Vô Địch Thiên Hạ
Chương 109: Dương An xuất hiện
Vô Địch Thiên Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 109 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hoàng Tiểu Long đột nhiên đá văng Dương Triển Phi ra ngoài, hắn va vào khung cửa kiến trúc hai bên đường phố, đổ sập tan tác, mảnh vỡ văng tung tóe.
Mọi người bốn phía hoảng sợ lùi lại.
“Nhị thiếu gia!”
Lúc này, đám hộ vệ Dương gia mới phản ứng kịp, vội vàng xông lên đỡ Dương Triển Phi dậy.
Thậm chí còn có vài tên hộ vệ Dương gia lao tới Hoàng Tiểu Long, rút đao chém, nhưng bọn chúng chưa kịp đến gần Hoàng Tiểu Long đã bị một chưởng của Phí Hầu đánh bay ra ngoài.
Ngay lúc mấy tên hộ vệ Dương gia bị một chưởng của Phí Hầu đánh bay, đột nhiên một bóng người xé gió lao tới, quát lớn:
“Ai dám tổn thương đệ đệ của ta!”
Tiếng nói như sấm sét vang dội, khiến màng tai tất cả mọi người chấn động.
Hoàng Tiểu Long quay đầu lại, ánh mắt tập trung. Lúc này, bóng người chợt lóe lên, một người trẻ tuổi mặc cẩm bào màu vàng nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt mọi người.
Người trẻ tuổi này cũng có đôi nét tương tự Dương Triển Phi, chỉ có điều thần thái toát lên vẻ ngạo mạn khinh người.
“Là Dương An!”
“Đại thiếu gia!”
Mọi người bốn phía nhìn rõ người đến đều kinh hãi, đám hộ vệ Dương phủ mặt lộ vẻ vui mừng.
“Đại ca!”
Dương Triển Phi đẩy đám hộ vệ Dương phủ ra, bước nhanh tới trước mặt Dương An, chỉ về phía Hoàng Tiểu Long:
“Đại ca, là hắn, là hắn đã động thủ làm hại đệ!”
Dương An nhìn Hoàng Tiểu Long với ánh mắt lạnh lùng:
“Đây là lần đầu tiên có người dám ra tay tổn thương đệ đệ của ta.”
Sắc mặt Hoàng Tiểu Long thản nhiên:
“Vậy thì sao?”
“Bây giờ ngươi quỳ xuống không ngừng dập đầu, cầu xin đệ đệ của ta tha thứ. Nếu đệ đệ ta có thể tha thứ cho ngươi, thì ta sẽ tha mạng cho ngươi một lần.”
Sắc mặt Dương An lạnh lùng nói.
“Ngữ khí thật lớn đó.”
Phí Hầu ở một bên không nhịn được mà cười lạnh nói:
“Đừng tưởng rằng bây giờ ngươi được Quốc vương sủng ái là ta không dám giết ngươi.”
Dương An nhìn Phí Hầu với ánh mắt lạnh lùng:
“Thì ra là Phí Hầu hầu tước, giết ta sao? Chỉ bằng một mình ngươi Thập giai hậu kỳ đỉnh phong?”
Nói xong, hắn giải phóng toàn bộ khí thế, luồng khí thế quét ngang bốn phía.
Mặc dù Dương An là Cửu giai hậu kỳ đỉnh phong, nhưng đã nửa bước tiến vào Thập giai, nhờ vào Siêu cấp Vũ hồn và Bản mệnh Hồn kỹ của mình, hắn tự tin rằng cho dù Phí Hầu là cường giả Thập giai hậu kỳ đỉnh phong cũng không thể làm gì được hắn.
Lúc này lại có mấy tiếng xé gió truyền đến, sau đó vài cao thủ Dương phủ đã đến nơi.
Mấy tên cao thủ Dương phủ khi đến nơi thì lạnh lùng nhìn Phí Hầu.
“Phí Hầu, cẩn thận họa từ miệng mà ra, biết đâu một ngày nào đó Phí phủ của ngươi sẽ bị hủy diệt.”
