124. Kẻ Hãm Hại Lộ Diện

Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Kẻ Hãm Hại Lộ Diện

Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn thuộc thể loại Linh Dị, chương 124 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lần này đến nha môn, Đồ Đại Ngưu không tìm Cố Thanh mà vào thẳng nha môn hỏi nha dịch về tiến độ điều tra vụ dịch lợn ở thôn Hậu Sơn.
“Tiểu tử Đồ gia, ngươi vào đi.” Một giọng nói của ông lão từ gian phòng bên cạnh vang lên.
Nha dịch đang bị hắn kéo lại hỏi chuyện, liền chỉ tay về cánh cửa phòng bên trái, nói: “Cố chủ bạ gọi ngươi đó, có gì cứ vào hỏi ông ấy.”
“Vâng.”
Cửa phòng không đóng, Đồ Đại Ngưu đứng ngoài cửa nhìn lão đầu đang đọc sách gì. Hắn đi thẳng vào, nói: “Cố thúc, người đang bận sao? Lâu rồi không gặp, lão thẩm nhà ta vẫn khỏe mạnh chứ?”
“Mọi việc đều tốt cả, chỉ là nghe nói cháu lại gặp rắc rối? Tổn thất có nặng không? Cố Thanh bị đại nhân phái đi công tác bên ngoài, không thể đến nhà cháu giúp đỡ được.” Lão đầu đặt cuốn sổ sách xuống, hai tay đan vào nhau ra hiệu cho Đồ Đại Ngưu cứ tự nhiên ngồi.
Đây chính là tư thế muốn nói chuyện chính đây! Đồ Đại Ngưu ngồi xuống ở vị trí cách bàn án hai cánh tay, hắn vung tay cà lơ phất phơ nói: “Lão thúc nói gì khách sáo thế, Cố Thanh có đến cũng chỉ đứng ngoài cửa bịt mũi thôi, cái tên thích ăn thịt lợn lại chê phân lợn thối, chúng ta còn lạ gì nhau nữa.”
Cố lão đầu cười lớn hai tiếng, khuôn mặt vốn luôn căng thẳng giờ hằn lên hai nếp nhăn sâu, mắng: “Đồ tiểu tử thối, cháu không thể khách sáo đôi lời được sao? Bao nhiêu năm rồi cháu vẫn không thay đổi, đúng là đáng đánh đòn, chính vì cái tính hay đắc tội với người khác như vậy nên mới bị kẻ gian lén lút đầu độc lợn phải không?”
“Mắng cháu thì được nhưng đừng làm tổn hại lợn cháu nuôi, những con lợn béo trắng bóc bị thiêu thành tro rồi, chậc, còn đau hơn là đánh cháu một trận nữa, thúc này, đại nhân điều tra đến đâu rồi?” Hắn hơi nhếch cằm, ra vẻ hóng hớt tin tức vỉa hè.
“Gọi cháu đến là vì chuyện này, đã tra ra được kẻ đó, là Hoàng Tích ở trấn Đông làm, nhưng cháu đừng lộ ra, cứ coi như không biết. Hoàng Tích đã ra ngoài chạy hàng sau Tết rồi, giờ mà tiết lộ tin tức e rằng hắn sẽ trốn ở bên ngoài, ba năm năm năm thay một vị huyện lệnh thì sẽ chẳng ai truy cứu nữa.”
“Định đợi hắn về ăn Tết rồi mới bắt người sao?” Đồ Đại Ngưu hỏi.
“Ừ, tiểu tử cháu cũng là may mắn, là do đại nhân trong huyện giám sát chặt chẽ, luôn phòng ngừa huyện ta bị truyền dịch lợn, kết quả vẫn bị tiểu nhân thiển cận đó mang vào. Huyện và trấn cùng nhau điều tra, chỉ bốn năm ngày đã tra ra tối mùng bảy tháng Năm, tùy tùng của Hoàng Tích đã gọi y quán mở cửa xem vết thương, Hoàng Tích cũng đã xuất hiện ở quán trọ trong huyện.” Đều là người quen biết nhau nhiều năm, Cố lão đầu cũng không quanh co giấu giếm, trực tiếp tiết lộ bằng chứng tra được cho Đồ Đại Ngưu biết rõ.
