Vô Địch Thiên Hạ
Chương 117: Đoạn Vô Ngân
Vô Địch Thiên Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 117 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phí Hầu lắc đầu đáp:
“Không ai biết Vũ hồn của Đoạn Vô Ngân. Nghe nói hắn chưa bao giờ bộc lộ Vũ hồn trước mặt người khác.”
Hoàng Tiểu Long trầm tư. Vậy không phải là không có ai biết Vũ hồn của Đoạn Vô Ngân, mà chắc hẳn những người biết đều đã bị hắn giết chết, nên người ngoài không ai hay. Thế nhưng Đoạn Vô Ngân có thể tu luyện đến Tiên Thiên cửu giai khi mới hai trăm năm tuổi, thì cấp bậc Vũ hồn của hắn tuyệt đối không thấp, ít nhất cũng là siêu cấp Vũ hồn. Cấp 12, hay là cao hơn?
Phí Hầu thấy Hoàng Tiểu Long trầm tư nên không dám lên tiếng làm phiền.
“Môn chủ, vậy bây giờ chúng ta phải làm gì?” Một lát sau, Phí Hầu nhỏ giọng hỏi.
Hoàng Tiểu Long hoàn hồn, nói:
“Chuẩn bị một chút, ngày mai chúng ta sẽ đến Thánh Minh hồ.”
Mặc dù Đoạn Nhận đế quốc can thiệp sẽ làm tăng thêm biến số, nhưng dù thế nào đi nữa, lần này dị bảo xuất hiện, Hoàng Tiểu Long nhất định phải đoạt được.
Đây là cơ hội của Hoàng Tiểu Long. Chỉ khi đoạt được dị bảo này thì Hoàng Tiểu Long mới có thể đột phá Tiên Thiên nhanh hơn, và sau này sẽ có thêm một phần vốn liếng để đối kháng sư huynh Trần Thiên Tề.
Phí Hầu cung kính tuân lệnh, rồi lui ra ngoài.
Sau khi Phí Hầu lui ra, Hoàng Tiểu Long liền tiến vào Linh Lung Bảo tháp, uống Diễm Long châu và tiếp tục tu luyện.
Thánh Minh hồ, A Nhĩ sơn.
Thánh Minh hồ được núi bao quanh bốn phía. A Nhĩ sơn là ngọn núi cao nhất, lớn nhất trong số đó. Trên đỉnh A Nhĩ sơn, có một người mặc cẩm bào màu vàng đang đứng thẳng. Diện mạo trung niên, trông chỉ khoảng hơn ba mươi tuổi, trên cẩm bào màu vàng thêu tám cái đầu rồng. Người trung niên ấy đứng chắp tay sừng sững, mắt nhìn xuống Thánh Minh hồ phía trước.
Từ đỉnh A Nhĩ sơn nhìn xuống, có thể bao quát toàn bộ Thánh Minh hồ.
Người trung niên đứng đó, một luồng khí thế vô hình tỏa ra, bao trùm vạn vật, dường như hắn chính là trời, tất cả đều nằm dưới chân hắn.
Lúc này, một đám người đang đi lên đỉnh núi A Nhĩ sơn. Khi cách người trung niên chừng mười mấy thước thì họ dừng lại, vẻ mặt cung kính hành lễ:
“Chúng thần bái kiến nhị hoàng tử điện hạ.”
Trong đám người này, Vực ngoại quốc vương Phạm Dã cũng có mặt.
Những người này đến từ Vực ngoại vương quốc và vương thất của Chu vương quốc. Vực ngoại vương quốc và Bạo Long vương quốc đều là những vương quốc dưới trướng Đoạn Nhận đế quốc. Do đó, đám người Phạm Dã đều là thần tử của Đoạn Nhận đế quốc.
Đoạn Vô Ngân đến Thánh Minh hồ, đám người Phạm Dã biết tin liền nhanh chóng đến bái kiến.
