Vô Địch Thiên Hạ
Chương 67: Khởi Tranh Giải Đấu Khối
Vô Địch Thiên Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lý Lộ vẫn đứng ngây người một bên, nhìn Khương Đằng bị Hoàng Tiểu Long đánh nằm co quắp dưới đất, mãi vẫn chưa thể phản ứng lại.
Thực lực của Hoàng Tiểu Long đã mạnh đến mức này rồi sao!
Năm tháng qua, nàng cũng đã rất cố gắng tu luyện, còn tưởng rằng có thể rút ngắn chút ít khoảng cách với Hoàng Tiểu Long, nhưng giờ nàng mới nhận ra chênh lệch giữa hai người lại lớn đến nhường này.
Lúc này, Tôn Chương và Hùng Sở ngừng truyền Đấu khí vào người Khương Đằng, đứng dậy lau mồ hôi trán. May mà lần này hai người phản ứng nhanh, nếu không Hoàng Tiểu Long mà kịp đánh thêm hơn mười chưởng như lần trước, thì Khương Đằng kia coi như đã bị phế rồi!
Cả hai nhìn nhau cười khổ.
Ban đầu cả hai còn tưởng sẽ là một trận hòa, không ngờ mới chỉ qua chiêu đầu tiên.
Khương Đằng, trước mặt Hoàng Tiểu Long, đã bại ngay trong một chiêu!
Thảm bại hoàn toàn!
Tôn Chương và Hùng Sở nhìn Hoàng Tiểu Long với ánh mắt đầy phức tạp. Tiểu gia hỏa này khiến bọn họ kinh ngạc và mừng rỡ quá đỗi. Nhưng may mà trái tim của họ cũng đã đủ vững vàng.
“Hoàng Tiểu Long, tiểu gia hỏa ngươi, ra tay nặng thật đấy!”
Tôn Chương cười ha hả nói.
Hoàng Tiểu Long không thèm để ý, đáp:
“Nếu không có chuyện gì nữa thì ta đi trước đây.”
Hắn xoay người rời đi ngay.
Tôn Chương và Hùng Sở há hốc miệng, còn muốn nói gì đó với hắn, nhưng vẫn không biết nên nói gì cho phải, đành trơ mắt nhìn hắn đưa Lý Lộ rời đi.
Đến khi không còn thấy bóng hắn nữa, cả hai mới lắc đầu cười.
Khi Hoàng Tiểu Long đi mất, từ một góc sân, Hùng Mỹ Kỳ mới chậm rãi bước tới, ánh mắt phức tạp nhìn theo hướng hắn vừa đi.
Hùng Mỹ Kỳ cũng giống như Tôn Chương và Hùng Sở, đã có mặt tại sân từ rất lâu rồi.
Sau khi rời khỏi học viện, Hoàng Tiểu Long và Lý Lộ quay về phủ Thiên Huyền.
Trên đường đi, Lý Lộ đã hết hẳn vẻ khiếp sợ, hưng phấn kể cho Hoàng Tiểu Long nghe những gì mình đã làm trong năm tháng qua, cùng một vài chuyện thú vị xảy ra ở học viện.
Hoàng Tiểu Long nhìn Lý Lộ đang hớn hở lải nhải nói. Hắn thích ngắm nhìn hai cái má lúm đồng tiền của nàng.
Chẳng bao lâu sau, họ đã đến phủ Thiên Huyền.
“Thiếu chủ, người đã về rồi!”
Phí Hầu vừa từ phủ Thiên Huyền đi ra, thấy Hoàng Tiểu Long liền mừng rỡ vội vàng tiến tới hành lễ.
Hoàng Tiểu Long bước tới, vỗ vỗ vai hắn ta, cười nói:
“Ta về rồi! Đi thôi, chúng ta vào trong rồi nói chuyện!”
Hoàng Tiểu Long bước vào phòng khách, ba người ngồi xuống.
