Vô Địch Thiên Hạ
Chương 108: Dám làm gì được ta?
Vô Địch Thiên Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 108 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người hộ vệ đó chần chừ một lát, rồi bẩm báo: “Là Dương Triển Phi đã ra tay.”
“Dương Triển Phi.”
Cả đại sảnh đều sửng sốt, ngay cả Phí Vinh đang nổi giận cũng không khỏi biến sắc.
Hoàng Tiểu Long thấy vẻ mặt của mọi người, liền hỏi: “Dương Triển Phi là ai?”
Phí Hầu cung kính đáp: “Dương Triển Phi chính là đệ đệ của Dương An.”
“Dương An?”
Hoàng Tiểu Long cũng hơi bất ngờ. Chẳng lẽ là thiên tài yêu nghiệt số một ngoại vương quốc, Dương An? Trên đường đi, cái tên hắn nghe được nhiều nhất chính là Dương An, không ngờ Dương Triển Phi lại là đệ đệ của Dương An.
“Thiếu gia nhà các ngươi hiện đang ở đâu?”
Hoàng Tiểu Long quay đầu hỏi tên hộ vệ Phí phủ.
Phí Hầu và đám người Phí Vinh đều nhìn về phía người hộ vệ đó.
Hộ vệ vội vàng đáp lời: “Ngay tại phố Vạn Đức ạ.”
“Phố Vạn Đức?”
Hoàng Tiểu Long nhìn Phí Hầu: “Phố Vạn Đức cách Phí phủ bao xa?”
“Khoảng ba bốn con phố, không xa lắm.” Phí Hầu vội vàng nói.
“Bây giờ chúng ta đi xem thử.”
Hoàng Tiểu Long đứng dậy.
Sau đó, dưới sự dẫn đường của Phí Vinh và những người khác, chẳng mấy chốc, Phí Hầu, Hoàng Tiểu Long và đoàn người đã đến phố Vạn Đức. Vừa tới nơi, liền thấy phía trước có một đám người đang vây quanh chỉ trỏ, trông vô cùng náo nhiệt.
Khi đoàn người Hoàng Tiểu Long đến gần, bên trong liền truyền ra một giọng nói ngang ngược: “Mẹ kiếp, cái bộ dạng thô kệch của ngươi mà cũng xứng với Đào Triết sao? Đừng tưởng Phí phủ các ngươi to tát lắm, trong mắt ta, Phí phủ các ngươi chẳng là cái gì cả!”
“Nói cho Phí Minh ngươi biết, hôm nay lão tử đánh ngươi thì đã sao? Phí phủ các ngươi dám làm gì được ta? Ngay cả cha ngươi cũng chỉ là một kẻ vô dụng mà thôi!”
Theo sau đó là một tràng cười phá lên.
Rõ ràng đó là tiếng cười của đám gia đinh và hộ vệ của Dương Triển Phi.
“Dương Triển Phi, ta liều chết với ngươi!”
Một tiếng gầm giận dữ vang lên, rồi sau đó là một tiếng kêu thảm thiết.
Phí Vinh biến sắc, giận dữ và tức tối. Hộ vệ Phí phủ xông lên trước, gạt đám đông sang hai bên. Mọi người lập tức thấy một thanh niên khoảng hai mươi tư, hai mươi lăm tuổi đang nằm trên mặt đất, mồm đầy máu tươi. Một nữ tử xinh đẹp khoảng hai mươi ba, hai mươi tư tuổi đang lo lắng đỡ hắn dậy, đồng thời giận dữ nhìn thanh niên mặc áo gấm đứng đối diện cách đó không xa.
Nữ tử đó chính là Đào Triết, còn thanh niên mặc áo gấm kia không ai khác chính là Dương Triển Phi.
“Phí Minh, huynh có sao không?”
Đào Triết đỡ Phí Minh dậy, vội vàng hỏi han.
Phí Minh lắc đầu.
