173. Chương 173

Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn thuộc thể loại Linh Dị, chương 173 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhân lúc Tiểu Quỳ đang hăng hái, Hứa Nghiên giao con trai nhỏ cho Đồ Đại Ngưu trông nom, nghĩ bụng cũng nên cho Tiểu Ngư biết đó biết đây nhiều hơn, nàng bèn điều khiển xe bò đưa hai tỷ đệ tới trấn.
Trong trấn có rất nhiều người qua lại, xung quanh lại có nhiều thôn làng, nên có tới ba y quán lớn, chưa kể những hàng thuốc dạo bán cao dán không rõ nguồn gốc ở các ngóc ngách.
Vì đứa con ở nhà còn bú sữa nên Hứa Nghiên không dừng xe bò trước cửa Hàng gia hay Cố gia, mà đi thẳng đến y quán Tế Thế nổi tiếng nhất trên trấn. Dù có phải ngày chợ phiên hay không, y quán lúc nào cũng đông khách. Buộc bò vào một gốc cây, Hứa Nghiên dắt hai đứa trẻ đi vào. Tiểu Quỳ vốn huyên thuyên suốt dọc đường, nhưng đến lúc sắp vào cửa lại trở nên rụt rè.
“Mẫu thân, đợi đã, con hồi hộp quá, cho con ngồi xổm một lát đi.” Bé buông tay Tiểu Ngư, quay lưng lại y quán ngồi xổm xuống, còn vỗ vỗ ngực.
Hứa Nghiên bật cười, lặng lẽ chờ bé một lát rồi hỏi: “Được chưa? Chàng y sinh trẻ ngoài cửa sắp nghi con bị bệnh không đi nổi, hắn sắp tới hỏi con rồi đấy.”
Tiểu Quỳ lập tức đứng dậy, thấy thật sự có người ở cửa đang nhìn mình thì càng lo lắng hơn, nói: “Mẫu thân, hay là ngày mai chúng ta hãy tới nhé.”
Hứa Nghiên kéo bé đi thẳng vào trong, an ủi bé: “Người ta chưa chắc đã tuyển học đồ, mà có tuyển học đồ thì khả năng lớn cũng không tuyển nữ học đồ, con lo lắng sớm quá rồi.”
“Phu nhân, là ngài hay là hai đứa trẻ không khỏe cần khám bệnh?” Người phục vụ ở cửa hỏi.
“Ta, ta thấy hơi khó chịu trong người, y quán các người có nữ đại phu không?” Nàng cố ý nói bóng gió.
“Không có, nữ đại phu hiếm lắm, các y quán trong trấn đều không có nữ đại phu. Nhưng y quán bọn ta có lão đại phu chuyên khám bệnh cho phụ nữ, hôm nay ông ấy vừa hay có mặt ở đây, để ta dẫn ngài vào xem sao?” Hắn ta ra hiệu dẫn đường.
“Được,” nàng đi theo hắn ta, hỏi chuyện: “Đã thiếu nữ y sĩ, sao không tuyển nữ học đồ? Ta thấy người làm và tiểu nhị trong y quán toàn là nam cả.”
“Chắc là vì vướng bận việc gia đình, sau khi thành thân thì không mang thai thì cũng ở cữ, y quán nào dám tuyển người? Đây chỉ là ta đoán thôi, ta cũng chỉ là học đồ, không hiểu được suy nghĩ của các đại phu.” Vừa nói dứt lời đã tới nơi, hắn ta vén rèm nói: “Người khá đông, ngài đợi một lát.”
“Được, cảm ơn tiểu ca.”
Hứa Nghiên kéo bọn trẻ vào đứng ở góc tường xem trước, nàng không hỏi người phục vụ về việc y quán có tuyển học đồ hay không, bởi vì việc có tuyển hay không không phải do hắn ta quyết định. Hơn nữa Tiểu Quỳ lại là bé gái, nàng chỉ sợ chuyện chưa thành mà cả trấn đã hay.
