105. Chương 105: Lần nữa đụng mặt

Vô Địch Thiên Hạ

Chương 105: Lần nữa đụng mặt

Vô Địch Thiên Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 105 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Lưu thúc, chẳng lẽ ngươi lại là người như vậy sao… thật không ngờ…”
Trần Lỵ nhìn Lưu Mục bằng vẻ mặt khó tin, đến tận bây giờ nàng vẫn không thể tin vào sự thật đang bày ra trước mắt.
“Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu nói không hề sai.”
Lúc này, Lưu Mục cũng chẳng còn sợ hãi gì mà thừa nhận, gật đầu nói:
“Đám hãn phỉ trước đó cũng là câu kết với ta.”
Thân thể Trần Lỵ run lên bần bật, vừa sợ hãi vừa tức giận, cắn răng nói:
“Tại sao?”
Lưu Mục cười lạnh nói:
“Tại sao ư? Điều này phải hỏi phụ thân ngươi mới đúng. Trần Lỵ, ngay cả khi ngươi chết cũng đừng trách ta, nếu muốn trách thì hãy trách phụ thân ngươi.”
“Trách phụ thân của ta sao?” Trần Lỵ nói, giọng run rẩy.
“Đúng vậy, phụ thân ngươi năm đó tiêu diệt cả gia tộc Long gia, chỉ là hắn không ngờ rằng vẫn còn người của Long gia chưa chết hết.” Lưu Mục lạnh lùng nói.
“Lưu quản gia, nói nhiều lời với ả ta làm gì. Thiếu chủ còn đang chờ tin tức của chúng ta.” Tên hãn phỉ phía sau lưng Lưu Mục tiến lên nói.
Lưu Mục gật đầu rồi vung tay lên, đám hãn phỉ lập tức xông lên, vây bắt Trần Lỵ.
“Các ngươi muốn làm gì ta? Muốn mang ta đi đâu?” Trần Lỵ hoảng sợ hỏi.
“Mang ngươi đi đâu ư?” Lưu Mục cười lạnh nói:
“Yên tâm đi, bây giờ ngươi còn chưa thể chết được, thiếu chủ nói nếu cứ để ngươi chết dễ dàng như vậy thì không thể giải tỏa mối hận trong lòng hắn. Thiếu chủ dặn ta đưa ngươi về để hắn hưởng thụ một tháng. Đến khi hắn cảm thấy chán chường, sẽ xử tử ngươi, sau đó treo thi thể ngươi lên cổng chính Trần phủ, để phụ thân ngươi “thưởng thức” một phen.”
Trần Lỵ vừa sợ vừa giận, nhìn Lưu Mục bằng ánh mắt hận thù:
“Lưu Mục, phụ thân ta đã không bạc đãi ngươi, vậy mà ngươi lại… ngươi đúng là đồ vong ân bội nghĩa!”
Nói xong, nàng phun nước bọt vào mặt Lưu Mục.
Lưu Mục đưa tay quệt nước bọt trên mặt, rồi liếm liếm, đôi mắt hắn sáng rực lên khi nhìn thân hình Trần Lỵ, cười hắc hắc nói:
“Không ngờ nước trong miệng ngươi thơm như vậy, nếu không phải thiếu chủ đã hạ lệnh, thì giờ ta đã muốn “hầu hạ” ngươi rồi.”
Trần Lỵ tức giận đến mức lồng ngực phập phồng không ngừng.
“Mang đi.” Lưu Mục quát.
“Thi thể của những người khác không còn giá trị gì, cứ vứt bỏ ở đây, làm mồi cho lũ yêu thú và phi cầm.”
“Vâng, Lưu quản gia.”
Lưu Mục và đám hãn phỉ dẫn Trần Lỵ rời khỏi nơi đó, cũng không đi đường lớn mà chỉ đi theo những con đường núi hoang vắng, ít người qua lại.
Sau nửa ngày đường, họ đến một con đường núi hoang dã khác.
Nhưng đúng lúc đám hãn phỉ đang đi về phía trước, Lưu Mục đột nhiên ngừng lại, gương mặt hắn tràn ngập vẻ khó tin và hoảng sợ khi nhìn hai thân ảnh đang tiến đến từ phía trước.