“Quả thực là cháu may mắn, tên tiểu tặc đó chắc cũng không ngờ hắn còn chưa rời khỏi huyện đã bị tra ra, cháu còn tưởng là người của Phương gia giở trò quỷ, ai dè lại là lão rù khốn nạn họ Hoàng này, cháu và hắn đã hai ba năm không giao thiệp rồi, má nó đúng là biết thù dai.”
Mắng xong, hắn hỏi Cố lão đầu: “Thúc, lần này hắn quay về sẽ bị phán xử thế nào? Phải bỏ chút tiền ra sao?”
Lão đầu nhíu mày lắc đầu: “Khó nói, xem thái độ của đại nhân trong huyện. Nếu là bây giờ bắt được người thì dù có dùng tiền chuộc cũng phải bị đánh cho da tróc thịt bong, nhưng dịch lợn không lây lan, đến cuối năm rồi e rằng người cũng nguôi giận. Dĩ nhiên cũng có thể càng tức giận hơn, nhốt vào nhà lao ngủ vài ngày, nói chung là người không chịu tội, chỉ có bạc chịu tội thôi.”
“Aiz, hắn cũng may mắn thật.” Đồ Đại Ngưu thở dài một hơi. Trên đường đến đây, hắn hoàn toàn không hy vọng có thể tìm được người, dù sao quan nha trong trấn này sắp bị thân hào nông thôn chia cắt hết rồi, đều bảo vệ lẫn nhau. May mắn là đại nhân trong huyện cũng đang để mắt tới, nghe nói là Hoàng lão cẩu gây ra, hắn kích động mong đại nhân một búa đập chết hắn ta, khiến hắn ta không thể bò dậy được, tránh việc cứ như con cóc làm người ta ghê tởm. Ai ngờ còn nửa năm nữa, biến số quá lớn, chắc là chỉ tốn tiền là xong việc.
Cảm xúc thay đổi quá lớn, hắn hơi trầm mặc. Cố lão đầu thấy vậy, suy nghĩ một lát rồi nói thêm vài câu: “Hắn sẽ không yên được đâu, Lục đại nhân đã bị huyện lệnh khiển trách mấy lần, đây cũng là người thù dai. Ngược lại cháu lại không sao, không bị giận chó đánh mèo mà còn có thể nhận được bồi thường, đến lúc đó hãy mở miệng lớn một chút, đòi bồi thường bằng giá của lợn trưởng thành.”
Đồ Đại Ngưu lấy lại tinh thần, xắn tay áo gật đầu đáp lời, sau đó ra vẻ mặt vừa được lợi, nói: “Vậy cháu còn phải cảm ơn hắn rồi, chỉ cần bận rộn nửa năm là có thể kiếm được thu nhập cả năm như trước đây. Nửa năm sau cháu có thể nghỉ ngơi thật tốt. Sớm biết có thể bắt được người, lúc đó cháu nên giết hết tất cả lợn đi, cũng không cần phải thức khuya dậy sớm bao ngày qua coi lợn như tổ tông mà hầu hạ. Lão đầu nhà cháu còn chê cháu râu ria xồm xoàm nhìn như huynh đệ với ông ấy.”
“Ha ha”, Cố lão đầu cười chỉ chỉ ngón tay, “Hai phụ tử nhà cháu nói chuyện thật không lễ nghi, vai vế cũng có thể đem ra đùa giỡn, nói năng luyên thuyên, không sợ đắc tội với tổ tông sao?”
“Tổ tông Đồ gia không câu nệ những chuyện này.” Đồ Đại Ngưu thấy đau đầu, cái tật giáo huấn người của lão đầu này lại tái phát rồi. Hắn nhìn ra ngoài, đứng dậy nói lời từ biệt: “Cố thúc cứ tiếp tục lo việc đi, cháu không làm phiền thúc nữa. Tiểu Quỳ nhà cháu muốn ăn bánh hoa quế, cháu phải đi xếp hàng mua cho tiểu nha đầu đó.”
“Cút đi, y như Cố Thanh, lão tử vừa mở miệng là các cháu đã tìm cớ chuồn ra ngoài.”
“Cút ngay đây, cút ngay đây.”