164. Tiểu Quỳ Khám Lợn

Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Tiểu Quỳ Khám Lợn

Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn thuộc thể loại Linh Dị, chương 164 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ba huynh muội Tiểu Dương đang đợi sẵn trên núi, nhìn thấy Tiểu Quỳ liền nói: “Nhanh lên, phụ thân ta đi giúp mẫu thân ta cắt cỏ rồi, không biết bao giờ mới về đâu.”
“Được,” Tiểu Quỳ kéo đệ đệ đi vội vàng, sợ đệ ấy ngã, quay đầu hỏi Tiểu Dương: “Sức khỏe biểu tẩu của ta thế nào? Bụng lớn thế mà làm việc thì không tốt chút nào.”
“Tốt lắm, mẫu thân ta bảo hồi mang thai bọn ta, bà còn giặt quần áo, cho lợn ăn, đào vườn rau nữa là, nhưng phụ thân nói ba tháng nữa sẽ đưa mẫu thân về, lúc đó không còn cỏ xanh nữa, một mình ông ấy cũng lo liệu được, để mẫu thân ta ở nhà sinh con, a nãi sẽ chăm sóc bà ấy ở cữ.” Tiểu Dương giờ đã cao hơn Tiểu Quỳ một cái đầu, ăn uống no đủ nên phát triển tốt, trông ra dáng người lớn.
Đi đến gần chuồng lợn, cậu đỡ Tiểu Quỳ trèo vào chuồng lợn, rồi cũng nhảy vào theo, nói: “Ta cũng không biết ngươi muốn xem cái gì, lợn đều tốt cả, ngươi nói linh tinh gì mà khám bệnh?”
“Phải tốt thì ta mới xem,” Tiểu Quỳ to gan táo tợn vặn tai lợn để xem mắt lợn, lưỡi lợn, tiếp tục nói: “Ta muốn nhớ rõ dáng vẻ khi chúng không bệnh, như vậy sau này lợn có bệnh, ta nhìn một cái là biết ngay.”
“Ngươi nhẹ tay thôi, lợn kêu to là phụ thân về đấy!”
“Tỷ tỷ, cẩn thận lợn cắn tỷ!”
Tiểu Dương và Tiểu Ngư đồng thanh nói, bởi vì Đồ Tiểu Quỳ đã đè con lợn xuống đất, đầu gối đặt lên cổ lợn, định xem lưỡi nó.
Thấy lợn giãy giụa mạnh, Tiểu Dương lo lắng xách tiểu biểu cô ra ngoài, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn nó: “Ngươi ương bướng thế ư? Con lợn mấy chục cân mà ngươi dám đè nó? Nó còn nặng hơn cả ngươi! Còn muốn vạch miệng lợn, ngươi tưởng nó không có răng à? Hay là ngươi không muốn cái móng vuốt chó của mình nữa?”
“Này, chú ý lời nói, ta là biểu cô của ngươi.” Đồ Tiểu Quỳ ngượng ngùng cố gắng cắt ngang lời trách mắng của cậu.
“Ta lớn hơn ngươi.” Tiểu Dương đảo mắt nhìn cô bé, nói: “Nếu ngươi cứ như vậy thì đừng mong ta giúp ngươi che giấu nữa.”
“Ta chắc chắn sẽ không như vậy nữa, hôm nay ta hơi kích động.” Cô bé sốt sắng cam đoan với cậu.
Tiểu Tường sờ sờ trái tim nhỏ bé vẫn còn run rẩy, nói với ca ca: “Biểu cô hôm nay hơi kích động, không thể vào chuồng lợn nữa đâu.”
“Này, Tiểu Tường biểu chất, ngươi chỉ hơn ta vài tháng thôi, người lớn nói chuyện thì người nhỏ đừng chen vào.” Đồ Tiểu Quỳ cau mặt mắng cậu, nhưng vẫn thua hai huynh đệ nhà họ, bởi vì Hứa Tiểu Tường nói mình không chen vào, nhưng có thể mở miệng gọi phụ thân, hơn nữa còn đi mách tội.
“Tỷ tỷ, đi hái quả dại đi, ta muốn lên núi chơi.” Đồ Tiểu Ngư kéo tỷ tỷ định vào núi, không muốn ở đây mà cứ nhìn chằm chằm nhau mãi.
“Tiểu biểu thúc, chúng ta là nam nhân, phải có khí phách của nam tử hán, đừng nũng nịu gọi ‘tỷ tỷ’, cứ gọi ‘tỷ’ thôi, Tiểu Mễ còn không gọi ta ‘ca ca’ nữa kìa, ngươi đã quá cái tuổi tiểu tử làm nũng rồi!” Tiểu Dương nói với giọng điệu sâu sắc, rồi ôm cậu nhóc ngồi lên đùi mình, nhìn đứa bé bụ bẫm bĩu môi, lại thấy cậu nhóc gọi ‘tỷ tỷ’ cũng không đến nỗi, tiểu tử này còn đẹp trai hơn cả muội muội mình.
