Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Hoành Nghĩa Khuyên Mẫu Thân
Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn thuộc thể loại Linh Dị, chương 188 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hứa đại tẩu nghe con trai nói xong thì lặng thinh, nhưng cũng chẳng chịu mở lời nói rằng sẽ không chuyển đi, hay suy nghĩ biện pháp khác.
Hứa Hoành Nghĩa cũng nghiêng người nhìn đám cỏ khô dưới chân, im lặng không nói gì. Hắn đang nghĩ, rốt cuộc là do hắn xa nhà lâu ngày nên tình cảm với gia đình nhạt phai, hay là người nhà hắn đã thay đổi? Hắn nhớ mẫu thân mình là người công bằng, cần kiệm, khắc kỷ nhất. Khi gia cảnh nghèo nhất, mấy huynh muội bọn họ ăn bánh bao nhà khác, mẫu thân dù ít tiền mua muối cũng sẽ đổi hai quả trứng lấy vài cục kẹo mạch nha cho lũ trẻ nhà đó, sợ người khác đàm tiếu, sợ người ta nói con cái mình không có giáo dưỡng, tham lam, chiếm lợi.
Mấy năm nay hắn luôn làm theo lời mẫu thân dạy bảo, khi không có khả năng đáp đền ân tình thì kiềm chế lòng tham của mình, giữ mồm giữ miệng. Tiểu cô phụ chỉ hơn mình ba bốn tuổi, có thể vung tiền mua đủ thứ, giữa hè muốn ăn thịt dê thì giết một con, chẳng cần bận tâm lời lãi. Những người như vậy cứ quanh quẩn bên mình, ai mà chẳng nảy sinh ý nghĩ?
Thế nhưng không ngờ rằng hắn đã kiềm chế được mình, mà thái độ của người nhà dường như đã thay đổi.
“Mẫu thân, thôn Hậu Sơn bên cạnh còn có hai thôn nữa là thôn Đại Cương và Dư Trang. Dư Trang nằm giữa thôn Hậu Sơn và thôn Trần Gia, đến lúc đó, con sẽ hỏi thăm xem ở Dư Trang có bán ruộng đất không, vừa hay nằm giữa nhà đại cô và tiểu cô của mình.” Nhìn mái tóc xen lẫn sợi bạc rủ xuống khỏi khăn trùm đầu của mẫu thân, cuối cùng Hoành Nghĩa vẫn là người xuống nước trước.
Dư Trang? Nghe tên thôi đã biết toàn người họ Dư, Hứa đại tẩu lo lắng cả nhà mình sẽ bị bài xích khi chuyển đến đó, bà cũng thẳng thắn nói ra nỗi lo của mình với Hoành Nghĩa.
“Thôn nào mà chẳng có người họ ngoài đến ở? Mẫu thân nghĩ nhiều quá rồi. Đợi đám huynh đệ Tiểu Dương, Đại Mạch cưới tức phụ, an cư lập nghiệp, gia đình chúng ta cũng đâu ít người. Hơn nữa, dù chuyển đến thôn nào thì chúng ta cũng là người họ ngoài, trừ phi là chuyển đến thôn Thanh Lô hay Thanh Hồ, chỉ có nữ nhi và con rể của người mới có trách nhiệm che chở cho chúng ta.”
Hứa Hoành Nghĩa chỉ thiếu điều nói thẳng ra rằng tiểu cô chưa về thăm nhà tám chín năm nay không có trách nhiệm che chở cho gia đình này. Giống như khi nàng xuất giá còn không có người nhà mẹ đẻ, người duy nhất đưa dâu lại là tỷ phu không cùng huyết thống, rõ ràng có ba vị huynh trưởng, chất tử thì có đến sáu bảy người.
“Vậy cũng được, con cứ tìm kiếm thử, bên ta cũng sẽ hỏi thăm xem có chỗ nào tốt hơn không. Con cũng đừng vội, chậm một hai năm cũng không sao, nhà ta cũng có thể tích lũy thêm chút bạc, tránh việc xây nhà lại phải tằn tiện, bủn xỉn.”
Mà xem kìa, lúc này lại không vội nữa, nhưng khi muốn chuyển đến thôn Hậu Sơn, mấy người trong nhà đã vội vàng đến mức không thể đợi qua năm mới rồi mới bàn bạc.
“Mẫu thân, cả nhà chúng ta đều chăm chỉ kiếm tiền, dùng tiền đó sẽ an tâm, đi ra ngoài cũng có thể ngẩng cao đầu. Đừng nghĩ đến việc dựa dẫm vào tiểu cô của con, mối quan hệ của chúng ta nói thân cũng thân, nói xa cũng xa. Phụ thân con đã tám chín năm không gặp tiểu muội của ông ấy rồi, đúng không? Với mối quan hệ như vậy, làm sao có thể không biết xấu hổ mà trông mong tiểu cô giúp đỡ chất tử, chất tôn có quan hệ còn xa hơn với tiểu cô? Nếu không phải bên tiểu cô phụ không có họ hàng, cái chuyện tốt nuôi lợn này chết sống cũng chẳng đến lượt con đâu. Hãy biết đủ đi, người cũng khuyên phụ thân đi, ông ấy nghe lời người nhất.”
