Thức Tỉnh Vũ Hồn

Vô Địch Thiên Hạ

Thức Tỉnh Vũ Hồn

Vô Địch Thiên Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đêm dần buông, không gian tĩnh mịch, ngàn sao lấp lánh trên bầu trời.
Trên sườn núi, một đứa trẻ tầm sáu bảy tuổi đang đứng với một tư thế kỳ lạ: hai chân dang rộng, thẳng tắp, mũi chân chạm đất, gót chân kiễng lên, hai tay giơ cao, đầu ngẩng. Một luồng linh khí thiên địa như có như không không ngừng lượn lờ quanh thân cậu.
Ánh trăng sáng vằng vặc trải dài bao phủ lấy thân hình đứa trẻ.
Đứa trẻ vẫn giữ nguyên tư thế, không ngừng thổ nạp. Linh khí thiên địa theo mỗi lần hô hấp mà tiến vào cơ thể, luân chuyển không ngừng trong kinh mạch.
Đêm dần trôi.
Ánh trăng dần lui, tia nắng mặt trời đầu tiên chiếu rọi lên người đứa trẻ. Cậu từ từ thu chưởng, hai mắt mở ra, lóe lên hai đạo tinh quang.
Hoàng Tiểu Long thở ra một ngụm trọc khí, đôi mắt lấp lánh như sao trời chăm chú nhìn vầng mặt trời đang từ từ nhô lên. Từ khi sinh ra đến nay, hắn đã ở thế giới này bảy năm. Bắt đầu tu luyện Dịch Cân Kinh từ năm ba tuổi, đến giờ đã được bốn năm. Trong bốn năm ấy, hắn đã luyện Dịch Cân Kinh đến thức thứ ba, Chưởng Thác Thiên Môn.
Ở kiếp trước, tổ tiên hắn từng là đệ tử nội môn Thiếu Lâm Tự, bộ Dịch Cân Kinh này chính là do tổ tiên hắn truyền lại. Đến bây giờ, Hoàng Tiểu Long vẫn không hiểu nổi tại sao một kỳ tài luyện võ trăm năm khó gặp mà cả gia tộc đều công nhận như hắn, vậy mà khi tỉnh dậy lại xuyên không đến thế giới này!
Hơn nữa, điều khiến hắn buồn bực chính là hắn lại nhập vào thân thể của một đứa bé vừa chào đời.
Hoàng Tiểu Long nhìn cánh tay bé tí tẹo của mình, cười khổ. Ở kiếp trước hắn mười bảy tuổi, mười bốn năm khổ luyện, cuối cùng đã tu luyện Dịch Cân Kinh đến thức thứ chín, không ngờ bây giờ lại phải bắt đầu tu luyện lại từ đầu.
Lúc này, tiếng bước chân khe khẽ truyền vào tai Hoàng Tiểu Long, vọng lên từ dưới sườn núi. Hoàng Tiểu Long không cần quay đầu lại cũng biết là ai tới. Quả nhiên, một giọng nói trong trẻo vang lên: "Đại ca, muội biết chắc chắn huynh đang ở đây ngắm mặt trời mọc. Phụ thân và mẫu thân đang tìm huynh đó."
Hoàng Tiểu Long quay đầu nhìn lại, chỉ thấy dáng vẻ của một tiểu nữ hài tầm năm sáu tuổi, tóc tết hai bím dài, đôi mắt to tròn vô cùng đáng yêu đang đi lên từ dưới sườn núi. Đây chính là muội muội kiếp này của Hoàng Tiểu Long, Hoàng Mẫn.
Ngoài Hoàng Mẫn, Hoàng Tiểu Long còn có một tiểu đệ đệ kém hắn ba tuổi, Hoàng Tiểu Hải.
"Phụ thân và mẫu thân tìm ta sao?" Hoàng Tiểu Long hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
"Không biết." Giọng Hoàng Mẫn vẫn còn hơi bập bẹ: "Đại ca, chúng ta mau trở về đi thôi. Nếu về trễ, phụ thân và mẫu thân lại phạt huynh đấy."
Hoàng Tiểu Long nghe vậy cười một tiếng, véo má muội muội Hoàng Mẫn, cười nói: "Vậy đi thôi."
Hoàng Mẫn xoa xoa chỗ bị Hoàng Tiểu Long véo, cái miệng nhỏ nhắn chu ra, hờn dỗi nói: "Đại ca thật đáng ghét, muội đã nói với huynh rồi, sau này không cho phép véo má muội mà."
Nhưng dù giọng Hoàng Mẫn mặc dù tỏ rõ vẻ giận dữ, gò má bầu bĩnh lại bị Hoàng Tiểu Long véo thêm một cái nữa. Véo xong, Hoàng Tiểu Long cười phá lên rồi chạy đi, Hoàng Mẫn thì tức giận la hét đuổi theo phía sau.
