Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Chọc ghẹo trên đường về
Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau đó Hứa Nghiên lại bình thường trở lại, cũng không nhận được thư giục về nhà từ phụ thân nữa. Nàng ở nhà tỷ tỷ tận tâm chăm sóc ba đứa trẻ, cùng ăn, cùng uống, cùng tập viết. Sáng sớm và chiều tối khi trời dịu mát thì dìu bá mẫu ra ngoài đi dạo, trò chuyện. Có lẽ là do gia đình tỷ phu là người tốt, cũng có lẽ là do nàng cư xử đúng mực, làm khách nửa năm trời không bị ai ghét bỏ hay cô lập, cũng không nghe thấy có người nói lời ra tiếng vào khó nghe. Tỷ tỷ thì khỏi phải nói, tỷ phu đối đãi với nàng cũng rất tốt, xem tiểu di kém mình một giáp như con cái trong nhà mà chăm sóc.
Khoảng thời gian này thỉnh thoảng lại thấy cha con nhà họ Đồ chầm chậm đánh xe bò đi lại trong thôn. Con bò đen bụng lớn kia đã sinh con, là một con bê đực rất hoạt bát. Gặp nhau trên đường, Hứa Nghiên sẽ cùng ba tiểu ngoại nhi cắt cỏ non đã tìm sẵn đặt lên xe bò, không nhìn thẳng vào ông ấy nhưng vẫn dặn dò: “Đồ đại thúc, thúc nhớ cho bê con ăn trước khi cỏ héo nhé, răng nó còn non lắm.”
Việc ở cùng với Đồ đại thúc giọng lớn, thô lỗ là một điều rất dễ chịu. Ông đối đãi với mọi người nhiệt tình, nói chuyện không hề kỳ quặc, khi cười ha ha đặc biệt cuốn hút, còn rất yêu trẻ con. Ông từng ôm Hồng Quả cưỡi lên lưng bò, cũng từng cặp Tiểu Nguyên bé xíu ngồi trên vai. Hiện tại ba huynh muội chúng bây giờ chỉ cần thấy Đồ đại thúc từ xa là đã chạy tới chào hỏi.
Theo lời phụ thân chúng nói: “Còn nhiệt tình hơn cả gặp họ hàng ruột thịt.”
Hứa Nghiên vừa qua sinh nhật mười lăm tuổi đã tính toán nên về nhà. Ngày thường thì không sao, nhưng giờ Tết Trung Thu sắp đến, đây là ngày một nhà đoàn tụ, không tiện có khách ở trong nhà. Hơn nữa nàng cũng lo lắng ở lâu, lão phụ thân ở nhà tính khí ngang bướng sẽ không cho nàng vào cửa nữa, phụ thân nàng quả thực có thể làm ra chuyện đó.
Nàng nói rõ với đại tỷ trước. Ngày hôm sau khi nàng đề nghị về nhà, tỷ phu và bá mẫu cũng không giữ lại. Chỉ có ba huynh muội Tiểu An lúc nàng đi thì khóc ầm ĩ một trận, ôm chân tiểu di không chịu buông ra. Phát hiện không giữ được thì cũng đòi dọn hành lý theo tiểu di về nhà.
Hứa Nghiên kéo đứa này thì đứa kia lại chạy, tiểu muội còn chưa đi mà nàng ấy đã bị làm cho toát mồ hôi đầm đìa, giận đến mức nói thẳng muốn tặng ba đứa nhóc ranh nuôi mãi không lớn này cho tiểu muội làm con.
Trong sân ồn ào náo nhiệt, bọn họ không hề hay biết một chiếc xe bò đã dừng ngoài cửa từ lúc nào. Mãi đến khi người bên ngoài xem đủ trò vui mới lên tiếng. Đồ lão hán đứng trên xe bò nhìn vào trong sân: “Nghiên nha đầu ngồi xe bọn ta đi, phụ thân Tiểu An ở nhà giữ hai tiểu tử lại, không cần ngươi tiễn đâu.”
Nói xong còn cười toe toét nói: “Ôi chao, không ngờ mấy đứa trẻ này lại nghịch ngợm thế, tình cảm với tiểu di tốt, đúng là những đứa trẻ biết trọng tình nghĩa.”
Giọng điệu có vẻ hơi ngưỡng mộ, có thể thấy rõ qua việc ông siết chặt bắp tay nhi tử mình.