Một lão giả khoảng bảy mươi tuổi nhìn Phí Hầu cười lạnh.
Lão giả bảy mươi tuổi này chính là Chu Ý - đại quản gia Dương phủ, năm đó cũng là cường giả Thập giai hậu kỳ đỉnh phong như Phí Hầu.
“Thật sao?”
Phí Hầu đột nhiên tung một chưởng.
Chu Ý thấy thế, không lùi mà tiến.
“Băng Linh trảo.”
Một trảo đón lấy Phí Hầu, bốn phía lạnh lẽo như hầm băng vạn trượng.
“Mấy năm không gặp, ta sẽ cho ngươi xem thử mấy năm nay thực lực của ta đã tăng tiến đến mức nào.”
Ánh hung quang trong mắt Chu Ý chợt lóe lên, trước kia hai người đã từng giao thủ mấy lần nhưng luôn bất phân thắng bại. Tuy nhiên hiện tại hắn tự tin với thực lực của mình bây giờ có thể áp chế được Phí Hầu.
Nhưng đúng lúc này, sắc mặt hắn biến sắc vì kinh hãi, chưởng lực của Phí Hầu không ngờ lại cuồn cuộn như vòi rồng, trong nháy mắt đánh tan Băng Linh trảo của hắn, sau đó ập thẳng vào người hắn.
Chu Ý còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra lập tức bị đánh trúng, thân thể bay ngược ra sau như diều đứt dây.
Tất cả mọi người đều ngẩn ngơ.
Dương An, Dương Triển Phi cũng sợ hãi nhìn Chu Ý bị đánh bay.
Chu Ý là Thập giai hậu kỳ đỉnh phong, vậy mà thậm chí cũng không đỡ nổi một chiêu của Phí Hầu.
Bốn phía im lặng trở lại, đám người Chu Ý, Dương An khi đến đây vốn cảm thấy hùng hồn khí phách, nhưng bây giờ toàn bộ hộ vệ Dương phủ đắc chí vừa lòng đều im bặt, không dám hó hé lời nào.
Phí Vinh, Phí Minh cùng với các vị trưởng lão và hộ vệ Phí phủ ai nấy đều khiếp sợ nhìn Phí Hầu.
“Tiên... Tiên Thiên cường giả.”
Hồi lâu sau, một vị cao thủ Dương phủ run giọng nói.
Tiên Thiên cường giả.
Tất cả mọi người đều chấn động cả người.
Phí Vinh không giấu nổi vẻ mừng rỡ như điên của mình.
“Phụ thân, không ngờ Phụ thân đã đột phá Tiên Thiên, đột phá Tiên Thiên rồi!”
Tiên Thiên, Phí Hầu đã đột phá Tiên Thiên.
Trước đây tuy Phí phủ cũng là một đại gia tộc của Vực ngoại Vương quốc, nhưng chỉ được coi là một đại gia tộc bình thường, luôn không thể chen chân vào hàng ngũ những đại gia tộc siêu cấp trong Vương thành.
Bởi vì Phí phủ không có Tiên Thiên cường giả.
Thế nhưng hiện tại mọi chuyện đã khác xưa rồi.
Sau này Phí phủ sẽ chen chân vào hàng ngũ đại gia tộc siêu cấp.
Phí Vinh như thế, Phí Minh và tất cả hộ vệ Phí phủ cũng giống như vậy, đều chìm trong niềm hưng phấn tột độ, mừng rỡ như điên và vô cùng kích động.
Chu Ý đứng dậy từ mặt đất, cũng kinh hãi nhìn Phí Hầu như những người xung quanh, trong sự kinh hãi còn xen lẫn ngưỡng mộ, ghen tỵ và cả sự không cam lòng.
Không ngờ Phí Hầu lại tiến vào Tiên Thiên trước hắn một bước.
Tiên Thiên, một bước lên mây. Một khi bước vào Tiên Thiên thì thân phận và địa vị sẽ hoàn toàn khác biệt.