"Đại ca, huynh mau đứng lại!"
Hai người, một trước một sau, vừa đùa giỡn vừa chạy từ trên sườn núi về hướng Hoàng gia trang dưới chân núi.
Ở kiếp trước, Hoàng Tiểu Long mặc dù đã là thiếu niên mười bảy tuổi, nhưng có lẽ do cùng muội muội Hoàng Mẫn ở cùng nhau, nên cũng bị lây một phần tính cách trẻ con.
Rất nhanh, huynh muội hai người đã trở về tới Hoàng gia trang.
Đi vào Hoàng gia trang, Hoàng Tiểu Long liền hướng về Đông điện viện. Đến nơi, liền thấy một vị trung niên khoảng ba mươi mấy tuổi, phong thái nho nhã, mày kiếm mũi ưng, khoác áo bào trắng. Bên cạnh là một thiếu phụ xinh đẹp. Đây chính là phụ thân Hoàng Bằng và mẫu thân Tô Yến của Hoàng Tiểu Long ở đời này.
"Phụ thân, mẫu thân, hai người tìm ta?" Hoàng Tiểu Long tiến vào điện viện, hỏi.
Hoàng Bằng nhíu mày: "Sáng sớm ngươi đã đi đâu vậy?"
"Thôi được rồi, đừng dọa con." Tô Yến lên tiếng cười nói: "Long nhi, mấy ngày nữa là con bảy tuổi rồi. Khi bảy tuổi, Vũ hồn trong cơ thể đã có thể thức tỉnh. Chúng ta sẽ dẫn con đến võ điện để kích thích Vũ hồn."
Thức tỉnh Vũ hồn? Hoàng Tiểu Long ngẩn người.
Ở thế giới này, trong cơ thể người bình thường đều có Vũ hồn tồn tại. Sức mạnh của một chiến sĩ sau này có liên quan mật thiết đến Vũ hồn trong cơ thể họ. Vũ hồn được chia thành hạ cấp, trung cấp, cao cấp, tổng cộng mười cấp. Trên cấp mười là siêu cấp Vũ hồn. Chỉ có Vũ hồn mới có thể hấp thu linh khí thiên địa để trở thành chiến sĩ.
Tất nhiên, cũng có người không có Vũ hồn trong cơ thể, hoặc có nhưng chỉ là phế Vũ hồn, không thể tu luyện. Những người như vậy thì đúng là phế vật rồi!
"Vũ hồn." Đôi mắt Hoàng Tiểu Long lóe sáng. Hắn cũng rất muốn biết trong cơ thể hắn có Vũ hồn hay không, hoặc Vũ hồn của hắn là cái gì.
Dưới sự hướng dẫn của Hoàng Bằng cùng Tô Yến, Hoàng Tiểu Long đi tới võ điện Hoàng gia trang.
Đến nơi, họ thấy không ít người đã đứng sẵn trong võ điện. Lần thức tỉnh Vũ hồn này, ngoài Hoàng Tiểu Long ra còn có các đệ tử khác của Hoàng gia trang.
Một vị trung niên khí vũ hiên ngang đang đứng trong võ điện. Khuôn mặt ông ta hình chữ điền, lông mày rậm, khí thế toát ra khiến người ta cảm thấy một áp lực vô hình. Đây chính là đại ca của phụ thân Hoàng Tiểu Long - Hoàng Minh. Đứng bên cạnh Hoàng Minh là một đứa trẻ trạc tuổi như Hoàng Tiểu Long, đó là nhi tử thứ hai của đại bá Hoàng Minh, Hoàng Vĩ.
Hoàng Vĩ lớn hơn Hoàng Tiểu Long một tháng tuổi, lần này cũng đến võ điện để thức tỉnh Vũ hồn.
Hoàng Bằng cùng Tô Yến dẫn theo Hoàng Tiểu Long hướng về trong đại điện đi tới, phụ thân Hoàng Tiểu Long lên tiếng chào: "Đại ca."
Hoàng Tiểu Long cũng theo đó mà chào một tiếng đại bá.
Hoàng Minh nhìn thấy phu phụ Hoàng Bằng, Tô Yến đến, sắc mặt không chút thay đổi, chỉ gật đầu nói: "Các ngươi đã đến rồi."
Trong trí nhớ của Hoàng Tiểu Long, cho tới bây giờ hắn chưa từng thấy đại bá Hoàng Minh nở nụ cười. Hình pháp trong Hoàng gia trang do Hoàng Minh phụ trách, rất nghiêm khắc.
Sau khi nói xong Hoàng Minh cũng không nói thêm lời nào nữa. Hoàng Bằng hiểu rõ tính tình đại ca, nên cũng không trách móc.