Hứa Nghiên nghe vậy, xách hành lý đã đặt sẵn trong sân lên xe bò, mắt đỏ hoe chào hỏi hai người trên xe bò rồi ngẩn ngơ nhìn vào sân. Trần Kỳ ôm đại nhi tử đang giãy giụa cũng đi ra nói vài câu, cảm ơn rất chân thành, rồi dặn dò Đồ lão hán: “Thúc, làm phiền thúc đến trấn trên giao tiểu muội ta cho người quen để họ đưa về. Muội ấy có mang theo quà biếu nhạc phụ của ta, một tiểu cô nương xách nhiều đồ như vậy thì đi bộ không xuể.”
“Đại chất tử cứ yên tâm, chúng ta đều là người quen cả rồi. Đến lúc đó nếu không tìm được xe thì để nhi tử ta đưa Nghiên nha đầu về.” Ông vỗ vai nhi tử, thấy hắn gật đầu rồi, lại nói với Trần Kỳ: “Được rồi, bọn ta cũng đi đây, ngươi mau ôm con vào đi, bụng Tiểu An lộ hết cả ra rồi.”
Ông hô “giá” một tiếng, con bò đen lớn đang cúi đầu gặm cỏ liền cất bước. Bê con hơi lớn một chút, mũi đeo vòng cũng đi theo bên cạnh mẹ của nó, bước đi lệch nửa thân hình, thong dong từng bước nhỏ.
Ra khỏi thôn, đi được một đoạn đường, rẽ lên đường lớn quay đầu lại thì không còn thấy cái thôn xóm đầy tình ấm áp kia nữa, Hứa Nghiên mới cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Bị Đồ đại thúc trêu chọc nhi tử của mình, hoặc là bàn tán về chim hoang trên cành cây khiến nàng cười khúc khích không ngừng.
Khi ông lại nói nhi tử mình “Cả ngày mặt đần thối ra, bán thịt lợn lỗ vốn mà cũng không lấy lòng được một cô nương. Lợn bị ngươi bán còn không mặt mũi đầu thai”, Hứa Nghiên không nhịn được cười ha ha, cũng không còn e dè người nam nhân đang đi bộ đánh xe nữa.
Đồ Đại Ngưu, vốn không mấy để ý đến lão phụ thân, bỗng quay đầu lại, nhìn chằm chằm nàng nha đầu đang ôm hành lý. Hứa Nghiên dưới ánh mắt khó hiểu của hắn chậm rãi ngậm miệng lại, âm cuối cùng không kịp thu lại, tiếng “ha” không còn chút ý cười nào tan biến vào tiếng chim râm ran ngoài đồng.
Đồ Đại Ngưu hừ một tiếng rồi quay đầu tiếp tục đi bộ. Hứa Nghiên che miệng lại, sau đó mới nghĩ: “Ta há miệng cười trông như thế nào? Hắn có thấy cả cuống họng không? A… Xấu hổ chết mất.”
Đồ lão hán mặt mày cười gian, nhìn bên trái bên phải, trong lòng vui vẻ ngân nga một điệu nhạc nho nhỏ, ngón tay còn thỉnh thoảng gõ vào ván xe gỗ.
Đến trấn trên, Đồ lão hán chủ động xuống xe, thu dọn công cụ trên xe, vui vẻ sai khiến nhi tử ngốc nghếch đang im lặng không lên tiếng: “Ta đột nhiên nhớ ra thôn Đại Tú có người bán lợn, con đi hỏi giá cả, tiện đường đưa luôn Nghiên nha đầu về nhà nhé.”
Nói xong, ông không hề chớp mắt, vỗ mông con bò rồi nhanh chóng lẩn đi. Bên đường chỉ còn lại hai người không nói chuyện với nhau, cùng với hai mẹ con bò đen nhàn rỗi đang húc sừng vào nhau.
Đồ Đại Ngưu quay đầu xe bò lại, liếc nhìn nàng đang đảo mắt lung tung, ho khan một tiếng, lên tiếng với chút ý cười: “Ôi chao, biết xấu hổ rồi, biết ngại rồi à?”
Vui vẻ nhìn mặt nàng dần dần đỏ bừng, lại càng đáng ghét hơn khi tiếp tục nói: “Hồi còn là nha đầu ranh ma, ta đã gặp qua rồi. Làm sao lại bị cái dáng vẻ há to miệng của ngươi làm cho xấu hổ được chứ? Đừng ngại, ta không có ý gì khác, chỉ là muốn xem mặt ngươi còn đủ dày hay không thôi mà.”
Hắn hài lòng nhìn nàng trên xe căng mặt trừng mắt nhìn hắn, lúc này mới thỏa mãn đánh bò đi. Xem kìa, vẫn là cái dáng vẻ hận không thể ăn tươi nuốt sống này khiến người ta cảm thấy thoải mái. Ôi chao, cô nương lớn rồi một tí là thẹn thùng, biết xấu hổ rồi thì không còn vui nữa.