Hắn hỏi Phí Hầu về tình hình phủ Thiên Huyền mấy tháng nay. Phí Hầu trả lời đâu ra đấy. Theo lời hắn ta, năm tháng qua, hắn vẫn thường xuyên đến chợ nô lệ cẩn thận chọn mua người, bao gồm cả đám người Thú nhân Bác Lực. Hiện giờ, trong phủ Thiên Huyền có tổng cộng sáu mươi tám nô bộc, sau khi được bồi dưỡng và huấn luyện, ai nấy đều đã tu luyện La Hán quyền mà Hoàng Tiểu Long truyền thụ và đạt được nền tảng nhất định.
Những nô bộc này khi được mua về đều đã có Đấu khí cơ sở. Sau năm tháng được Phí Hầu huấn luyện, khi thi triển La Hán quyền để đối địch, người yếu nhất cũng có thể sánh ngang với cao thủ ngũ giai, còn như Thú nhân Bác Lực cực kỳ khỏe thì thậm chí có thể so với cao thủ lục giai.
Hoàng Tiểu Long nghe vậy thì thỏa mãn gật đầu.
Phí Hầu hơi chần chừ một chút rồi mới kể tiếp:
“Thiếu chủ, ngày mai sẽ là kỳ thi đấu thường niên của học viện! Thuộc hạ có nghe nói, lần này trong số các học viên năm nhất có một người tên Lục Khải sở hữu thực lực mạnh nhất, một năm trước đã đạt đến lục giai hậu kỳ đỉnh phong. Hiện giờ e rằng hắn đã đột phá lên thất giai rồi.”
“Lục Khải?”
Hoàng Tiểu Long nhướn mày. Thất giai sao?
Trước khi đột phá thập giai có hai bước ngoặt lớn, một là tứ giai, một là thất giai. Một khi đã đột phá được thất giai, thực lực sẽ có sự thay đổi nghiêng trời lệch đất, lục giai hậu kỳ đỉnh phong tuyệt đối không thể nào so sánh được.
Nếu Lục Khải này đã thực sự đột phá được thất giai, thì ngày mai khi tham gia giải đấu thường niên sẽ khá phiền phức đây.
“Đúng vậy, Tiểu Long, ta cũng thường nghe lão sư Hùng Mỹ Kỳ nói về Lục Khải này. Ba năm trước y đã đạt được lục giai hậu kỳ, vẫn là người đứng đầu năm nhất chúng ta. Ba năm nay, trong mỗi kỳ thi đấu thường niên, y chưa bao giờ thua. Hơn nữa, y còn là Vương tử của Vương quốc Lạc Thông chúng ta!”
Lý Lộ tiếp lời.
“À, Vương tử của Vương quốc Lạc Thông sao?”
Hoàng Tiểu Long khá bất ngờ.
“Vâng, thiếu chủ!”
Phí Hầu đáp lời:
“Lục Khải này rất được Quốc vương Lạc Thông Lục Triết coi trọng. Thuộc hạ còn nghe nói, ngày mai khi các học viên thi đấu, Quốc vương Lạc Thông Lục Triết sẽ đích thân đến xem!”
“Quốc vương Lục Triết đích thân đến xem thi đấu sao?”
Hoàng Tiểu Long rất kinh ngạc. Xem ra quả thực Quốc vương Lục Triết rất coi trọng đứa nhi tử này, lại tự mình đến xem hắn thi đấu.
“Hơn nữa, nói ra thì Lục Khải này cũng có chút quan hệ với thiếu chủ. Năm tháng trước, thiếu chủ có đánh cược với Chung Nguyên kia, nếu thiếu chủ đứng đầu kỳ thi đấu thường niên, Tôn Chương sẽ khai trừ gã. Mà Lục Khải này lại là nhi tử của Chung Vương phi!”
Nhi tử của Chung Vương phi!
Hoàng Tiểu Long bừng tỉnh ngộ.
