Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Chương 23: Trăn trở mưu sinh ngày tuyết
Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mặc kệ lời lải nhải của người đàn ông ngoài cửa, Hứa Nghiên vào nhà, đặt trứng gà và khoai lang vào một góc nhà chính, tránh để bị giẫm phải khi ra vào. Sau đó, nàng vào bếp tạm đun một bát nước uống. Nước còn chưa kịp sôi thì tuyết đã bắt đầu rơi. Nàng nghiêng tai lắng nghe, ngoài cửa đã không còn tiếng động. Nàng thầm nghĩ, không để ý đến hắn thì hắn sẽ tự động rời đi.
Mang nước vào phòng, nàng đóng cánh cửa đang có tuyết lất phất bay vào. Nàng ngồi bên cửa sổ, tận dụng ánh sáng lọt qua lớp giấy cửa sổ để thêu viền cho chiếc khăn tay. Đây là một công việc tinh xảo, mà ánh sáng lại yếu. Chưa đầy một khắc, mắt nàng vì nhìn quá chăm chú mà mờ đi, cổ cũng đau nhức, ngay cả chân cũng lạnh buốt. Nhưng nghĩ đến chiếc túi tiền trống rỗng, nàng đành đứng lên đi lại vài bước rồi tiếp tục thêu. Khăn tay của nàng bán được giá cao hơn một chút, vì khăn của người khác chủ yếu thêu hoa cỏ, chim muông, côn trùng, còn nàng lại thêu được chữ hoa, và chấp nhận thêu các chữ hoặc từ do người khác chỉ định.
Hoặc là thêu khăn lau mồ hôi cho nam nhân. Nhưng người đọc sách trong trấn không nhiều, số lượng khăn lau mồ hôi có thêu chữ bán ra không lớn. Tuy nhiên, chỉ cần thêu đẹp, giá bán cũng cao. Thái Nhị Nương, người nhận đơn hàng cho nàng, là một nữ nhân thông minh, không ép giá cũng không nói thách. Khi còn ở Trần gia, nàng nhờ bà tử giúp việc mang khăn đi bán. Cứ mỗi nửa tháng, Thái Nhị Nương lại viết một tờ đơn báo giá đưa vào. Giờ đây nàng đã rời Trần gia, việc bán khăn thêu cũng trực tiếp bán cho Thái Nhị Nương, mặc cho nàng ta ra giá.
Đến giữa trưa, gió tuyết vẫn không ngớt. Trong nhà lại không có ô, Hứa Nghiên không muốn đội gió tuyết ra ngoài, đành đun nước luộc một củ khoai lang cùng hai quả trứng gà. Nàng lấp đầy bụng rồi trèo lên giường nằm, nghĩ đến những lời nói của Đồ Đại Ngưu sáng nay, nàng chỉ cảm thấy buồn cười.
Sáu năm trước, hắn mười chín tuổi, đúng vừa tuổi cưới vợ. Quá hai mươi mà chưa thành hôn thì mỗi năm phải nộp bạc phạt cho quan nha. Khi đó hắn còn không vội lập gia đình, có không ít cô nương công khai lẫn ám chỉ nhưng hắn vẫn tỏ vẻ ghét bỏ. Sáu năm không gặp mặt, giờ đây vừa gặp đã bị nàng hấp dẫn ư? E rằng không phải hắn vấn vương nàng, vì những cô nương bày tỏ tấm lòng với hắn chắc chắn không chỉ có một mình nàng. Hắn vẫn độc thân sáu năm, chỉ có thể nói là giờ đây hắn không còn được săn đón như trước nên vội vã thành hôn, hoặc là bị cái vẻ ngoài này của nàng làm cho ngây người.
Nghĩ đến hai lần gặp gỡ này, ánh mắt hắn đều quét từ trên xuống dưới. Hứa Nghiên cảm thấy khả năng thứ hai cao hơn, trong lòng không khỏi bực bội. Nàng trở mình và thầm mắng một câu: “Nam nhân chó má,” chỉ biết nhìn chằm chằm vào mông và ngực nữ nhân mà nảy sinh tà niệm.
Đầu vùi trong chăn dần trở nên mơ màng, Hứa Nghiên vẫn không quên lẩm bẩm rằng sau này phải tránh xa tên nam nhân chó má đó. Trông hắn không phải là kẻ hết thời một chút nào.