Chờ khoảng một nén nhang mới đến lượt nàng, lão đại phu hỏi: “Không khỏe chỗ nào?”
“Ta vừa mới sinh con được một tháng, đến kiểm tra xem cơ thể thế nào.” Nàng đưa tay ra, lúc lão đại phu bắt mạch thì hỏi: “Đại phu, y quán các người còn nhận học đồ không?”
Tiểu Quỳ đứng thẳng người, mắt mong chờ nhìn, thấy ông ta liếc nhìn mình một cái, lắc đầu nói: “Không tuyển nữ học đồ.” Bé bối rối nhìn mẫu thân.
“Nha đầu này nhà ta rất thích nghề này. Con bé thông minh lanh lợi, hơn nữa không ngại khó khăn vất vả. Con bé còn biết chữ và biết viết, sau này sẽ tiếp tục học hành, có thể tự đọc sách thuốc, còn có thể giúp ông viết đơn thuốc.” Nàng liệt kê ưu điểm của Tiểu Quỳ.
Lão đại phu nghe nha đầu này biết chữ thì nghiêm túc nhìn thoáng qua một lượt, thấy bé cao hơn cái bàn hẳn một cái đầu, hỏi: “Tám chín tuổi?”
“Bảy tuổi mới qua bốn tháng. Con bé giống phụ thân nó, khung xương lớn, vóc dáng phát triển nhanh.” Hứa Nghiên tưởng có hy vọng, nhẹ nhàng trả lời.
Tuy nhiên lão đại phu vẫn lắc đầu, buông tay đang bắt mạch ra nói: “Thân thể ngươi không có vấn đề gì, được chăm sóc tốt, không cần uống thuốc điều dưỡng.”
“Đại phu, ông chỉ tuyển nam học đồ hay là nha đầu nhà ta có chỗ nào không vừa ý ông?” Hứa Nghiên vội vàng hỏi.
“Aiz, ngươi khám bệnh xong rồi còn ngồi làm gì, phía sau bọn ta còn có người đợi đấy?” Một phụ nhân mặt tái mét nhíu mày càu nhàu hỏi.
“Xin thứ lỗi, đã làm chậm trễ mọi người.” Hứa Nghiên vội vàng đứng dậy, ôm Tiểu Quỳ và Tiểu Ngư đứng dựa vào tường.
Mà lão đại phu như không nghe thấy lời nàng nói, tiếp tục hỏi người tiếp theo ngồi xuống không khỏe chỗ nào.
Tiểu Quỳ lần đầu gặp tình huống này, mặt đỏ bừng bừng dựa vào lòng mẫu thân, ngẩng đầu nhìn mẫu thân vẫn đang nhìn chằm chằm đại phu, còn cúi đầu cười với bé. Bé khó chịu dùng chân cọ xuống nền đất, nhưng tâm niệm muốn học nghề y vẫn chiếm ưu thế, không kéo mẫu thân đòi về.
Lúc chờ đợi, lão đại phu muốn kê đơn thuốc cho bệnh nhân, ông ấy đều tự mình mài mực, tự mình viết. Hứa Nghiên thấy vậy liền ghé tai Tiểu Quỳ nói: “Con đi giúp đại phu mài mực, giống như trước đây mài mực cho mẫu thân ấy, đừng lo lắng.”
Tiểu Quỳ nhìn mẫu thân một cái, hít sâu một hơi đi đến bên cạnh đại phu run rẩy cầm thỏi mực lên, mắt vẫn nhìn chằm chằm đại phu, chỉ sợ ông ta sẽ quở trách mình. May mà ông ta từ đầu đến cuối không nhìn bé lấy một cái. Tiểu Quỳ lại nhìn về phía mẫu thân đang đứng ở góc tường, thấy nàng cười, trong lòng bé cũng bình tĩnh lại, cúi đầu ngoan ngoãn mài mực.