Vô Địch Thiên Hạ
Chương 66: Không cần chờ ngày mai!
Vô Địch Thiên Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hoàng Tiểu Long vừa đặt chân đến học viện Tinh Không, đã bắt gặp Lý Lộ ngay sân trường.
“Tiểu Long!”
Thấy Hoàng Tiểu Long từ xa, Lý Lộ kinh ngạc mừng rỡ kêu lên, nhanh chóng chạy tới, như mọi lần, ôm chầm lấy hắn. Giữa sân trường, thầy trò qua lại đều ngoái nhìn. Hoàng Tiểu Long cười bất đắc dĩ.
“Thôi nào, mọi người đang nhìn kìa!”
Nghe Hoàng Tiểu Long nói vậy, Lý Lộ mới miễn cưỡng buông hắn ra.
Mấy tháng không gặp, Lý Lộ đã cao hơn hẳn, khuôn mặt tươi cười càng thêm thanh tú, rạng rỡ. Khi cười rộ lên, đôi má lúm đồng tiền càng thêm đáng yêu, đôi mắt lấp lánh như sao, hàng mi cong cong, vừa đáng yêu vừa tinh nghịch.
Bị Hoàng Tiểu Long nhìn chằm chằm, Lý Lộ khẽ cười, hai má ửng hồng, hơi ngượng ngùng cúi đầu.
Một lát sau Lý Lộ mới ngẩng đầu nói:
“Tiểu Long, ngày mai sẽ tổ chức cuộc thi đấu giữa các lớp cùng khóa, huynh phải cẩn thận với Khương Đằng đó. Lần trước, sau khi bị huynh đánh trọng thương, hắn đã được Phó Viện trưởng chữa trị khỏi hẳn, lần này đã điên cuồng tu luyện suốt mấy tháng trời, đã đạt tới đỉnh phong Tứ giai hậu kỳ!”
Đỉnh phong Tứ giai hậu kỳ? Hoàng Tiểu Long hơi ngạc nhiên.
Không ngờ tên tiểu tử đó cũng đạt tới đỉnh phong Tứ giai hậu kỳ.
Đột nhiên, từ xa, Khương Đằng đang dẫn theo một đám người tiến lại.
Lý Lộ quay lại, thấy là Khương Đằng, nụ cười biến mất, vội vàng trốn ra sau lưng Hoàng Tiểu Long, có vẻ nàng khá sợ Khương Đằng.
Thấy phản ứng của Lý Lộ, Hoàng Tiểu Long khẽ nhíu mày.
Khương Đằng đi tới trước mặt Hoàng Tiểu Long, nhìn Lý Lộ đang núp sau lưng hắn, khóe miệng nhếch lên nụ cười khinh miệt, nói với Hoàng Tiểu Long:
“Ta vừa nghe nói ngươi đã trở về, không ngờ là thật. Ngày mai là cuộc thi đấu giữa các lớp cùng niên khóa. Hoàng Tiểu Long, lần này ta sẽ khiến ngươi phải hối hận. Hối hận đến tận xương tủy!”
Hắn chỉ vào Lý Lộ:
“Ngày mai là cuộc thi đấu giữa các lớp, ta cũng muốn xem ngươi có còn cứu được nàng ta như lần trước không?”
Nói xong câu cuối, hai mắt Khương Đằng lóe lên vẻ hung ác, cho thấy hắn hận Hoàng Tiểu Long đến nhường nào.
Lần trước, hắn đã đứng ngay tại vị trí này, bị Hoàng Tiểu Long công khai đánh bại trước mặt mọi người, khiến cho danh tiếng thiên tài siêu cấp trăm năm của học viện trở thành trò cười cho cả học viện!
Không chỉ vậy, mà cả vương thành đều coi hắn là trò cười trong những buổi trà dư tửu hậu.
Suốt mấy tháng qua, gần như ngày nào hắn cũng bị người khác cười nhạo, bàn tán. Hắn hận! Hận Hoàng Tiểu Long! Hận tất cả những ai có liên quan đến Hoàng Tiểu Long!
