Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Chương 197
Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn thuộc thể loại Linh Dị, chương 197 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc ăn cơm, Tiểu Quỳ bóc hai quả trứng gà đặt vào bát của cha mẹ, khiến cha nó cười tít mắt. Hứa Nghiên cũng không bận tâm việc này có phải nhờ Đồ Đại Ngưu hay không, cắn một miếng trứng gà, nàng nói với Đồ Tiểu Hòe: “Con nhìn tỷ của con kìa, người không biết còn tưởng là nó phạm lỗi đang lấy lòng nhận lỗi đấy. Tối qua con suýt đốt xoăn mấy lọn tóc trước trán cha con, sao lại còn mặt dày cắm đầu ăn ngấu nghiến thế kia?”
Đứa bé đặt bát cháo xuống, thấy trong đĩa không còn trứng gà, thằng bé nhón một miếng bánh xé thành từng mảnh nhỏ, bưng đến cho cha mình. Đồ Đại Ngưu nhìn những ngón tay còn dính nước bọt của thằng bé, lần đầu tiên cảm thấy đại nhi tử thích sạch sẽ cũng không phải chuyện xấu.
Hắn nhìn Hứa Nghiên, nháy mắt hỏi có nên nhận hay không.
Hứa Nghiên ho một tiếng, nói: “Thân thể phát phu, thụ chi phụ mẫu, bất cảm hủy thương, hiếu chi thủy dã*. Cha con còn đây mà con đã động đến tóc của cha con. Tối qua tay con chỉ cần nhích lên một chút nữa là da đầu cha con cũng bị con đốt hỏng rồi. Để con nhớ đời, con phải học nhận mặt năm mươi chữ, và phải học thuộc viết câu nói này rồi tặng cho cha con.”
*Thân thể, tóc tai là do cha mẹ cho, không dám làm thương tổn, đó chính là khởi đầu của đạo hiếu.
Đồ Tiểu Hòe nghe xong bĩu môi, nhưng lại không dám nói. Thằng bé bưng cái đĩa im lặng một lúc, rồi mặc cả: “Năm mươi chữ nhiều quá, hơn nữa con còn chưa biết cầm bút, chưa biết viết.”
“Không nhiều, một tháng thời gian, mỗi ngày chỉ cần học nhận mặt hai chữ là được. Ta, tỷ với ca của con đều có thể dạy con cầm bút, không biết viết không phải vấn đề, chỉ cần chịu học, thái độ tốt thì bất kỳ ai trong bọn ta cũng có thể dạy con.” Hứa Nghiên giữ chặt điều kiện này không buông, một khi để thằng bé mặc cả thành công, sau này sẽ không thể ngăn được.
“Có thể đánh con một trận không? Đánh con một trận đi, đánh con một trận rồi đừng bắt con học chữ nữa, cởi quần ra đánh cũng được.” Thằng bé thành tâm cầu xin bị đánh, đôi mắt trông mong nhìn mẫu thân khẩn cầu. Cái tuổi này còn chưa biết xấu hổ, chỉ thấy ca ca mình vừa nói cởi quần là nổ tung, liền cảm thấy lộ mông ra là mình chịu thiệt thòi lớn.
“Nhà chúng ta không có thói quen đánh con trẻ, đấu bằng lời chứ không đấu bằng tay chân. Một tháng nhận mặt năm mươi chữ, biết viết mười sáu chữ kia, không bàn cãi.”
“Năm mươi chữ nhận mặt có bao gồm mười sáu chữ viết không?”
Ôi chao, cái đầu nhỏ này cũng lanh lợi lắm chứ, sao lại không thích đọc sách vậy nhỉ? Chỉ là còn non nớt quá, thằng bé mới học chữ nên tiếp xúc đều là chữ đơn giản. Câu “Thân thể phát phu…” này ngược lại chữ lại phức tạp hơn. Hứa Nghiên nghĩ đến việc thằng bé mới bắt đầu học chữ, thỏa hiệp và nói: “Bao gồm.”
“Được, con chịu phạt.” Thằng bé bưng cái bánh mà mình xé bằng tay, lại ủ rũ đi về cuối bàn, làm Đồ Đại Ngưu đang đưa tay chuẩn bị nhận lấy bưng hụt, hỏi thằng bé: “Đã bưng đến rồi sao lại bưng đi?”
“Con chỉ phạm một lỗi, sao có thể nhận hai hình phạt?” Thằng bé nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.
“Được, con nhớ cẩn thận đừng phạm lỗi trong tay cha.”
Một bữa sáng náo nhiệt kết thúc. Hứa Nghiên đưa hai đứa trẻ đến trấn, nhận một góc bạc Tiểu Quỳ đưa đi mua mấy khối than không khói, đến Hàng gia hỏi Hàng nhị tẩu: “Hôm nay nhà bọn ta giết lợn, tối nay nướng sườn hầm canh bí đỏ, tẩu có muốn đến góp vui không? Nhị ca có ở nhà không?”