Phí Hầu nhìn Chu Ý đã đứng dậy từ mặt đất lập tức lạnh lùng nói:
“Diệt Phí phủ ta dựa vào ngươi ư?”
Sắc mặt của Chu Ý trở nên cực kỳ khó coi.
“Phí Hầu, dù ngươi đã đột phá Tiên Thiên, nhưng tốt nhất đừng quá kiêu ngạo.”
Lúc này, Dương An mở miệng nói:
“Đừng tưởng rằng ngươi đột phá Tiên Thiên là vô địch thiên hạ. Trước mặt gia gia ta, ngươi chẳng là gì cả.”
Gia gia Dương An “Dương Động” cũng là Tiên Thiên, hơn nữa còn là Tiên Thiên nhị giai, đã đột phá Tiên Thiên từ ba mươi năm trước.
Dương An nói đoạn, hắn nhìn Hoàng Tiểu Long:
“Tiểu tử, ngày hôm nay Phí Hầu bảo vệ ngươi, vậy ta tạm bỏ qua cho ngươi, để ta xem liệu Phí Hầu có thể bảo vệ ngươi mãi được không.”
“Chúng ta đi!”
Dương An nói xong, liền muốn dẫn đám người Dương Triển Phi rời đi.
Nhưng hắn vừa định quay lưng đi, đột nhiên một bóng người chợt lóe lên, một luồng quyền kình xé gió lao tới.
Dương An kinh hãi, một quyền đón đỡ, hai quyền va chạm vào nhau, cả hai đều lùi lại mấy bước.
“Ngươi!”
Khi Dương An nhìn rõ người ra tay, gương mặt hắn lộ vẻ kinh ngạc tột độ, không thể tin được. Người ra tay chính là Hoàng Tiểu Long. Không chỉ là Dương An, ngay cả Chu Ý cũng như mọi người xung quanh, đều kinh hãi nhìn Hoàng Tiểu Long.
Phụ tử Phí Vinh, Phí Minh cũng kinh hãi như vậy.
Cú đánh vừa rồi, dường như Hoàng Tiểu Long không hề thua kém Dương An?
Không hề thua kém.
Dương An có thể nói là thiên tài yêu nghiệt số một của Vực ngoại Vương quốc, bây giờ là Cửu giai hậu kỳ đỉnh phong, nửa bước tiến vào Thập giai, còn Hoàng Tiểu Long có vẻ chỉ mới mười lăm, mười sáu tuổi.
“Thiên tài yêu nghiệt số một của Vực ngoại Vương quốc sao?”
Vẻ mặt của Hoàng Tiểu Long hiện lên vẻ khinh thường, nói:
“Ta thấy cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Sắc mặt Dương An trở nên đỏ tía, ánh mắt tóe lửa giận.
“Đại thiếu gia.”
Chu Ý vừa định lên tiếng, Dương An liền phất tay, quát:
“Các ngươi cút hết đi! Ngày hôm nay ai dám ngăn cản ta, ta sẽ giết kẻ đó.”
Nói xong, khí thế đấu khí toàn thân bùng nổ mạnh mẽ, phía sau lưng hiện ra một con Sư tử khổng lồ.
Nhất Lưu Vũ hồn cấp mười hai, Khiếu Thiên Thần Sư.
Khiếu Thiên Thần Sư là Vũ hồn đứng đầu trong dòng Vũ Hồn Sư Tử, cao hơn hai cấp so với Nguyên soái Hạo Thiên Hắc Minh Sư.
Khiếu Thiên Thần Sư xuất hiện, ngẩng đầu rống vang trời. Gió mây biến sắc, cuồng phong gào thét trên không, sấm chớp đùng đùng.
“Phụ thân, chúng ta thì sao?”
Phí Vinh đi tới sau lưng Phí Hầu, cung kính hỏi, ý muốn hỏi có cần ra tay hay không.
Phí Hầu lắc đầu:
“Không có mệnh lệnh của thiếu chủ, các ngươi không cần ra tay.”
Nói xong liền bảo tất cả người Phí phủ lùi về phía sau, còn bản thân hắn cũng lùi sang một bên.