“Hứa Tiểu Dương ngươi đừng nhiều chuyện, ta thích Tiểu Ngư gọi ta ‘tỷ tỷ’, ngươi có phải ghen tị với ta không? Tiểu Mễ, đại ca ngươi muốn ngươi gọi hắn ‘ca ca’, phải ngân nga giọng ra mà gọi đấy.” Cô bé kéo Tiểu Mễ đến nói, và muốn nha đầu gọi ngay tại chỗ.
Tiểu Mễ nhìn trái nhìn phải, thấy đại ca mình không phản bác, liền rụt rè gọi một tiếng “Đại ca ca~”, sau đó đôi mắt mong chờ nhìn cô bé.
“Ôi, nghe hay quá, Tiểu Tường, ngươi cũng đến đây, ngươi cũng gọi ‘ca ca’ đi.” Tiểu Quỳ thấy đại biểu chất mỉm cười, liền làm bộ định kéo Tiểu Tường lại.
“Hừ~ Hừ, ghê tởm chết đi được.” Tiểu Tường nhảy bật ra xa ba thước, xoa xoa cánh tay nổi da gà, tránh xa họ.
Đùa giỡn một hồi, Hứa Hoành Nghĩa xách giỏ cỏ quay về, thấy Tiểu Quỳ và Tiểu Ngư đến, từ trong đống cỏ lấy ra vài chùm nho rừng đưa cho nhi tử, nói: “Đem đi rửa đi, vừa hay gặp được vài chùm nho rừng chưa bị chim ăn, các con chia nhau mà ăn, hơi chua đấy.”
Khi đi cho lợn ăn cỏ, hắn còn hỏi: “Ta cắt cỏ hình như nghe thấy tiếng lợn kêu, tiếng kêu nghe khá thảm, có chuyện gì vậy? Các con đánh nó à?”
“Lợn cắn nhau.”
“Lợn ngã thôi.”
Tiểu Quỳ và Tiểu Tường nhìn nhau, đồng thanh nói: “Lợn cắn nhau rồi ngã.”
“À, lần sau nếu lợn có cắn nhau thì mấy đứa hãy dùng gậy tre mà đánh chúng ra, nếu gãy chân lợn thì phải mổ lợn sớm mất, đang lúc vỗ béo mà, như vậy thì lỗ to.” Hứa Hoành Nghĩa hoàn toàn không biết chút mưu đồ nhỏ nhặt nào của lũ trẻ, cũng tin vào lời nói dối của lũ trẻ, mặc dù chúng đều là những con lợn lớn lên ăn cùng một máng, nhưng cũng có lúc bất hòa mà cắn nhau.
Biết hôm nay không thể xuống chuồng lợn nữa, Tiểu Quỳ ăn nho rừng xong liền dẫn Tiểu Ngư xuống núi. Ngày hôm sau, sau khi cắt cỏ xanh, cô bé lại lên núi, được Tiểu Dương đi cùng, ngồi xổm trong chuồng lợn nửa ngày, cẩn thận quan sát mông lợn, móng lợn, mắt lợn, và khi lợn ăn cỏ uống nước thì xem lưỡi lợn.
Khi xuống núi, Đồ Tiểu Ngư nhất quyết không cho cô bé kéo, cô bé vừa đến gần cậu nhóc đã bịt mũi bỏ chạy, cậu nhóc làm bộ như vậy thật đáng bị dạy dỗ, Tiểu Quỳ đuổi kịp ôm cậu nhóc vào lòng, giằng co không được nên đành bỏ cuộc, ngoan ngoãn nắm tay tỷ tỷ về nhà.
“Ôi chà, Tiểu Quỳ con sao lại hôi hám thế này?” Đồ Đại Ngưu khi múc cơm cho cô bé ngửi thấy một mùi hôi thối, hắn nhấc con gái lên ngửi đi ngửi lại, nhíu mày nói: “Con dính phân lợn trên núi à? Trời ạ, còn nặng mùi hơn cả mùi trên người ta sau khi rửa chuồng lợn nữa!”
“Mọi người cứ ăn trước đi, ta đi múc nước trong nồi sau ra cho con bé tắm trước đã.” Đồ Đại Ngưu nói với tức phụ và lão phụ thân, còn ôm nhi tử lên ngửi thử, rồi nói: “Cũng được, con không có mùi.”
“Phụ thân, con không tắm, con ăn cơm trước, ăn xong rồi tắm.” Tiểu Quỳ vung đũa gắp từng đũa rau từ đĩa vào bát cơm, chạy nhanh ra ngồi trên ngưỡng cửa, cười hì hì nói: “Con ăn cơm trước đây.”
“Con bé này, con không ngửi thấy mùi hôi sao?”
“Ngửi thấy chứ ạ? Nhưng có ảnh hưởng gì đến việc con ăn cơm đâu, con đói rồi.”
Đồ lão hán chỉ Đồ Đại Ngưu mà buông lời trách mắng: “Khuê nữ của con, y chang con.”
Lúc này, ông sợ bị vạ lây, mặc dù đều cùng họ Đồ.