Vô Địch Thiên Hạ
Chương 118: Bắt phải bò qua đũng quần
Vô Địch Thiên Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 118 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngô sư huynh thấy Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu đứng dậy, trên mặt nở nụ cười, nói: “Quả nhiên tiểu huynh đệ rất biết điều, là người hiểu chuyện.”
Hắn cho rằng Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu đã suy nghĩ kỹ và muốn rời đi.
“Khoan đã. Ngô sư huynh, cứ để họ bỏ đi như vậy thì quá dễ dàng cho họ rồi sao.” Thanh niên cao gầy đã lên tiếng trước đó đột nhiên nói. “Không thể để họ rời đi như vậy.” Một nam mập khác cũng hưởng ứng.
Ngô sư huynh nhìn hai sư đệ kia, tỏ vẻ bối rối: “Chuyện này…?”
Người nam cao gầy nói với Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu: “Nể mặt Ngô sư huynh, chúng ta sẽ không làm khó các ngươi. Thế này đi, các ngươi muốn rời đi cũng được, nhưng phải bò qua khỏi chỗ này.” Nói xong, hắn đứng chắn giữa đường, hai chân dạng ra, chỉ vào khoảng trống dưới đũng quần của mình.
Những nam nữ trẻ tuổi xung quanh nhìn thấy đều cười ầm ĩ.
Ngô sư huynh quay đầu nhìn Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu, làm bộ khó xử, nói: “Tiểu huynh đệ, thật ngại quá nha. Ý của ta là bảo các ngươi rời khỏi đây, nhưng sư đệ ta lại muốn các ngươi bò qua đũng quần của hắn, đành phải làm khó các ngươi rồi.” Nói đến đây, hắn cũng cười ha hả.
“Nếu không, các ngươi qua cầu xin sư đệ ta một chút, như vậy các ngươi cũng không cần bò ra từ đũng quần hắn.” Hắn vừa nói vừa cười lớn.
Tiếng cười của hắn vừa dứt, đột nhiên một bóng trảo ảnh chợt lóe lên, tiếng cười liền tắt ngấm, hắn hoảng sợ nhìn Hoàng Tiểu Long.
Lúc này, cổ họng của hắn đã bị Hoàng Tiểu Long siết chặt lấy, máu từ cổ họng từ từ rỉ ra.
“Ai nói cho ngươi biết chúng ta phải rời đi?” Hoàng Tiểu Long nhìn Ngô sư huynh bằng ánh mắt lạnh lùng, sau đó siết mạnh, tiếng xương vỡ vụn vang lên… Mắt Ngô sư huynh trợn trừng, không thể tin nổi nhìn Hoàng Tiểu Long, rồi đầu hắn nghiêng đi, mềm nhũn ngã xuống đất. Có lẽ đến lúc chết hắn cũng không thể ngờ được Hoàng Tiểu Long lại ra tay bất ngờ, rồi giết chết hắn không chút chần chừ.
Những nam nữ trẻ tuổi xung quanh nhìn Hoàng Tiểu Long bóp nát cổ họng Ngô sư huynh một cách đột ngột thì đều tắt tiếng cười, thần sắc ngẩn ngơ. Mọi chuyện diễn ra quá đột ngột.
Ngay cả người nam cao gầy vừa mới đứng chắn giữa đường, hai chân dạng ra, muốn Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu bò qua đũng quần của hắn cũng đứng chết trân tại chỗ.
Hai chân đang dạng ra của hắn đột nhiên khẽ run rẩy.
Lúc Ngô sư huynh mềm nhũn ngã xuống, Phí Hầu đang đứng sau lưng Hoàng Tiểu Long thoáng cái đã xuất hiện trước mặt thanh niên cao gầy. Phí Hầu nhấc chân đá lên, nhưng không phải đạp vào ngực đối phương mà là đá thẳng vào giữa đũng quần hắn.
Một âm thanh như tiếng vỏ trứng vỡ vang lên.
Thanh niên cao gầy kêu thét thảm thiết như heo bị chọc tiết, ôm lấy đũng quần mà nhảy dựng lên. “Cái của ta!” “Hỏng hết cái ấy của ta rồi!” Lời nói của hắn đã trở nên lộn xộn, không còn mạch lạc.
Lúc này, những nam nữ trẻ tuổi xung quanh mới hoàn hồn trở lại.
“Trương sư huynh!” Người nam mập hoảng sợ chạy tới chỗ thanh niên cao gầy đang nhảy nhót bên cạnh, vội vàng cất tiếng: “Trương sư huynh, huynh sao rồi?”
Dù sao câu hỏi của hắn hiển nhiên là thừa thãi, thanh niên cao gầy đã bị phế “vật” kia rồi, còn có thể thế nào được nữa?
Những người khác thi nhau vây Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu lại.
“Ngươi dám giết đệ tử Cửu Phượng cốc ta!” Người nữ vừa lên tiếng chính là người lúc nãy đã đề nghị giết Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu, lúc này nàng nhìn Hoàng Tiểu Long, lạnh lùng nói.
“Giết thì thế nào?” Vẻ mặt Hoàng Tiểu Long vẫn bình thản.
Thật ra, nhìn y phục của đám nam nữ trẻ tuổi này, hắn đã sớm biết họ là đệ tử Cửu Phượng cốc. Trước đây khi tu luyện tại rừng rậm Ngân Nguyệt, lúc tìm được thiết quả, hắn cũng từng giết chết hai đệ tử trẻ tuổi của Cửu Phượng cốc. Từ đó, hắn còn tìm thấy một quyển Bảo Giám thư mà một người trong số họ mang theo bên mình.