Suốt mấy tháng qua, ngày đêm hắn điên cuồng tu luyện, chính là vì cuộc thi đấu cuối năm này. Hắn muốn ngay trước mặt mọi người, đánh bại Hoàng Tiểu Long, đánh cho hắn một trận thật đau!
Hoàng Tiểu Long nhìn khuôn mặt đầy hận ý như muốn ăn tươi nuốt sống mình của Khương Đằng, lạnh lùng nói:
“Ngày mai ư? Không cần chờ đến ngày mai! Hãy gọi con Vũ hồn mèo bệnh của ngươi ra đây!”
Vũ hồn mèo bệnh!
Đám người đi theo Khương Đằng đều có những phản ứng khác nhau.
Khương Đằng tức đến đỏ mặt, hai mắt lóe lên hàn quang:
“Được lắm, Hoàng Tiểu Long, vậy thì không cần chờ đến ngày mai nữa. Ngay hôm nay, ta sẽ đánh ngươi tàn phế!”
Hắn kích hoạt Đấu khí quang minh quanh thân, triệu hồi Vũ hồn Quang Minh Thánh Hổ.
Khí thế của Khương Đằng không ngừng dâng cao. Tứ giai, Tứ giai trung kỳ, Tứ giai hậu kỳ, đỉnh phong Tứ giai hậu kỳ. Đột nhiên, Đấu khí lại bùng nổ thêm một lần nữa. Khương Đằng đã đột phá lên Ngũ giai.
“Ngũ giai! Chẳng phải Khương Đằng vẫn là đỉnh phong Tứ giai hậu kỳ sao? Trời ơi, hắn đã đột phá lên Ngũ giai rồi!”
“Thật quá kinh khủng! Chưa đầy nửa năm mà đã từ Tứ giai đột phá lên Ngũ giai!”
Tất cả mọi người đều thất kinh, kể cả Lý Lộ.
Trong học viện vẫn đồn Khương Đằng đã đạt tới đỉnh phong Tứ giai hậu kỳ, nhưng không ai ngờ hắn đã đột phá lên Ngũ giai.
Khương Đằng bộc lộ toàn bộ khí thế của mình, nghe những tiếng xôn xao sợ hãi xung quanh, trong lòng vừa đắc ý vừa kiêu ngạo. Sau khi phải chịu nhục nhã năm ngoái, để có thể khiến cả học viện phải khiếp sợ, hắn đã không tiếc dùng cả linh dược mà gia tộc cất giữ kỹ lưỡng cả trăm năm để đột phá lên Ngũ giai.
“Hoàng Tiểu Long, ta đã đột phá Ngũ giai, ngươi có thấy đáng sợ không?”
Khương Đằng nhìn Hoàng Tiểu Long, cười lạnh:
“Ta không tin ngươi cũng có thể đột phá Ngũ giai!”
Hắn nói vậy vì cho dù Hoàng Tiểu Long có Vũ hồn cấp mười một, nếu muốn đột phá từ đỉnh phong Tứ giai hậu kỳ lên Ngũ giai trong vòng mấy tháng cũng khá khó khăn.
Theo như Khương Đằng nghĩ, trừ phi Hoàng Tiểu Long cũng sử dụng linh dược quý hiếm như hắn.
Nhưng chuyện này là không thể.
Đôi mắt Khương Đằng lóe lên vẻ vừa ngoan độc vừa đáng sợ:
“Lần trước, ngươi đã đánh ta tổng cộng mười lăm chưởng! Lần này, ta sẽ trả lại ngươi ba mươi chưởng, một trăm chưởng!”
Dứt lời, hắn nhảy vọt lên, tung một chưởng về phía Hoàng Tiểu Long. Chưởng này ẩn chứa toàn bộ hận ý chất chứa suốt mấy tháng qua của hắn.
“Hỏa Diễm Chưởng!”
“Hổ Vương Xuất Sơn!”
