104. Vu khống và niềm tin mù quáng

Vô Địch Thiên Hạ

Vu khống và niềm tin mù quáng

Vô Địch Thiên Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 104 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phí Hầu triệu hồi Vũ hồn Ngân Hà, vung hai tay. Vũ hồn Ngân Hà không ngừng xoay tròn giữa không trung, những đòn tấn công của đám cướp xông tới từ bốn phía va vào đó, đều phát ra tiếng "ong..." cực lớn, bị phản lực hất ngược trở lại. Toàn bộ đại đao, trường kiếm đều bị chấn động bay lên rồi rơi xuống đất.
Có tên cướp xui xẻo không tránh kịp thì bị đại đao, trường kiếm bay lên rồi rơi xuống đất đâm trúng ngón chân.
“Chân của ta!”
Giữa tiếng kêu gào thê thảm, những tên cướp ôm chân nhảy nhót như chuột túi.
Tất cả cướp đều kinh hoảng lùi lại.
Phí Hầu thấy vậy cười lạnh, hai tay không ngừng vung lên, Vũ hồn Ngân Hà hóa thành thực thể tấn công bốn phía. Tiếng hét thảm không ngừng vang lên. Nơi Vũ hồn Ngân Hà đi qua, tất cả cướp đều bị đánh bay, thậm chí có tên cướp bị cuốn vòng quanh rồi quẳng lên trời cao.
Đột phá Tiên thiên, uy lực tấn công của Vũ hồn Ngân Hà của Phí Hầu đâu chỉ mạnh gấp đôi, những tên cướp này chỉ có lục giai, thất giai làm sao có thể ngăn cản được công kích của Vũ hồn Ngân Hà của Phí Hầu?
Ngay lập tức, đám cướp bay ngược ra sau một loạt, chưa được bao lâu chỉ còn lại thủ lĩnh cướp cụt một tay sợ hãi đứng ngây ra đó.
Phí Hầu triệu hồi Vũ hồn Ngân Hà vào cơ thể, chậm rãi đi tới trước mặt thủ lĩnh cướp cụt một tay kia.
“Các ngươi, các ngươi, đừng giết ta!”
Thủ lĩnh cướp cụt một tay ấy gương mặt kinh hoảng.
“Là ai phái các ngươi tới đây?”
Phí Hầu lạnh giọng hỏi.
Thủ lĩnh cướp cụt một tay ánh mắt hoảng loạn.
“Ta thấy hai vị đừng diễn kịch nữa.”
Đúng lúc này, đột nhiên Lưu Mục bên cạnh Trần Lỵ mở miệng nói.
Mọi người ngẩn người ra.
Lưu Mục chậm rãi bước ra, nhìn Phí Hầu và Hoàng Tiểu Long nói:
“Chúng ta chạy đi gần nửa tháng đều không xảy ra chuyện gì, thế nhưng gặp hai vị không lâu thì liền đụng phải đám cướp này, điều này nói lên điều gì?”
Đôi mắt của Phí Hầu lóe lên hàn quang. Hoàng Tiểu Long phất tay áo ngăn Phí Hầu lại, nhìn Lưu Mục cảm thấy rất hứng thú:
“Nói tiếp đi.”
Lưu Mục cười lạnh nói:
“Đám cướp này là do các ngươi gọi đến.”
“Vậy à, chúng ta gọi đến sao?”
Vẻ mặt của Hoàng Tiểu Long vẫn thản nhiên:
“Lý do gì chứ?”
Lưu Mục lạnh lùng nói:
“Lý do ư? Trong lòng các ngươi là rõ ràng nhất.”
Nói đến đây, hắn quay đầu lại chăm chú nhìn thủ lĩnh cướp cụt một tay rồi nói:
“Nói đi, có phải là bọn họ đã sai khiến các ngươi tới bắt cóc tiểu thư của chúng ta hay không?”
Thủ lĩnh cướp cụt một tay chợt “ê a”…
“Nói, đúng hay không?”
