207. Xây nhà vì con gái lớn

Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Xây nhà vì con gái lớn

Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn thuộc thể loại Linh Dị, chương 207 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Muội nói thẳng với con bé luôn à?” Hàng nhị tẩu ngạc nhiên. Ở nhà này, trước khi Tân Như lấy chồng, người lớn bàn chuyện cưới hỏi đều đuổi lũ trẻ đi chỗ khác, sợ con gái còn nhỏ mà đã quá để tâm chuyện hôn nhân, sớm hiểu chuyện quá sẽ làm hỏng tính nết.
“Đúng vậy, ta phải biết ý con bé trước chứ. Chẳng lẽ cứ dẫn nó đi gặp người ta rồi mới nói sao?” Hứa Nghiên không hiểu sao nàng ta lại ngạc nhiên đến vậy.
“Chuyện hôn nhân đại sự là do cha mẹ định đoạt, lời người mai mối. Bọn chúng còn nhỏ thì biết gì chứ? Con gái chỉ ham vẻ bề ngoài, tình cảm đều là sau khi cưới mới bồi đắp. Xem rể là phải xem gia thế và nhân phẩm, những điều này thì những người đã lập gia đình mười mấy hai mươi năm như chúng ta mới nhìn nhận chuẩn xác được. Muội đừng quá nuông chiều con bé.” Hàng nhị tẩu chân thành khuyên nhủ.
“Ta hiểu ý tẩu, mua heo thì phải xem chuồng trại. Người quyết định cuối cùng vẫn là ta và phụ thân con bé, có điều ấn tượng ban đầu phải do chính con bé tự xem xét.” Có lẽ vì lần đầu kết hôn hoàn toàn do cha mẹ định đoạt, còn lần tái giá này là do tự mình quyết định và đang viên mãn, nên Hứa Nghiên không quá độc đoán trong chuyện hôn sự của con cái.
Những điều Hứa Nghiên nói hợp ý mình, nhưng nàng dường như lại chưa hoàn toàn hiểu lời mình. Hàng nhị tẩu bị rối trí, cũng không biết nên nhấn mạnh thế nào, bèn buột miệng nói: “Quên đi, Tiểu Quỳ còn nhỏ, không vội. Nếu có duyên phận, vòng đi vòng lại rồi cũng sẽ ở bên nhau thôi.”
“Ấy, đúng vậy.” Câu này Hứa Nghiên cực kỳ tán đồng, giống như nàng và Đại Ngưu, rẽ ngang rẽ dọc rồi cuối cùng lại về bên nhau.
“Muội về đi, nhà cửa không phải vẫn còn quần áo chưa giặt sao?” Hàng nhị tẩu nói xong thấy mệt, đây là lần đầu tiên nàng đuổi khách bằng chính cái lý do mà mình hay dùng để cáo từ.
“Đuổi ta ư? Nhị tẩu, tâm lý này của tẩu không hợp làm mai mối đâu nhé. Nếu ta mà hẹp hòi là nhớ thù không đến nhà nữa đâu.” Hứa Nghiên cười mỉm uống nốt chén nước mật ong, đứng dậy phủi váy áo rồi nói: “Thực ra ta cũng không vội về, Tiểu Ngư ở nhà có thể dạy bọn trẻ trong thôn học chữ rồi.”
“Vậy thì đừng về nữa, ở lại dùng cơm trưa với ta đi.”
“Muộn rồi, vốn định thế thật nhưng giờ ta về chơi với nhi tử đây.”
“Thế thì đi đi, đỡ tốn gạo tốn thức ăn nhà ta.”
Hai người vừa đấu khẩu vừa đi ra ngoài. Thấy Hứa Nghiên ngồi trên xe bò rẽ ra khỏi ngõ, Hàng nhị tẩu quay người vào nhà. Cánh cửa lớn đóng lại phía sau, nhìn vầng sáng loang lổ trong sân, nàng càng thấy vô vị. Con cái đều đã cưới gả hết rồi, không cần phải ra ngoài tiệc tùng tạo mối quan hệ nữa, ngồi ở trong nhà cũng thấy mệt mỏi lạ thường.
*
“Phụ thân con đâu rồi?” Hứa Nghiên về nhà tìm khắp lượt không thấy Đại Ngưu. Ra vườn rau, nàng thấy Tiểu Hòe đang cầm xẻng đào giun, liền ngồi xuống hỏi.
“Nói là đi mua gạch ạ, con nghe không rõ lắm.” Thằng bé bận rộn gẩy một con giun vào cái bát mẻ, vừa nói vừa đáp lời.
“Lúc này mua gạch làm gì?” Nhà cửa vẫn tốt, lẽ nào nhà trên núi có vấn đề sao?
“Con không biết đâu nha.” Đồ Tiểu Hòe nói giọng tinh nghịch, mặt mày hớn hở, còn nghiêng người ra xa vì sợ bị véo tai.
Hứa Nghiên nhìn bộ dạng đó của thằng bé liền bật cười. Biết sẽ bị đánh mà vẫn thích trêu chọc, nhìn mấy con giun đang ngọ nguậy, nàng quay mặt đi bảo: “Giun sắp bò ra hết rồi kìa, đem vào cho gà ăn đi rồi ra đây, sẵn tiện mang cái cuốc ra cho ta.”