Mấy người Hoàng Tiểu Long đến đại điện không bao lâu, liền nghe thấy bên ngoài đại điện vang lên một tràng cười sảng khoái. Hoàng Tiểu Long cùng mọi người nhìn ra, chỉ thấy một lão giả thân hình cao lớn đang đi vào đại điện, được một nhóm người vây quanh. Lão giả này chính là gia gia của Hoàng Tiểu Long - Hoàng Kỳ Đức, cũng là trang chủ Hoàng gia trang. Bốn mươi năm trước, Hoàng gia trang chính là do Hoàng Kỳ Đức thành lập.
"Lão trang chủ!"
Hoàng Kỳ Đức đến, tất cả đệ tử Hoàng gia trang trong đại điện vội vàng hành lễ.
Ba người Hoàng Minh, Hoàng Bằng, Tô Yến cũng bước lên trước: "Phụ thân!"
Hai người Hoàng Tiểu Long, Hoàng Vĩ thì tiến lên chào: "Gia gia."
Hoàng Kỳ Đức nở nụ cười, gật đầu với mấy người Hoàng Minh, rồi quay sang đám đệ tử Hoàng gia trang trong đại điện cười nói: "Tốt lắm tốt lắm, không cần đa lễ. Hôm nay ta chỉ tiện ghé qua xem thôi."
Vốn dĩ hàng năm võ điện mở ra để đệ tử Hoàng gia trang thức tỉnh Vũ hồn, Hoàng Kỳ Đức sẽ không đến. Nhưng năm nay lại khác, bởi vì Hoàng Tiểu Long và Hoàng Vĩ mà ông vốn đang bế quan cũng phải cố ý xuất quan đến đây.
Hoàng Kỳ Đức tới phía trước đại điện, quét mắt nhìn mọi người một lượt, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người một vị Hôi bào lão giả, cười nói: "Nếu mọi người đã đến đông đủ rồi, vậy thì bắt đầu thôi."
"Vâng, trang chủ." Hôi bào lão giả cung kính đáp lời, sau đó bước lên giữa đại điện.
Hôi bào lão giả là đại quản gia của Hoàng gia trang - Trần Ứng.
Hoàng Tiểu Long từng nghe phụ thân nói, Trần Ứng là một lão nhân theo gia gia Hoàng Kỳ Đức lâu nhất, từ lúc còn chưa thành lập Hoàng gia trang, đã ở bên cạnh cùng đi theo gia gia rồi.
Trần Ứng bước đến giữa đại điện, hai tay xuất hiện tia sáng. Tia sáng bắt đầu khởi động, một luồng lực lượng kinh khủng toát ra, khiến lòng người cảm thấy bị áp lực từ bên trong.
Đôi mắt Hoàng Tiểu Long lóe sáng. Đây chính là lực lượng Đấu khí của cường giả cấp chín sao?
Thật là mạnh!
Cho dù ở kiếp trước hắn đã tu luyện Dịch Cân Kinh đến thức thứ chín, cũng tuyệt đối không phải đối thủ của Trần Ứng.
Theo lực lượng Đấu khí mà Trần Ứng quán chú, chỉ thấy trong đại điện, tia sáng từ đồ văn hình lục giác đột nhiên lóe lên, tiếp theo quang mang đại thịnh, tạo thành một cột sáng.
"Hoàng Vĩ, ngươi lên đi." Hoàng Kỳ Đức nhìn về phía Hoàng Vĩ.
"Vâng, gia gia." Hoàng Vĩ đáp, sau đó đến trước đồ văn lục giác, đi vào trong cột sáng. Ánh mắt mọi người trong đại điện chăm chú nhìn Hoàng Vĩ tiến vào bên trong cột sáng. Sắc mặt Hoàng Minh vốn luôn không chút thay đổi, lúc này nhìn nhi tử, thần sắc cũng không khỏi lộ vẻ khẩn trương.
Cột sáng đồ văn hình lục giác bao quanh Hoàng Vĩ. Không lâu sau, trên người Hoàng Vĩ đột nhiên xuất hiện từng đoàn hắc sắc quang mang. Hắc sắc quang mang bắt đầu thành hình, một hư ảnh hắc sắc hiện lên phía sau Hoàng Vĩ, đó là một con Hổ ba mắt màu đen. Theo hư ảnh Hắc Hổ xuất hiện, một tiếng hổ gầm xé không vang lên, khiến đại điện chấn động.
Mọi người ai cũng khiếp sợ.
Hoàng Kỳ Đức nhìn hư ảnh Hắc Hổ sau lưng tôn tử Hoàng Vĩ, hai mắt sáng rực, vui mừng cười ha hả.
"Đây là Vũ hồn cấp mười, Tam nhãn Hắc Hổ!" Đại quản gia Trần Ứng kêu lên, giọng nói có chút rung động.
Vũ hồn cấp mười, là một trong những Vũ hồn cao nhất, gần với siêu cấp Vũ hồn!
Vũ hồn Hoàng Vĩ là Vũ hồn cấp mười, Tam nhãn Hắc Hổ!