Không ngờ đó lại là Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu, những người đã rời đi hai ngày trước.
Hắn không thể ngờ lại đụng mặt hai người này ở đây.
Lúc này Trần Lỵ cũng phát hiện Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu ở phía trước, gương mặt xinh đẹp bỗng lộ vẻ vui mừng, nàng vốn đang chìm trong tuyệt vọng vô hạn, nhưng vì miệng đang bị bịt kín, nàng không thể cất tiếng gọi, chỉ có thể phát ra những tiếng “ô ô ô…” yếu ớt.
Xa xa, hai người Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu đang đi tới cũng phát hiện ra đám người Trần Lỵ, Lưu Mục, họ cũng vô cùng bất ngờ, hiển nhiên không hề nghĩ tới việc sẽ gặp lại đám người Trần Lỵ ở đây.
Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu nhìn nhau, hai người liền thúc ngựa tiến lên.
“Lưu quản gia, làm sao vậy?”
Tên hãn phỉ ở phía sau lưng Lưu Mục thấy Lưu Mục đột nhiên dừng lại, gương mặt đầy vẻ hoảng sợ, liền cảm thấy nghi hoặc trong lòng, tiến lên hỏi.
Lưu Mục chỉ tay về phía Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu đang tiến đến từ đằng trước:
“Là bọn họ, bọn họ.”
“Bọn họ?”
Tên hãn phỉ kia vô cùng nghi hoặc.
Hắn đã nhìn thấy hai người kia, nhưng không thấy có điều gì đặc biệt ở hai người đó.
Hai người Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu tiến đến trước mặt đám người Lưu Mục, Hoàng Tiểu Long quét mắt nhìn đám hãn phỉ một lượt, ánh mắt dừng lại trên người Trần Lỵ một lát, sau đó nhìn Lưu Mục cười nói:
“Đây không phải là Lưu quản gia sao? Thật không ngờ lại trùng hợp đến vậy, chúng ta lại gặp nhau. Xem ra chúng ta đúng là có duyên.”
Lưu Mục không lên tiếng, sắc mặt hơi khó coi.
“Đây không phải là Trần Lỵ tiểu thư sao?” Hoàng Tiểu Long cười nói:
“Sao vậy? Các ngươi muốn đưa Trần Lỵ tiểu thư đi đâu mà lại phải trói tay, bịt miệng nàng lại thế này!”
Lưu Mục vẫn không lên tiếng, tên hãn phỉ phía sau hắn không nhịn được, gằn giọng nói:
“Tiểu tử, ngươi không có việc gì ở đây, tốt nhất là cút ngay khỏi đây, nếu không lão tử sẽ chém ngươi một đao!”
Lời vừa dứt, đột nhiên một luồng kiếm quang chợt lóe, đôi mắt tên hãn phỉ trợn trừng, rồi đờ đẫn ngã xuống, khi hắn ngã xuống, máu từ cổ mới phun vãi ra, vương vãi khắp mặt đất.
Đám hãn phỉ xung quanh đều kinh hãi, nhao nhao rút đao ra, vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ nhìn chằm chằm hai người Hoàng Tiểu Long.
“Tất cả dừng tay cho ta.” Lưu Mục vội vàng quát lên.
Hắn biết Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu có thể giải quyết đám người này chỉ trong vài phút.
Đám hãn phỉ vốn định xông lên, nghe vậy đành phải dừng lại.
Lưu Mục nhìn Hoàng Tiểu Long, cười gằn, nói:
“Hoàng công tử, Phí Hầu tiền bối, chuyện này không liên quan gì đến hai vị, hai vị cứ rời đi, sau này thiếu chủ của ta chắc chắn sẽ hậu tạ hai vị.”
“Thiếu chủ.” Hoàng Tiểu Long sắc mặt lạnh nhạt nói:
“Chẳng phải lúc trước ngươi nói chúng ta là kẻ chủ mưu sao? Chẳng phải ngươi còn nói mình đã đi theo tiểu thư các ngươi mười mấy năm nay, trung thành tận tâm hay sao? Chẳng phải ngươi còn nói chúng ta vu oan cho ngươi sao?”