Lúc này, hộ vệ Phí phủ gạt đám đông sang một bên, Phí Vinh nhanh chóng bước vào.
“Phụ thân.”
Phí Minh thấy Phí Vinh xông vào, vừa định cất lời thì đột nhiên nhìn thấy Phí Hầu ở phía sau Phí Vinh, không khỏi kinh ngạc đến khó tin, rồi sau đó là vẻ mặt vui mừng, run giọng nói: “Gia gia.”
“Gia gia, người đã trở về!”
Phí Minh không màng đến vết thương, nhanh chóng xông tới trước mặt Phí Hầu.
Phí Hầu gật đầu, nở nụ cười từ ái, vội đỡ tôn tử, nhanh chóng kiểm tra vết thương của hắn. Ông liền thở phào nhẹ nhõm, tôn tử không bị thương nặng, chỉ có một vài vết thương nhẹ. Xem ra Dương Triển Phi ra tay vẫn có chừng mực.
Dương Triển Phi thấy Phí Hầu thì trong lòng hơi giật mình. Phí Hầu biến mất nhiều năm như vậy, không ngờ lại trở về? Hắn biết Phí Hầu là một cường giả đỉnh phong hậu kỳ Thập giai.
“Ha ha, không ngờ hộ vệ Phí phủ đến thật nhanh, ngay cả Gia chủ Phí cũng tới rồi.”
Dương Triển Phi cười khẩy: “Yên tâm, Phí Minh còn chưa chết. Chẳng qua lần sau sẽ không có may mắn như vậy nữa đâu.”
Nói đến đây, hắn nhìn Phí Minh: “Sau này nhìn thấy ta tốt nhất nên tránh xa một chút, kẻo ta gặp một lần đánh một lần.”
“Chúng ta đi.”
Dương Triển Phi vung tay lên, nói với đám gia đinh và hộ vệ phía sau.
“Đứng lại!”
Ngay khi Dương Triển Phi cùng đám gia đinh, hộ vệ định rời đi, một tiếng nói vang dội vang lên.
Dương Triển Phi không khỏi dừng bước, nhìn lại, người lên tiếng chính là Phí Hầu.
Phí Hầu chậm rãi bước tới.
Nếu hôm nay cứ để đối phương đi như thế, sau này Phí phủ còn mặt mũi nào ở Vực ngoại Vương thành nữa?
Dương Triển Phi nhìn Phí Hầu bước tới, gương mặt vẫn bình tĩnh: “Ngươi chính là Phí Hầu sao? Muốn báo thù cho tôn tử của ngươi sao?”
Nói đến đây, hắn liếc nhìn đám hộ vệ của Phí phủ: “Thế nào, các ngươi muốn lấy đông hiếp yếu hay sao?”
Phí Hầu vừa định lên tiếng, đột nhiên Hoàng Tiểu Long bước tới, cất lời nói: “Chỉ cần ngươi có thể đỡ được một chưởng của ta, chúng ta sẽ cho ngươi rời khỏi nơi này.”
Dương Triển Phi nhìn Hoàng Tiểu Long, đột nhiên cười khẩy: “Tiểu tử, ngươi nói cái gì? Đỡ một chưởng của ngươi ư? Ngươi nói lại lần nữa xem, ta sợ nghe không rõ.”
Đám gia đinh và hộ vệ sau lưng Dương Triển Phi cười rộ lên.
Vẻ mặt Hoàng Tiểu Long vẫn lạnh nhạt.
“Tiểu tử, từ đâu lòi ra một tiểu tử xấu xí như ngươi mà cũng có thể làm chủ sao?”
Dương Triển Phi ngừng cười, mở miệng nói.
“Hắn là thiếu chủ của ta, ý của hắn cũng chính là ý của ta.”
Lúc này Phí Hầu lên tiếng nói.
Thiếu chủ?
Dương Triển Phi kinh ngạc nhìn Hoàng Tiểu Long với vẻ mặt thất kinh.