Đoạn Vô Ngân vẫn đứng chắp tay, không đáp lời, giọng nói lạnh nhạt và mơ hồ vang lên:
“Các ngươi đều đứng lên đi.”
“Cảm tạ nhị hoàng tử điện hạ.” Đám người Phạm Dã cung kính đáp lời, rồi đứng dậy.
“Tuy rằng lần này ta đến Thánh Minh hồ, nhưng các ngươi không cần lo lắng, mấy ngày nữa trọng bảo xuất hiện, ta sẽ không tranh đoạt cùng các ngươi.” Đoạn Vô Ngân nói tiếp.
Đám người Phạm Dã nhìn nhau, trong lòng đều vui mừng khôn xiết. Trước đó, bọn họ còn lo lắng về chuyện này.
“Cảm tạ nhị hoàng tử điện hạ.” Đoạn Vô Ngân giơ tay ra hiệu: “Thôi được rồi, các ngươi lui ra đi.”
Đám người Phạm Dã cung kính đáp lời rồi lui xuống.
Sau khi đám người Phạm Dã lui xuống, cao thủ Tôn Lượng của Đoạn Nhận đế quốc tiến lên phía trước Đoạn Vô Ngân, nói:
“Điện hạ, ngài cho bọn họ cùng nhau tranh đoạt, đến lúc đó chẳng phải sẽ có phiền phức sao?”
Đoạn Vô Ngân vẻ mặt không hề bận tâm, nói:
“Cho bọn họ tranh đoạt thì có sao đâu? Những kẻ nực cười này làm sao có khả năng thu phục được thiên địa dị bảo chứ? Cứ cho họ một tia hy vọng cũng tốt. Mười năm nữa là đến kỳ hạn Thần điện tuyển chọn đệ tử rồi, dị bảo ở Thánh Minh hồ lần này, ta nhất định phải đoạt được.”
Tôn Lượng nói:
“Lần này cũng chỉ có điện hạ mới có thể thu phục được dị bảo xuất hiện. Mười năm sau, điện hạ nhất định có thể trở thành đệ tử của Thần điện.”
Đoạn Vô Ngân gật đầu, nhìn hư không xa xăm…
Bóng đêm dần dần buông xuống, rồi lại dần tan đi.
Khi trời dần sáng, Hoàng Tiểu Long ngừng tu luyện, đi ra khỏi Linh Lung Bảo tháp.
Trong một tháng khổ tu này, thực lực của Hoàng Tiểu Long lại tăng tiến không ít. Chiêu Phong Đô Chi Lôi khi thi triển ra có uy lực mạnh hơn một phần so với lúc đánh bại Dương An.
Ngay khi ra khỏi Linh Lung Bảo tháp, Phí Hầu đã sớm cung kính chờ sẵn ở đó.
Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu ra khỏi Phí phủ, đi thẳng đến Thánh Minh hồ.
Lần này Hoàng Tiểu Long không dẫn theo ai, chỉ có Phí Hầu đi cùng. Chuyến đi Thánh Minh hồ lần này, càng nhiều người thì ngược lại càng phiền phức. Thánh Minh hồ đã bãi bỏ lệnh cấm, và cũng dỡ bỏ phong tỏa Vương thành, vì thế lúc đến Vương thành hai người cũng không gặp trở ngại.
Sau hai giờ, hai người đến Thánh Minh hồ.
Đứng trước Thánh Minh hồ, Hoàng Tiểu Long nhìn Thánh Minh hồ u lam, mặt hồ vô cùng trong trẻo, khẽ rung động, chờ đến ngày dị bảo xuất thế, không biết mặt hồ u lam trong trẻo này sẽ phải nhuốm đỏ máu của bao nhiêu người...
“Môn chủ, chúng ta tìm một chỗ nghỉ ngơi một chút chứ?” Lát sau, Phí Hầu mở miệng đề nghị.
Hoàng Tiểu Long gật đầu.