Sáng hôm sau rời giường, nàng thấy tuyết đã ngừng rơi. Trong sân cùng mái ngói đều phủ một lớp tuyết trắng dày. Sân viện trống không, trong nhà cũng không có xẻng cuốc gì. Hứa Nghiên dứt khoát không quan tâm, đi dọc theo mái hiên xuống nhà bếp tạm, giẫm lên lớp tuyết mỏng rơi dưới mái hiên, phát ra tiếng sàn sạt giòn tan. Nước đọng dưới đáy nồi đêm qua chưa làm sạch đã kết thành băng đá. Khi dùng tuyết để đun nước rửa mặt, trong lòng nàng còn thấy vui sướng. Các nhã sĩ cầu kỳ thường trữ tuyết để pha trà, còn nàng dùng nước tuyết để rửa mặt súc miệng, coi như là lời rồi.
Chống gậy ra ngoài dùng cơm, nàng thấy tuyết trước cửa nhà người khác đã được dọn sạch, mà trước cửa nhà mình vẫn còn trắng xóa. Cuối cùng vẫn là phải giữ thể diện, đành đánh liều gõ cửa nhà hàng xóm.
Mở cửa là một nam nhân trẻ tuổi. Hứa Nghiên bị hù giật mình, lùi lại một bước, do dự hỏi: “Vị đại ca này, ta mới chuyển đến, ở ngay bên phải nhà của huynh. Ca ca của ta đã quên mua xẻng sắt cho ta, không biết có thể mượn xẻng nhà huynh để xúc tuyết được không?”
“Xẻng sắt, được. Ngươi đợi một lát, ta lấy cho ngươi.” Nói rồi hắn ta không đóng cửa, trực tiếp quay người đi vào.
Hứa Nghiên quay lưng lại, không thăm dò nhìn vào trong nhà hắn ta. Nghe tiếng bước chân gần lại, nàng mới quay đầu để nhận xẻng. Nam nhân đưa xẻng cho nàng, nhìn nàng nói: “Ngươi xúc nổi không? Hay để ta giúp ngươi?”
“Không cần, không cần. Ta sẽ xúc tuyết. Huynh vào nhà đi, ngoài cửa có gió khá lạnh. Ta xúc xong sẽ gõ cửa trả lại.”
Xách xẻng về đến cửa nhà mình, ban đầu động tác còn hơi lóng ngóng. Xúc vài xẻng thì nàng đã tìm được cảm giác. Mấy năm nay được nuôi dưỡng tốt, tay nàng cũng có sức lực, cánh tay không ngừng vung lên. Người nam nhân đứng bên cạnh cũng không còn cơ hội giúp đỡ, cho đến khi nhận lại xẻng cũng không nói thêm mấy câu.
Hứa Nghiên dùng bữa sáng xong, đi dọc theo các cửa hàng về phía trước. Hễ thấy cửa nào mở là nàng lại vào hỏi trẻ nhỏ trong nhà có cần nữ phu tử không. Mấy chưởng quầy cửa hàng đều nhìn nàng chăm chăm, trước là kinh ngạc sau là từ chối: “Bọn ta đây làm thuê cho người ta, làm sao có thể cho đứa trẻ đi đọc sách học chữ được? Ngươi đi nơi khác mà hỏi xem sao.”
Mãi đến tiệm vải của Thái Nhị Nương, nàng vẫn không có thu hoạch gì. Nàng vào chào hỏi, nhân tiện hỏi nàng ta có quen gia đình nào muốn mời nữ phu tử không.
Trong tiệm của Thái Nhị Nương, ngoài nàng ta ra chỉ có một đứa chất tử. Thời điểm đông khách, nàng ta còn không có thời gian nghỉ chân. Đường hôm nay khó đi, người đến mua đồ ít nên nàng ta cũng có thời gian trò chuyện với Hứa Nghiên. Nàng ta suy nghĩ một lúc rồi nói: “Hình như ta chưa từng nghe nói nhà nào muốn mời nữ phu tử. Đọc sách học chữ thì đa phần là bé trai, đến tuổi thì được gửi vào tư thục. Nữ nhân biết chữ ta cũng chỉ biết vài người, nếu không thì khăn thêu của ngươi cũng không bán được giá cao như vậy đâu.”
Hứa Nghiên cũng biết chuyện này không dễ dàng. Hơn nữa nàng cũng không hiểu rõ về các hộ giàu có trong trấn, ngay cả manh mối cũng không có. Nhưng nàng cũng không nản lòng, đây mới là ngày đầu tiên. Nếu thật sự không còn cách nào, nàng sẽ đến cửa quan nha, xem quan thái thái có cần mời người dạy cho tiểu thư khuê phòng đọc sách hay không.