Lưu Mục nhìn thủ lĩnh cướp, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo ẩn hiện. Thủ lĩnh cướp thấy thế kinh hoảng vội vàng gật đầu:
“Dạ dạ đúng, đúng là bọn họ đã sai chúng ta đến đây bắt cóc tiểu thư của các ngươi.”
Lưu Mục quay đầu lại nói với Trần Lỵ:
“Tiểu thư, tiểu thư nghe thấy rồi đó, chính là hai người này đã chỉ điểm cho đám cướp đến đây bắt cóc tiểu thư. Trước đó ta đã nói rồi, hai người này không rõ lai lịch, lòng dạ khó lường.”
Trần Lỵ lắc đầu:
“Lưu Mục quản gia, trong này nhất định là có hiểu lầm gì đó. Phí Hầu tiền bối đã cứu ta, là ân nhân cứu mạng của ta, không thể nào làm như thế. Hơn nữa dựa vào thực lực của Phí Hầu tiền bối, thật sự không cần chỉ điểm người khác tới bắt cóc ta.”
Lưu Mục nói tiếp:
“Tiểu thư, không thể không đề phòng người khác, năm đó hắn cứu tiểu thư nói không chừng cũng là có mưu đồ từ trước. Bây giờ đã bảy năm trôi qua, sao lại đúng lúc gặp lại tiểu thư tại nơi đã cứu tiểu thư năm đó, hơn nữa tên thủ lĩnh cướp này cũng đã thừa nhận.”
Trần Lỵ lắc lắc đầu, nàng vẫn không tin Phí Hầu sẽ làm như vậy, vì không cần thiết phải làm như vậy.
Nếu Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu là chủ mưu, hiện tại hai người kia có thể trực tiếp bắt cóc nàng đi, cớ gì phải làm ra vẻ hoảng loạn như thế?
Đúng lúc này, Hoàng Tiểu Long vỗ tay.
Mọi người không khỏi nhìn lại.
Hoàng Tiểu Long nhìn Lưu Mục:
“Không thể không nói, các hạ diễn xuất thật tài tình, vượt xa tưởng tượng của ta.”
Lưu Mục mang sắc mặt lạnh lùng:
“Ngươi có ý gì?”
“Ý gì hả?”
Hoàng Tiểu Long thản nhiên nói:
“Thật ra đám cướp này là do ngươi gọi đến mà.”
Tất cả mọi người đều ngẩn ngơ.
Gương mặt Lưu Mục tức giận, sắc mặt đỏ lên:
“Ngươi vu khống, quả thực chính là vu khống. Ta đi theo tiểu thư mười mấy năm, tận trung tận tụy. Ngươi hận ta vừa rồi vạch mặt các ngươi là chủ mưu, cho nên trở mặt vu khống ta.”
Nói đến đây, hắn liền nói với Trần Lỵ:
“Tiểu thư, tiểu thư không nên tin hắn.”
Trần Lỵ lắc đầu nói với Hoàng Tiểu Long:
“Hoàng công tử, từ nhỏ Lưu Mục thúc đã đi theo bên cạnh ta, mười mấy năm qua bảo vệ an toàn cho ta, tận trung tận tụy, quyết không thể nào là Lưu thúc.”
Nàng càng không tin chính là Lưu Mục.
Lưu Mục lạnh lùng nhìn Hoàng Tiểu Long:
“Ngươi cho rằng dựa vào lời nói của một người xa lạ như ngươi, miệng nói lung tung, là tiểu thư của chúng ta sẽ tin tưởng ngươi sao?”
Hoàng Tiểu Long nhìn Trần Lỵ:
“Ngươi thật sự tin tưởng hắn sao?”
Trần Lỵ gật đầu nói:
“Người khác thì có thể ta không tin, nhưng Lưu Mục thì ta tuyệt đối tin tưởng.”