Ngay lúc hai người định rời đi, đột nhiên một âm thanh kỳ quái từ trong Thánh Minh hồ truyền ra. Tiếng kêu quái dị cực kỳ chói tai, có chút quỷ dị. Thậm chí trong tiếng kêu quái dị còn ẩn chứa cả tiếng khóc, khiến người ta nghe xong cực kỳ khó chịu.
“Từ một tháng trước khi dị tượng xảy ra, Thánh Minh hồ thường xuyên có tiếng kêu quái dị này, hơn nữa gần đây càng ngày càng nhiều, cứ mỗi một giờ lại vang lên một lần.” Phí Hầu giải thích.
Hoàng Tiểu Long quay đầu nhìn vào giữa Thánh Minh hồ. Sau tiếng kêu quái dị, mặt Thánh Minh hồ vốn bình tĩnh chợt phập phồng dữ dội, phảng phất như có cự thú tuyệt thế nào đó từ đáy hồ muốn vọt ra.
Lúc này, Linh Lung Bảo tháp trong cơ thể Hoàng Tiểu Long chợt chấn động kịch liệt, như muốn bay ra khỏi cơ thể hắn.
Hoàng Tiểu Long giật mình, nhanh chóng vận chuyển Linh Lung kim thân. Linh Lung Bảo tháp lúc này mới dần dần bình tĩnh lại.
Sau khi tiếng kêu quái dị biến mất một lát, mặt Thánh Minh hồ lại trở lại bình tĩnh.
“Chúng ta đi thôi.” Hoàng Tiểu Long nói với Phí Hầu.
Hắn cảm giác dị bảo ở nơi này sẽ xuất hiện trong hai ngày nữa. Tiếng kêu quái dị vừa rồi, tức là dị bảo sắp xuất hiện.
Sau khi rời đi, hai người tìm một đỉnh núi gần đó, rồi ngồi xếp bằng tịnh tâm chờ đợi dị bảo xuất hiện.
Từ ngọn núi đó nhìn xuống, hai người có thể thấy rõ phần lớn động tĩnh ở Thánh Minh hồ, quả là một vị trí không tồi.
Thế nhưng hai người vừa mới ngồi xếp bằng xuống chưa được bao lâu, lập tức có một đám nam nữ trẻ tuổi mặc áo bào màu đen bạc đi tới, khoảng hai mươi mấy người, trên ngực bọn họ đều có đồ án Thần Điểu.
Đám nam nữ trẻ tuổi đi tới trước mặt hai người Hoàng Tiểu Long. Một người nam trong số đó nói với Hoàng Tiểu Long:
“Vị tiểu huynh đệ này, vị trí này là chúng ta đã phát hiện trước, phiền các ngươi rời khỏi đây đi.”
“Phát hiện trước ư?” Sắc mặt Hoàng Tiểu Long lạnh nhạt hỏi: “Nếu chúng ta không rời đi thì sao?”
“Tiểu tử, đừng không uống rượu mời lại muốn uống rượu phạt!” Một người trẻ tuổi khác tiến lên nói: “Ngô sư huynh chúng ta đã bảo các ngươi rời đi, các ngươi phải dập đầu cút khỏi nơi này. Nếu không cút đi thì đừng trách chúng ta không khách khí!”
“Nói nhảm với bọn họ nhiều như vậy làm gì, cứ giết bọn họ là được.” Một cô gái khác không nhịn được liền lên tiếng đề nghị.
Người lên tiếng ban đầu chính là Ngô sư huynh, hắn nói với Hoàng Tiểu Long:
“Tiểu huynh đệ, ngươi cũng thấy các sư đệ, sư muội của ta tính khí không tốt như ta. Ta thấy tốt nhất là các ngươi nên rời đi ngay lập tức, đừng hành động theo cảm tính, vì một vị trí mà mất mạng, điều đó không đáng chút nào.”
Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu nhìn nhau, hai người đứng lên.