Một con hổ lớn kèm theo chưởng ấn phá không lao tới.
Từ xa, Tôn Chương và Hùng Sở đứng đó, nhìn Khương Đằng phô diễn thực lực đều không khỏi giật mình kinh ngạc. Hiển nhiên cả hai cũng không ngờ Khương Đằng lại có thể đột phá Ngũ giai trước kỳ thi đấu giữa các lớp. Thực ra, cả hai đã đến sân từ lúc nãy, quan sát mọi chuyện, chỉ là không có ý định ra tay ngăn cản.
Hùng Sở thở dài nói:
“Quả nhiên Khương Đằng không khiến chúng ta thất vọng. Mấy tháng đã đột phá Ngũ giai, vốn tưởng rằng trong kỳ thi đấu lớp tân sinh Hoàng Tiểu Long sẽ đứng đầu, nhưng xem ra không chắc chắn rồi!”
Tôn Chương dõi theo với ánh mắt sâu xa, đáp:
“Ta vẫn tò mò Vũ hồn của Hoàng Tiểu Long rốt cuộc là gì? Lần này Khương Đằng đột phá lên Ngũ giai, Hoàng Tiểu Long buộc phải triệu hồi Vũ hồn của mình!”
“Viện trưởng, ngài nói xem, lần này ai sẽ thắng?”
Tôn Chương trầm ngâm một lát rồi đáp:
“Chắc là hòa nhau!”
Hoàng Tiểu Long vẫn đứng yên tại chỗ, nhìn một chưởng của Khương Đằng phá không lao tới, hai mắt lạnh lẽo, nhưng hắn không hề né tránh, chỉ nhẹ nhàng ấn một chưởng vào hư không. Chưởng lực của hắn nghênh đón Hổ Diễm chưởng.
Khương Đằng đang lao vút giữa không trung đột nhiên cảm nhận được một luồng sóng xung kích mạnh mẽ lao tới mà hắn không thể nào chống đỡ nổi.
“Ầm” một tiếng, hắn cảm giác như bị một tảng đá lớn bắn trúng, Khương Đằng bay ngược ra xa, đập mạnh xuống đất.
Trước khi thân thể đối phương kịp chạm đất, Hoàng Tiểu Long loáng một cái đã vọt lên trên Khương Đằng, hai mắt lạnh lùng, ấn ra chưởng thứ hai.
“Dừng tay!”
Tôn Chương và Hùng Sở đồng thanh hô lên, vội vàng chạy tới, nhưng vẫn chậm một bước.
Chưởng ấn thứ hai của Hoàng Tiểu Long giáng thẳng vào ngực Khương Đằng. Ầm ầm ầm, thân thể Khương Đằng từ trên cao rơi thẳng xuống đất, cả sân trường rung chuyển, đá vụn bay khắp nơi, cảnh tượng khiến người ta phải giật mình.
Khương Đằng nằm đó như một con chó chết, co quắp, há miệng đớp đớp không khí, phát ra những tiếng rên rỉ nhỏ bé.
Hai bóng người từ trên trời giáng xuống. Tôn Chương và Hùng Sở chạy tới, nhìn Khương Đằng nằm im bất động, tái mặt, vội vàng tiến đến, vận chuyển Đấu khí toàn lực truyền vào cơ thể Khương Đằng, bắt đầu cấp cứu giống như lần trước.
Đám tân sinh đi theo Khương Đằng cùng các thầy trò qua lại đều kinh hãi nhìn Hoàng Tiểu Long.
Mấy tên tân sinh có quan hệ tốt với Khương Đằng đều hoảng sợ bỏ chạy, không dám ở lại đó nữa.
Hoàng Tiểu Long sau khi tung chưởng đánh Khương Đằng ngã xuống đất, lạnh lùng nhìn quanh. Lần này hắn ra tay khá nặng. Hắn muốn đối phương triệt để hiểu rõ sự chênh lệch giữa hai người, tránh để sau này cứ lải nhải trước mặt làm phiền hắn.