Lời nói này của Hoành Nghĩa như một cái tát vào mặt bà, như thể lột mặt bà ra, những ý nghĩ thật sự ẩn sâu dưới lớp da thịt bị phơi bày trước mặt người khác. Đúng vậy, mấy năm nay cuộc sống khá giả hơn, tiền bạc trong nhà nhiều hơn, nhưng bà lại càng keo kiệt hơn. Đại nhi tử quanh năm làm việc bên ngoài, về nhà giao tiền công, sau Tết rời đi bà chỉ cho hắn một lượng bạc, không phải không biết hắn còn phải nuôi ba đứa trẻ, mà là trong lòng bà hiểu rõ, nếu có chuyện gì xảy ra, tiểu cô hắn sẽ không bỏ mặc bọn họ.
Trong nhà cũng vậy, gà đẻ trứng chỉ có hai tôn tử được ăn trứng chiên. Tiết kiệm tiền như đeo vòng kim cô, càng tiết kiệm càng nghiện, một đồng nửa hào cũng phải bỏ vào hũ sành. Năm nay đại nhi tử không mang thịt lợn về, bà vội vàng đi chợ mua sáu cân thịt lợn định ăn Tết.
Ý nghĩ của nhị tức phụ của bà cũng rõ, không cam lòng đám huynh muội Tiểu Dương có thể ăn nói trôi chảy, viết chữ lưu loát, còn con cái mình lại nhút nhát, rụt rè. Thật tình mà nói, nhìn thấy ba huynh muội Tiểu Dương cử chỉ chững chạc, nói chuyện rành mạch, bà vừa mừng vừa an ủi, nhưng cũng lo lắng. Thế hệ sau của Hoành Nghĩa, Hoành Anh kém quá xa, đều là tôn tử, bà muốn vẹn cả đôi đường, cho nên dù biết đức hạnh của chồng mình, khi y nhiều lần thuyết phục mình chuyển đến thôn Hậu Sơn, bà õm ờ mà đồng ý.
Bây giờ mất mặt trước mặt đại nhi tử do chính tay bà dạy dỗ lớn lên, bà mặt mày xanh mét đỏ bừng, có chút hối hận vì đã dạy hắn quá thẳng tính. Nhưng trong lòng lại hy vọng hắn có thể mãi mãi không thay đổi vô nguyên tắc như vậy, ở phương diện này giống như một con lừa bướng bỉnh có thể đi một con đường đến cùng, có thể mãi mãi ngẩng cao đầu đi lại bên ngoài, đừng như bà, bên trong bên ngoài căng hai lớp da, nói đen không đen nói trắng không trắng, gánh vác sự tôn kính của con cái mà lúc nào cũng lo lắng sự sụp đổ.
“Ta sẽ khuyên phụ thân con, sau Tết con hãy đi thăm dò tình hình. Nếu có chỗ thích hợp chúng ta sẽ chuyển đến, dù là thôn Đại Cương, Dư Trang hay thôn Trần Gia. Những thứ khác ta không mong, cũng có thể quản được người nhà không gây phiền phức cho tiểu cô của con, chỉ là muốn hai đứa chất tử của con cũng có thể theo tiểu cô của con học chữ. Chúng nghèo khó, không có tương lai chắc chắn sẽ kéo chân con, hơn nữa Hoành Anh cũng là nhi tử của ta, ta không muốn hắn đến chết vẫn phải cày cuốc trên đất vì con cháu.” Người phụ nhân mặt mày u tối, vàng vọt nhìn chằm chằm con trai mình, cho đến khi hắn gật đầu đồng ý, mới có tâm tình vuốt những sợi tóc dính trên môi.
Trên đường về nhà, Hoành Nghĩa xòe tay ra nhìn, trước mắt lại hiện lên bàn tay phải với khớp xương thô to, nứt nẻ của mẫu thân hắn, hoàn toàn không giống bàn tay phụ nữ, không giống tay của Xuân Miêu cũng không giống tay của tiểu cô, thậm chí còn thô ráp hơn cả tay mình.
“Mẫu thân, người bớt làm việc đi. Người có hai nhi tử mà, tuổi người cũng không còn nhỏ nữa, hãy yêu thương bản thân một chút. Tiền chúng con sẽ kiếm, mỗi người đều có con đường riêng phải đi, người đừng ngày đêm chỉ vì chúng con mà lo lắng.” Hoành Nghĩa nói ra lời trong lòng, lần đầu tiên không cảm thấy sến sẩm, gượng gạo.
“Được, ta biết rồi, ta còn quý mạng lắm, tôn tử tôn nữ ta còn chưa gặp hết đâu.” Được con trai quan tâm, trong lòng Hứa đại tẩu như uống mật.