Lưu Mục cứng họng không biết trả lời sao, còn Trần Lỵ, dù bị bịt miệng, gương mặt vẫn lộ vẻ hổ thẹn. Trước đó nàng đã thành khẩn nói rằng tuyệt đối tin tưởng Lưu Mục, không ngờ thoáng chốc đã bị Lưu Mục cùng đồng bọn bắt cóc.
“Hai vị, các ngươi muốn thế nào?”
Sau một lúc, Lưu Mục sắc mặt âm trầm lên tiếng, đoạn hắn lấy ra một túi tiền, ném tới:
“Trong này có một tấm kim phiếu trị giá mười vạn kim tệ, có thể đổi ở bất kỳ tiền trang nào trong Vực Ngoại Vương Quốc.”
Hoàng Tiểu Long nhận lấy túi tiền, gương mặt bình thản nói:
“Mười vạn kim tệ.”
Vẻ mặt Trần Lỵ đầy lo lắng, phát ra tiếng “ô ô…”, lắc đầu.
“Mười vạn kim tệ, chỉ đủ để đuổi ăn mày đi thôi.” Hoàng Tiểu Long nhìn Lưu Mục nói.
Lưu Mục nhíu mày, lại ném thêm một túi tiền nữa qua:
“Trong đó cũng có một tấm kim phiếu trị giá mười vạn kim tệ.”
Hoàng Tiểu Long lắc đầu:
“Các ngươi có hơn một trăm người, mạng của các ngươi chẳng lẽ lại không đáng giá như vậy sao? Thôi được, ta cũng không đòi hỏi nhiều, một mạng mười vạn kim tệ.”
Một mạng mười vạn kim tệ, vậy tính ra là hơn một ngàn vạn.
Hơn một ngàn vạn.
Khi Lưu Mục hiểu rõ ý tứ trong lời nói của Hoàng Tiểu Long, hắn liền nổi giận đùng đùng:
“Ngươi đang trêu ta đó sao?”
Lúc này hắn đã hoàn toàn hiểu ra ngay từ đầu Hoàng Tiểu Long đã cố ý trêu đùa bọn chúng.
“Trêu đùa ngươi thì sao?” Hoàng Tiểu Long nhún vai, liếc mắt ra hiệu cho Phí Hầu. Phí Hầu hiểu ý, thân hình liền thoáng cái đã biến mất, chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Lưu Mục. Dưới ánh mắt hoảng sợ của Lưu Mục, bàn tay Phí Hầu ngưng tụ khí thành đao, rạch một đường trên cổ hắn.
Lưu Mục há miệng, thân thể cứng đờ tại chỗ. Thân hình Phí Hầu không ngừng di chuyển, hai tay liên tục huy động. Lưu Mục và đám hãn phỉ xung quanh không ngừng ngã xuống, tiếng hét thảm thiết liên tiếp vang lên.
Chẳng bao lâu sau, tiếng hét thảm dần dần im bặt, cuối cùng chỉ còn lại một mình Trần Lỵ đứng trơ trọi tại đó.
Sau khi giải quyết đám người Lưu Mục, Phí Hầu tiến đến trước mặt Trần Lỵ, vung trường kiếm trong tay lên, Trần Lỵ hoảng sợ nhắm chặt mắt, trường kiếm của Phí Hầu chém xuống, nhưng thứ đứt ra lại là sợi dây thừng đang trói chặt hai tay nàng.
Phí Hầu lui về bên cạnh Hoàng Tiểu Long.
“Chúng ta đi thôi.” Hoàng Tiểu Long mở miệng nói, không thèm để ý tới đối phương, rồi cùng Phí Hầu thúc ngựa rời đi.
Sau đó Trần Lỵ mở mắt ra, nhìn theo bóng lưng Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu dần khuất dạng, rồi nhìn lại thi thể Lưu Mục cùng đám người nằm la liệt xung quanh, nàng bỗng bật khóc nức nở.