“Lười chết đi được, chỉ muốn sai bảo con làm việc.” Tuy miệng cằn nhằn nhưng thằng bé chạy đi rất nhanh nhảu. Đứa nhỏ đang tuổi thích nói thích làm, huynh tỷ về nhà là đọc sách không ai chơi cùng nên thằng bé rất bám phụ mẫu.
Hứa Nghiên cầm cái xẻng nhỏ của thằng bé để nhổ cỏ dại. Cái xẻng này từ thời Tiểu Quỳ chơi đã gỉ sét, truyền đến tay Tiểu Hòe thì đã sứt mẻ rồi.
Cái cuốc được kéo đến. Hai người đổi công cụ trong tay, người lớn cuốc cỏ, đứa nhỏ đào đất nặn bùn. Hai người bận rộn nửa buổi, khi Đồ Đại Ngưu cưỡi xe bò đến cửa nhà thì một lớn một nhỏ cũng vừa đi về.
“Sao lại mua nhiều gạch thế này?” Hứa Nghiên bước tới giúp dỡ gạch xuống.
“Ta định dựng thêm một gian nhà ở phía trước, ngay chỗ mấy cái cây kia kìa.” Hắn chỉ tay về phía mấy gốc cây nơi thường buộc bò, thân cây đã bị mài nhẵn vài chỗ.
“Sao đột nhiên lại muốn dựng nhà ở ngoài?” Hứa Nghiên thắc mắc hỏi.
“Dựng một gian để nàng dạy bọn trẻ học chữ ở ngoài, đừng vào trong nhà nữa. Tiểu Quỳ giờ đã là đại cô nương rồi, bọn chúng cứ đi ra đi vào trong sân, đi ngang qua cửa phòng Tiểu Quỳ mãi không tiện.”
Đêm qua, Hứa Nghiên cùng hắn nói chuyện Hàng nhị tẩu muốn tìm phu quân cho Tiểu Quỳ. Phản ứng đầu tiên của hắn là cự tuyệt, vì Tiểu Quỳ vẫn còn là tiểu cô nương mà. Nhưng ban ngày, khi thấy mấy đứa bé trai cứ đi qua đi lại cửa sổ phòng Tiểu Quỳ ngủ mà thăm dò dòm ngó, hắn chợt tự cảnh tỉnh: khi hắn mới mười hai, mười ba tuổi cũng đã thường xuyên phải giặt chăn đệm. Hắn cứ nghĩ Tiểu Quỳ còn nhỏ, nhưng trong mắt người ngoài, Tiểu Quỳ đã là một đại cô nương rồi.
Tiền viện có ba gian phòng ngủ. Gian giữa là của phu thê Hứa Nghiên, gian gần cổng lớn trước đây dùng làm thư phòng, còn gian gần nhà chính là phòng của Tiểu Quỳ.
“Hay là đổi phòng cho Tiểu Quỳ và Tiểu Ngư? Để Tiểu Ngư ngủ ở tiền viện?” Dựng nhà rất tốn công, Hứa Nghiên đề nghị.
“Không được, hậu viện có chuồng heo, thối lắm.” Đồ Đại Ngưu lắc đầu từ chối: “Chỉ là tốn công mua gạch ngói thôi. Mai ta thuê người đào móng dựng nhà, đông người thì ba hai ngày là xong.”
“Phụ thân, con ngủ hậu viện mà người không nghĩ mùi thối sẽ xông vào con sao?” Phía sau lưng vang lên tiếng bất mãn u uất.
Đồ Đại Ngưu không ngờ câu nói buột miệng lại bị nhi tử nghe thấy, bèn giả vờ cứng giọng: “Phụ thân dọn chuồng heo mỗi ngày rồi, không thối đâu.”
“Thế thì để tỷ đổi phòng với con.” Tiểu Ngư bất mãn dây dưa.
“Tỷ con là cô nương, mũi mẫn cảm, một chút mùi thối cũng ngửi thấy được. Con cứ yên tâm, ta mỗi ngày đều quét chuồng heo sạch sẽ.” Hắn mạnh miệng an ủi.
“Người lại chẳng bịt mông heo lại, người quét rồi nó sẽ lại thải ra. Vả lại, người thật sự cho rằng mũi tỷ của con mẫn cảm đến nỗi không ngửi được mùi phân heo sao?” Cậu nhóc tiếp tục lầm bầm. Cậu nhóc vốn không thành kiến gì việc ngủ hậu viện, nhưng nghe không lọt tai lời phụ thân mình nói như vậy.
“Thôi đi thôi đi, đợi con lớn rồi là phải giúp ta cho heo ăn xúc phân, cứ để con quen dần. Đừng có nhõng nhẽo nữa, có việc thì vào nhà, không có việc thì ra đây giúp ta dỡ gạch.” Hắn lười dỗ dành, dứt khoát tìm cách đuổi người đi.
Tiểu – nhõng nhẽo – Ngư chu miệng bước tới dỡ gạch, im lặng chẳng nói một lời. Hứa Nghiên bỗng nhiên nhận ra, Đồ Tiểu Ngư sợ phụ thân nhóc, rõ ràng từ bé đến lớn phụ thân của nhóc chưa từng động tới nhóc một ngón tay nào.