Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Chương 162
Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn thuộc thể loại Linh Dị, chương 162 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôn Hạc đứng giữa hai người, im lặng nhìn hai phía. Cậu cảm thấy lời mẫu thân nói tuy khó nghe nhưng cũng có phần đúng, song lại không có hứng thú với những hoạt động của đám trẻ trong thôn, thấy ở nhà cũng tốt. Nhớ lời mẫu thân nói sẽ nuôi dưỡng mình như Tiểu Quỳ, trong lòng cậu bỗng dâng lên một niềm vui thầm kín, liền mở lời phá tan bầu không khí căng thẳng trong nhà: “Từ ngày mai con sẽ đi cắt cỏ lợn, cùng đám Tiểu Quỳ lên núi đốn củi.”
Cúi đầu nhìn thấy sự mừng rỡ trong mắt mẫu thân, ngửi thấy mùi mồ hôi chua loét tỏa ra từ người mẫu thân, vành mắt cậu không khỏi cay xè. Cậu chớp chớp mắt nhìn xuống đất, rồi ngẩng đầu nói với a nãi: “A nãi, ngày mai người cùng mẫu thân và a gia con xuống đồng nhổ cỏ đi, đi sớm về sớm để tránh nắng.”
Dù trong lòng Tôn bà tử có khó chịu đến mấy, trước mặt tôn tử bảo bối thì bà cũng phải đồng ý.
Buổi tối, Tôn bà tử ở trong nhà than phiền với chồng mình, lau nước mắt nói: “Số ta khổ quá, sinh con trai mà không được nuôi dưỡng. Con trai đi rồi, ta còn bị con dâu chỉ mặt mắng nhiếc. Dù ta có đối xử tốt với tôn tử đến mấy thì nó cũng chỉ một lòng với mẫu thân nó. Ta… ta nhớ nhi tử chúng ta quá…”
Tôn lão đầu im lặng không nói gì. Sau một hồi lâu, ánh mắt ướt át nhìn lên mái nhà, ông vỗ nhẹ tay lão bà tử, nói: “Chúng ta phải biết cảm kích, con dâu không dắt tôn tử tái giá đổi họ, còn giúp chúng ta đòi lại ruộng đất, lại còn phụng dưỡng chúng ta lúc tuổi già. Con trai là của nàng, nàng muốn dạy dỗ thế nào thì dạy thế ấy. Chúng ta cứ làm nhiều nói ít, chỉ riêng cái sự can đảm ấy của nàng thôi, đã mạnh mẽ hơn cả hai chúng ta rồi.”
“Bà đừng can thiệp nữa, Tiểu Hạc tuyệt đối không được giống phụ thân nó.” Tôn lão đầu giọng trầm thấp dặn dò bà.
“Ông oán con mình sao?” Tôn bà tử không thể tin nổi, bật dậy, lặp lại: “Ông oán nhi tử của chúng ta sao?”
Tôn lão đầu trở mình không nói gì.
“Hắn là đứa nhi tử duy nhất của chúng ta, sao ông có thể trách hắn được?” Tôn bà tử không nhận được lời phản bác, đau lòng và thất vọng khóc rấm rứt suốt đêm.
Tôn lão đầu mở to mắt nhìn chằm chằm vào bức tường mờ ảo, nghĩ về đứa nhi tử mà ông không còn nhớ rõ mặt mũi, từ nhỏ được ông nâng niu trong lòng bàn tay mà nuôi lớn, lúc giận dỗi thì dỗ dành, muốn gì được nấy. Kết quả là gây ra cục diện bi thảm bây giờ: sắp xuống mồ rồi mà còn phải theo con dâu tha hương, phải sống nhờ vả, nhìn sắc mặt người khác mà ăn cơm, ra ngoài còn phải chịu người ngoài chỉ trỏ, bàn tán, căn nhà tổ tiên truyền lại thì bị người ta dỡ sạch, ruộng đất trong nhà thì cho người ngoài thuê, tộc nhân cũng đoạn tuyệt quan hệ với gia đình mình.
Nghe tiếng thút thít phía sau, ông thở dài không thành tiếng, giọng khàn khàn nói: “Ta không trách hắn, ta trách chính ta. Ngủ đi, ngày mai còn phải xuống đồng nhổ cỏ nữa.”
Nói xong, ông nhắm mắt lại, không còn để ý đến động tĩnh gì phía sau.
Tôn Hạc bị gọi dậy, mơ màng ngồi dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ thấy trời vẫn còn tối, hỏi: “Mẫu thân, có chuyện gì vậy? Gọi con dậy làm gì?”
“Hôm qua con nói hôm nay đi cắt cỏ lợn, con quên rồi sao? Mau dậy ăn cơm đi, lát nữa trời sáng, mặt trời lên sẽ nắng lắm.”
“Không phải buổi tối sao?” Cậu xuống giường mặc quần áo, mơ màng nói: “Con còn chưa nghe thấy gà gáy.”
“Con ngủ say đến mức sấm đánh cũng không tỉnh dậy, làm sao mà nghe thấy gà gáy.” Trương Mạn thấy nhi tử bước ra khỏi phòng mới yên tâm rời đi: “Tỉnh rồi thì đừng ngủ nữa. Cơm canh ở trong nồi, ta phải cùng a gia a nãi con xuống đồng đây.”