Mặc dù Trần Lỵ không nói rõ, nhưng trong giọng nói cũng lộ ra sự bất mãn đối với Hoàng Tiểu Long.
Hiển nhiên nàng cũng cảm thấy vừa rồi Lưu Mục nói Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu là chủ mưu, cho nên Hoàng Tiểu Long tức giận mới nói ngược lại để vu khống cho Lưu Mục.
Lưu Mục trông nom nàng từ nhỏ cho đến lớn, tình nghĩa sâu nặng, Hoàng Tiểu Long vu khống cho Lưu Mục như vậy, khiến trong lòng nàng cảm thấy không thoải mái.
Hoàng Tiểu Long quay đầu lại nói với Phí Hầu:
“Chúng ta đi thôi.”
Nếu Trần Lỵ đã nói như thế thì cũng không cần phải nói thêm gì nữa.
“Vâng thưa thiếu chủ.”
Phí Hầu cung kính nói.
Trần Lỵ ngẩn ra, lên tiếng giải thích với Phí Hầu:
“Phí Hầu tiền bối, ta không phải có ý đó.”
Phí Hầu lắc đầu, không nói gì, sau đó cùng Hoàng Tiểu Long rời đi.
Dù sao trước khi Hoàng Tiểu Long rời đi, đột nhiên ấn một chưởng lên ngực của thủ lĩnh cướp, thủ lĩnh cướp kêu thảm một tiếng liền bay văng ra, đụng ngã vô số cây cối, rơi xuống đất, dĩ nhiên không còn khí tức.
Tất cả đám người Trần Lỵ đều kinh hãi.
Trước ánh mắt sợ hãi của đám người Trần Lỵ, Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu phi ngựa rời đi.
Nhìn theo bóng lưng của hai người Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu rời đi, Lưu Mục vừa thoát khỏi cơn hoảng loạn, hắn thở phào nhẹ nhõm. Hắn quét mắt một vòng thi thể của thủ lĩnh cướp và các cướp khác bốn phía đang nằm trên mặt đất rên la không ngừng, nhíu mày rồi lập tức giãn ra.
“Một đám rác rưởi.”
“Tiểu thư, chúng ta cũng rời đi thôi.”
Lưu Mục nói với Trần Lỵ.
Trần Lỵ gật đầu.
Vì thế, sau khi Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu rời đi không được bao lâu thì đám người Trần Lỵ và Lưu Mục cũng đi ra khỏi núi rừng.
“Lưu Mục rõ ràng là cùng một nhóm với đám cướp kia.”
Sau khi rời đi, Phí Hầu nói:
“Đáng tiếc Trần Lỵ lại quá tin tưởng Lưu Mục.”
Nói đến đây, hắn lắc đầu thở dài.
Hoàng Tiểu Long gật đầu đồng ý.
Trên đường đi, hai người Hoàng Tiểu Long cũng không phi nước đại mà ung dung đi.
Một ngày sau khi đám người Trần Lỵ rời đi, lúc đi qua một con đèo, đột nhiên một đám người áo đen từ trong rừng rậm và đường núi xông ra. Đám người áo đen này ăn mặc giống hệt đám cướp đêm qua, hiển nhiên là cùng một nhóm.
Nhìn người áo đen vây kín bốn phía, Trần Lỵ vô cùng hoảng sợ.
Sau khi đám người áo đen vây kín đám người Trần Lỵ, không nói hai lời liền tấn công, vung đao chém giết. Không bao lâu đã dễ dàng giết chết toàn bộ hơn mười người hộ vệ bên cạnh Trần Lỵ, nhưng điều khiến Trần Lỵ nghi hoặc là đám cướp đó lại không hề tấn công Lưu Mục.
Trong lúc Trần Lỵ đang nghi hoặc thì một tên cướp tiến lên, đi tới trước mặt Lưu Mục, vẻ mặt cung kính nói:
“Lưu quản gia.”
Lưu Mục gật gật đầu.
Trần Lỵ mắt mở to kinh ngạc.