“Giết thì thế nào?” Nữ tử kia nghe vậy đột nhiên giận dữ, nàng vừa định ra tay thì một nữ tử khác ở phía sau lên tiếng: “Phong sư tỷ, chúng ta đợi sư tôn đến rồi ra tay cũng chưa muộn.”
Ngô sư huynh là bát giai sơ kỳ, Trương sư huynh là thất giai hậu kỳ đỉnh phong, có thể nói là Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu trước mắt sẽ không thoát được đâu. Nữ đệ tử kia cảm thấy mặc dù các nàng đông người, nhưng có lẽ không đối phó được với Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu.
Phong sư tỷ vừa nghe cũng do dự.
Hoàng Tiểu Long thấy thế, nháy mắt ra hiệu ngầm với Phí Hầu. Phí Hầu gật đầu hiểu ý, trường kiếm đột nhiên xuất hiện trong tay, hắn vung tay lên, kiếm quang chợt lóe.
Thanh niên cao gầy vốn còn đang ôm đũng quần nhảy nhót gào thét thảm thiết đột nhiên ngừng lại, nhẹ nhàng buông hai tay đang ôm đũng quần, mắt trợn trừng nhìn thẳng, rồi ngã xuống. Máu tươi phun tung tóe.
“Trương sư huynh!” Các đệ tử Cửu Phượng cốc xung quanh kinh hô. Nam đệ tử mập hoảng sợ lùi về sau. Nhưng trong lúc hắn hoảng sợ lùi về sau thì Phí Hầu vung trường kiếm lên, mấy đạo kiếm quang lóe lên, thân hình hắn chợt cứng đờ, rồi cũng ngã xuống giống như thanh niên cao gầy kia.
Nhìn hai đệ tử cao gầy và béo kia liên tiếp bị Phí Hầu giết chết chỉ bằng một kiếm, lúc này sắc mặt của các đệ tử Cửu Phượng cốc còn lại đã hoàn toàn thay đổi, trở nên vô cùng sợ hãi.
“Mọi người đừng sợ, chúng ta...” Phong sư tỷ lên tiếng nói lớn, nhưng nàng còn chưa kịp hô xong thì cổ họng đã bị ai đó siết chặt, nàng hoảng sợ nhìn lại, kẻ đang siết cổ nàng chính là Hoàng Tiểu Long.
“A a ư ư…” Nàng cố gắng thốt ra điều gì đó.
Ánh mắt của Hoàng Tiểu Long lạnh lùng, tay phải siết chặt lại, lời nói của Phong sư tỷ bị chặn lại hoàn toàn trong cổ họng.
“Ngươi nói không sai, không cần nói nhiều, cứ trực tiếp giết là được.” Hoàng Tiểu Long nói, vẻ mặt không chút biến sắc, nhẹ nhàng buông tay, nhìn thi thể đối phương ngã xuống.
Các đệ tử Cửu Phượng cốc sợ hãi kêu lên, toàn bộ hoảng sợ vội vàng lùi lại.
Phí Hầu đứng tại chỗ, nâng trường kiếm trong tay thực hiện một động tác khiến các đệ tử Cửu Phượng cốc kinh hãi. Phí Hầu nâng trường kiếm đâm thẳng lên trời, tiếp theo đột nhiên đâm về phía trước, vô số kiếm quang lập tức bùng phát từ mũi trường kiếm, tựa như những đóa hoa đang nở rộ, vô cùng rực rỡ giữa không trung.
Những kiếm hoa này xoay tròn, từng đóa một xoay tròn lướt qua các đệ tử Cửu Phượng cốc. Khi kiếm hoa biến mất thì từng đệ tử Cửu Phượng cốc lần lượt ngã xuống, trên cổ mỗi người đều in một đồ văn kiếm hoa tuyệt đẹp, máu từ trong đồ văn kiếm hoa phun ra, nhuộm đỏ cả mặt đất xung quanh.
Xa xa, một số thế lực nhìn thấy các đệ tử Cửu Phượng cốc xung đột với Hoàng Tiểu Long vốn đang hả hê, giờ đây họ nhìn Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu với vẻ mặt kinh sợ, vẻ hả hê trên mặt đã hoàn toàn biến mất.
“Ai dám giết đệ tử Cửu Phượng cốc ta!” Giữa lúc các đệ tử Cửu Phượng cốc ngã xuống, một tiếng quát vừa kinh vừa nộ từ xa vọng đến. Một bóng người xé gió lao tới, vô số ảnh kích bay tới, trong nháy mắt đã đánh thẳng vào ngực Phí Hầu.
Phí Hầu nheo mắt lại, trường kiếm trong tay vung lên, vô số kiếm hoa bắn ra, va chạm vào ảnh kích của đối phương.
“Két!” Tiếng nổ vang liên tiếp truyền đến, luồng khí chấn động càn quét khắp bốn phía, thân hình đối phương chấn động, người nhẹ nhàng hạ xuống đất, là một nam tử trung niên.
Nam tử trung niên mặc y phục giống như các đệ tử Cửu Phượng cốc, nhưng đồ án Thần Điểu trên ngực có màu sắc khác biệt. Hắn nhẹ nhàng tiếp đất, khí huyết trong cơ thể vẫn sôi trào không dứt, nhìn Phí Hầu với vẻ mặt kinh hãi. Lúc này lại có ba lão giả mặc y phục trưởng lão Cửu Phượng cốc xé gió lao tới.