Chung Vương phi cũng chính là tỷ tỷ của Chung Nguyên. Nói như vậy, Lục Khải kia là chất nam của Chung Nguyên. Chung Nguyên là cậu ruột của Lục Khải.
“Lục Khải!”
Hoàng Tiểu Long lẩm bẩm khẽ nói.
Thất giai sao? Xem ra kỳ thi đấu ngày mai sẽ khá hấp dẫn đây.
“Thiếu chủ, thực ra người không đứng đầu kỳ thi đấu thường niên cũng không sao cả. Hiện giờ thiếu chủ mới mười tuổi, còn Lục Khải kia đã mười chín tuổi rồi!”
Phí Hầu thấy Hoàng Tiểu Long trầm tư, cho rằng hắn đang lo lắng, nên liền an ủi.
Môn chủ có thiên phú yêu nghiệt, thực lực cũng rất mạnh, nhưng Phí Hầu nghĩ, với thực lực hiện giờ, Hoàng Tiểu Long muốn đánh bại một cao thủ thất giai thì vẫn là quá khó!
Nghe vậy, Hoàng Tiểu Long chỉ cười cười, khoát tay, rồi hỏi Phí Hầu về tình hình tu luyện Lôi Thủy Quyết.
Phí Hầu đều đáp lời cẩn thận.
“Chờ một lát, ta có cái này muốn đưa cho các ngươi.”
Một lát sau, sực nhớ ra điều gì đó, Hoàng Tiểu Long lấy mười quả Thiết quả ra.
“Đây là... Thiết quả!”
Phí Hầu nhìn những quả Thiết quả Hoàng Tiểu Long lấy ra mà cả kinh. Lý Lộ nghe vậy cũng mở tròn đôi mắt đẹp.
“Không sai, chính là Thiết quả!”
Hoàng Tiểu Long cười nói:
“Lần này đến Ngân Nguyệt Sâm Lâm tu luyện, là do tiểu gia hỏa Phệ Linh Tử Hầu này tìm được đấy!”
Phệ Linh Tử Hầu bên cạnh kêu lên chí chóe, khoa tay múa chân, hiển nhiên đang giải thích và khoe khoang với Phí Hầu và Lý Lộ. Cả hai người thấy nó đáng yêu, đều bật cười thành tiếng.
Nhưng việc tìm được Thiết quả như vậy vẫn là một điều rất đáng để khoe khoang.
Hoàng Tiểu Long chia cho Phí Hầu và Lý Lộ mỗi người năm quả Thiết quả. Một lát sau, cả hai người rời phòng khách, Hoàng Tiểu Long cũng quay về tiểu viện của mình, tiếp tục tu luyện Tu La Kiếm Pháp và Tu La Quỷ Trảo.
Chẳng bao lâu sau, Nguyên soái Hạo Thiên nghe nói Hoàng Tiểu Long đã về, vội vàng chạy từ Phủ Nguyên soái sang phủ Thiên Huyền. Khi gặp Hoàng Tiểu Long, ông cũng nhắc đến Lục Khải với vẻ đầy lo lắng.
“Xem ra không chỉ có thầy trò trong học viện, ngay cả hai người Phí Hầu và Hạo Thiên cũng không cho rằng lần này mình có thể đứng đầu kỳ thi đấu đâu.”
Chờ Nguyên soái Hạo Thiên đi rồi, Hoàng Tiểu Long thầm nghĩ như vậy.
Màn đêm chậm rãi buông xuống.
Ánh trăng tràn ngập khắp đại địa.
Hoàng Tiểu Long ngồi xếp bằng trên hàn ngọc sàng, song long không ngừng cắn nuốt Cửu U Minh Khí.
Một đêm trôi qua.
Dưới ánh mặt trời rực rỡ, Học viện Tinh Không nghênh đón một sự kiện trọng đại thường niên. Kỳ tranh tài giữa các lớp cuối năm đã đến.