“Vâng.”
Trương Mạn không ngừng liếc nhìn bà mẫu bên cạnh. Sắp đến ngã rẽ rồi mà bà vẫn đi theo mình, không nhịn được bèn nói: “Mẫu thân, phụ thân con đang nhổ cỏ ở bảy phần đất trên đồi phía bắc, con không cùng hướng với người đâu.”
“Ta biết, ta đi cùng con. Tôn tử ta hôm qua nói muốn ta đi cùng mẫu thân nó xuống đồng.”
“……” Tôn tử của người không có ý đó, người cũng không cần nghe lời một đứa trẻ như nó.
Cho đến khi trời sáng rõ, Trương Mạn đứng thẳng người vươn vai thư giãn gân cốt, mới nhìn rõ mí mắt sưng đỏ của bà mẫu. Thế này là lại cãi nhau với a gia Tiểu Hạc rồi sao?
Nàng cúi đầu giả vờ như không thấy, nhưng vẫn không nhịn được liếc nhìn thêm vài cái. Mí mắt sưng đến mức làm sụp mí trên, trông còn khá rõ. Nàng lại liếc thêm vài cái nữa, vừa lúc bị bà mẫu ngẩng đầu lên bắt gặp.
“…Mẫu thân, hóa ra mắt Tiểu Hạc giống người đấy! Con nói sao thằng bé lại có hai mí, con và phụ thân nó đều không có.” Trương Mạn nói đùa để giảm bớt sự ngượng ngùng.
“Ừ, toàn thân thằng bé, chỉ có đôi mắt là giống ta.” Tôn bà tử cũng coi như không biết mắt mình đang sưng.
*
Tiểu Quỳ kéo Tiểu Ngư xách giỏ tre ra cửa, cùng các bạn nhỏ líu lo đi về phía bãi cỏ hoang để cắt cỏ. Theo sau là một đàn bò dê, con chó trong nhà đi ở cuối cùng.
A Phiến nhìn con chó lanh lợi nhà Tiểu Quỳ mà thèm thuồng, lại hỏi Tiểu Quỳ: “Muội ôm đầu con chó nhà muội lại đây, cho ta sờ một chút đi. Thông minh quá, mỗi ngày đi chăn bò, còn thông minh hơn cả đệ đệ ta.”
“Không được, chó nhà ta thù dai, ta sợ nó ở sau lưng ta sẽ cắn tỷ. Nếu tỷ muốn ngồi trên lưng bò thì ta có thể đồng ý, bò nhà ta cũng ngoan lắm đó.” Tiểu Quỳ quay lại nhìn con bò đen to lớn đang ngoan ngoãn dẫn đường.
“Thôi nào, bò nhà ta cũng ngoan, nghe hiểu tiếng người. Hơn nữa mẫu thân ta không cho ta cưỡi bò, ta đã là một đại cô nương rồi mà.”
Tiểu Quỳ quay đầu nhìn A Phiến chỉ cao hơn mình nửa ngón tay, nói: “Mẫu thân ta tối qua còn nói ta là một tiểu nha đầu mà, tỷ cũng còn nhỏ thôi.”
“Muội mới còn nhỏ, ta lớn hơn muội bốn tuổi lận đó.”
“Thì cũng nhỏ thôi. Tỷ xem đệ đệ ta kìa, đệ ấy bốn tuổi rồi mà vẫn còn nhỏ lắm, lại lùn nữa.”
“Cho nên nói muội còn nhỏ đó, đồ ngốc.” A Phiến xoa cái chỏm tóc nhỏ trên đỉnh đầu Tiểu Quỳ.
“Kìa, các ngươi xem, đó không phải Tôn Hạc sao? Cậu ta mà cũng đến cắt cỏ à!” Một tiếng kinh ngạc của người đi trước khiến những người còn lại đều nhìn nhau.
Tôn Hạc có chút bất an, đứng thẳng người, hơi nghi ngờ không biết đám cỏ này có phải đã được bọn họ nhắm trúng rồi không. Ánh mắt cậu nhìn ngó lung tung, muốn tìm kiếm dấu hiệu đã được đánh dấu, mặc dù trước khi cắt cậu đã lục tìm một lượt rồi.
“Tôn Hạc, ngươi cũng đến cắt cỏ à? Vậy chúng ta cùng đi đi.” Tiểu Quỳ vẫy tay với các bạn nhỏ: “Hôm qua ta bảo cậu ta tự đi cắt cỏ, không cho a nãi của cậu ta giúp, hôm nay cậu ta đến thật rồi!”
Bé cảm thấy lời mình nói đã có tác dụng, không khỏi có chút đắc ý. Phải biết rằng trước đây có người rủ cậu ta đi cắt cỏ cùng, cậu ta cũng không thèm để ý đâu.
“Được, vậy cùng đi đi. Ngày mai bọn ta sẽ đến nhà ngươi gọi, ngươi đừng đến sớm đấy.” Bé trai khi nãy kinh ngạc nói với cậu.
“Được, ta sẽ ở nhà đợi các ngươi.” Tôn Hạc mím môi đồng ý, bắt đầu mong chờ ngày mai.