Không ngờ Phí Hầu lại xưng hô thiếu niên trông chừng chỉ mười lăm, mười sáu tuổi này là thiếu chủ.
Đám gia đinh và hộ vệ phía sau lưng Dương Triển Phi cũng nhìn Hoàng Tiểu Long với ánh mắt sợ hãi.
Dương Triển Phi sau một thoáng giật mình, nhìn Hoàng Tiểu Long lạnh lùng nói: “Nếu đã vậy, ta cũng muốn xem thử một chưởng của ngươi đánh bại ta ra sao.”
Nói đến đây, một tia hàn quang lóe lên trong mắt hắn.
Tuy rằng Phí Hầu xưng Hoàng Tiểu Long là thiếu chủ khiến hắn giật mình, nhưng hắn cũng không thật sự xem trọng Hoàng Tiểu Long, hay nói đúng hơn là hoàn toàn không tin một tiểu tử mười lăm, mười sáu tuổi như Hoàng Tiểu Long có thể đánh bại được hắn, chứ đừng nói đến việc một chưởng đã đánh bại.
Lúc này, mọi người xung quanh tự động lùi ra.
Dương Triển Phi và Hoàng Tiểu Long đứng ở đó, một luồng khí lưu hình thành.
Mọi người đều nhìn Dương Triển Phi và Hoàng Tiểu Long. Phí Vinh cũng nhìn chằm chằm vào Hoàng Tiểu Long, hắn cũng rất muốn xem thực lực của Hoàng Tiểu Long thế nào.
Rốt cuộc thiếu niên này có tư cách gì mà lại khiến phụ thân hắn nhận là thiếu chủ.
“Phụ thân, hắn là ai?”
Phí Minh hỏi Phí Vinh, ý chỉ Hoàng Tiểu Long. Vừa rồi gia gia hắn lại xưng người kia là thiếu chủ, hắn còn giật mình và nghi ngờ hơn cả Phí Vinh khi mới nghe qua.
“Chuẩn bị xong chưa?”
Hoàng Tiểu Long lạnh nhạt nhìn đối phương.
“Vạn Tinh Chúng Thánh Quyền!”
Đúng lúc này, Dương Triển Phi đột nhiên lao tới, đánh một quyền vào ngực Hoàng Tiểu Long. Vô số tinh quang bắn ra, một luồng khí tức thần thánh như ẩn như hiện khuếch tán.
Mọi người đều kinh hãi, không ngờ Dương Triển Phi lại bất ngờ ra tay như vậy.
Phí Vinh cũng giật mình.
“Cẩn thận!”
Phí Minh buột miệng nói lớn. Dương Triển Phi có thể nói là cường giả đỉnh phong hậu kỳ Thất giai.
Trong lúc tất cả mọi người đang nghĩ Dương Triển Phi sẽ một quyền đánh bay Hoàng Tiểu Long, đột nhiên Hoàng Tiểu Long nâng tay phải lên, đón lấy quyền này.
“Oành!”
Âm thanh vang vọng. Dương Triển Phi kêu thảm một tiếng, bay ngược ra phía sau, rơi mạnh xuống đất, khiến mặt đất cũng rung chuyển.
Một chưởng.
Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh.
Đám người Phí Vinh trợn tròn mắt. Phí Minh vừa mới buột miệng nhắc nhở Hoàng Tiểu Long cẩn thận thì vẫn đứng sững ở đó, miệng vẫn còn há hốc.
Đám gia đinh và hộ vệ của Dương Triển Phi nhất thời quên cả việc tiến lên đỡ hắn dậy.
Hoàng Tiểu Long bước tới trước mặt Dương Triển Phi. Dương Triển Phi lập tức lộ vẻ hoảng sợ, mông cọ sát mặt đất, sợ hãi lùi lại: “Ngươi, ngươi muốn thế nào?”
“Ta muốn thế nào ư?”
Hoàng Tiểu Long bước tới trước mặt đối phương.