽo đầy ma quái.”
“Quỷ ốc? Thảm án?” Chu Vũ đang còn ngái ngủ, nghe vậy liền tỉnh hẳn, vội vàng hỏi lại.
“Cậu không biết sao? Hai năm trước báo chí còn đưa tin rầm rộ mà. Đôi vợ chồng sống ở căn biệt thự trên núi bị chính con trai ruột của họ sát hại. Mỗi người bị chém hàng chục, thậm chí hàng trăm nhát dao, hiện trường ngập trong máu, đến cảnh sát vào còn phải nôn thốc nôn tháo.”
“Đứa con của họ thì sao ạ?” Vậy hai thi thể hôm qua là do bị Tống Phàm Hiên chém chết sao? Quả nhiên đầu óc hắn không bình thường chút nào.
“Con của bọn họ hình như đang trên đường đến sân bay thì bị bắt đưa về trại giam đợi ra tòa xét xử.”
Tống Phàm Hiên bị tòa phán tù à? Thế sao lại có thể tự do ra vào nhà giam như vậy chứ?
“Khi cảnh sát tìm được thì cậu ta đã gầy đến đáng sợ, làn da trắng bệch, trên cánh tay còn chằng chịt vết kim tiêm. Cảnh sát điều tra được gia đình vì muốn cậu ta ngoan ngoãn học hành đã kiểm soát cậu ta, sau một thời gian, cậu ta bắt đầu phản kháng. Gia đình liền giam lỏng cậu ta, mời giáo viên về nhà dạy riêng. Để ổn định tinh thần, tránh cậu ta kích động bỏ trốn, họ đã liên tục tiêm đủ loại thuốc an thần. Đến một ngày cậu ta không chịu được nổi điên sát hại cha mẹ mình.”
“Là như vậy sao…” Hóa ra gia đình Tống Phàm Hiên không ai bình thường cả.
“Sau đó thì sao ạ?”
“Đứa con hả? Nghe nói sau khi bị giam trong ngục không lâu liền bí mật mài nhọn bàn chải đánh răng, tự đâm vào cổ mà tự sát.”
“Tự… sát?” Chu Vũ không thể tin vào tai mình. Tự sát? Vậy người hôm qua hắn thấy là ai?
“Cậu ta chết rồi?”
“Đúng vậy. Xác nhận đã tử vong. Nghiệp chướng! Chuyện này lúc ấy báo chí đều đã đưa tin, cậu không đọc sao?”
“Cháu mới từ nơi khác tới.”
“Vậy sao? Thảo nào cậu lại không biết.” Lão thái thái gật đầu ra vẻ đã hiểu.
“Chết rồi….” Thấp giọng nhắc lại hai từ đó, Chu Vũ cảm thấy vừa mờ mịt vừa hoang mang. Vậy Tống Phàm Hiên mà hắn gặp hôm qua là thứ gì? Suy nghĩ kỹ một chút Chu Vũ liền cảm thấy toàn thân lạnh toát….