Tân Như bị nữ tế đón đi rồi, nhi tử ở huyện chưa về, cha mẹ chồng cũng đến nhà đại nhi tử ở. Trong nhà người khá nhiều, nhưng đều là hạ nhân, nàng ta lại rất muốn đi chơi nửa ngày, suy nghĩ một lát, nói: “Cha Tân Như đi đến cửa hàng rồi, trưa về ta hỏi chàng ấy. Chàng ấy có thời gian đi thì ta đi, một mình ta không đi đâu, tối về không an toàn.”
“Bây giờ đi đến cửa hàng hỏi đi, sườn nướng phải ướp trước.”
Sai hạ nhân đi hỏi, Hàng Thành Văn nói là có thời gian, còn nói buổi chiều hắn ta sẽ đưa Tiểu Quỳ và Tiểu Ngư về, bảo Hứa Nghiên đừng đến đón nữa. Hứa Nghiên nhận được tin liền lái xe bò quay về, Đại Ngưu giết lợn thì nàng cũng có thể giúp đun nước nóng cạo lông.
Mặt trời vừa xuống núi, trong sân nhỏ Đồ gia đã tỏa ra mùi thịt thơm. Người nướng thịt chính là Đại Ngưu, Tiểu Quỳ ở một bên làm trợ thủ. Hứa Nghiên xách ấm trà tiếp đãi khách. Hàng Thành Văn uống trà trêu chọc: “Nhà các ngươi đây là đàn ông lo việc nhà, phụ nữ lo việc ngoài sao?”
“Không hẳn, hai bọn ta đều có thể vừa quán xuyến việc nhà vừa giỏi việc ngoài. Ta có thể tiếp khách cũng có thể dạy dỗ con cái, Đại Ngưu vừa có thể kiếm tiền vừa có thể nấu ăn.” Hứa Nghiên nói đầy đắc ý.
“Hiếm thấy.” Hắn ta kéo thằng nhóc tinh nghịch đang chạy như gió vào lòng, cái đầu tròn tròn này thật đáng yêu. Thằng bé này giống hệt cha nó, toàn thân tràn đầy sức lực, giọng nói cũng lớn.
“Thằng nhóc, ca ca ngươi học giỏi, ngươi học có giỏi không?” Hắn ta hỏi.
“Con giống cha con, ông ấy giỏi thì con cũng giỏi.” Tiểu Hòe khăng khăng mình giống cha, như một cục kẹo mạch nha, gỡ thế nào cũng không ra.
“Thằng nhóc tốt đấy.” Hàng Thành Văn bị thằng bé chọc cười, nói: “Vậy ngươi tiêu rồi, cha ngươi cái gì cũng tốt, chỉ có việc học là không được thôi.”
Tiểu Hòe thở dài một hơi, nói: “Cả đàn lợn lớn thế này trong nhà luôn phải có người nuôi chứ, con sẽ nối nghiệp cha, nếu không sau này mọi người muốn ăn thịt lợn ngon cũng không mua được đâu.”
Thằng bé quay đầu hỏi mẫu thân mình: “Mẫu thân, người sinh con ra chính là để giúp cha con nuôi lợn phải không?”
Hứa Nghiên chỉ cười mà không nói gì, coi như không nghe thấy lời thằng bé.
Hàng Thành Văn thấy buồn cười, xoa xoa tóc thằng nhóc này, cảm thấy lão già Đồ Đại Ngưu này thật có phúc khí, ba đứa con đứa nào đứa nấy cũng lanh lợi, miệng lưỡi lại khéo léo. Bảo sao ngày nào cũng cam tâm tình nguyện ngồi trong bếp, ba bữa cơm đều nấu nướng phục vụ vợ con.
Hàng nhị tẩu đến chơi một chuyến, không ăn nhiều cơm canh, chỉ uống một bát canh bí đỏ, gặm một miếng sườn non dài bằng ngón giữa, nói là sợ béo, ở nhà buổi tối sẽ không ăn thịt. Nàng ta thích nhất là luống hoa trước cửa nhà Đồ gia, hoa lớn có, hoa nhỏ có, một nửa đều là hoa dại, chính cái vẻ hoang dã tùy tiện ấy lại thu hút người. Thời điểm trở về, nàng ta hóng gió đêm nói: “Hay là hai chúng ta già rồi cũng chuyển về nông thôn ở đi? Cứ làm hàng xóm với Đồ gia, cuộc sống nhà họ thật thú vị, người lớn thú vị, con cái cũng thú vị.”
Hàng Thành Văn không coi lời nàng ta nói là thật. Con trai đến huyện mấy tháng ngày nào nàng ta cũng lẩm bẩm, đến lúc đó lại có cháu trai, nàng ta sao nỡ buông tay chứ. Hơn nữa, khi bọn họ già đi, con cái nhà Đồ gia cũng đã lớn, đứa gả đi, đứa cưới về, ai dám chắc sau này nhà họ còn náo nhiệt như vậy.