Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Tiểu Hòe muốn làm nha dịch
Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn thuộc thể loại Linh Dị, chương 259 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trên đường về nhà, vừa bước vào cửa, Đồ Đại Ngưu đã thấy Tôn Hạc ngồi sẵn trong phòng. Ông vào nhà, đầu tiên là nghi hoặc nhìn Hứa Nghiên, không biết Tôn Hạc đến đây có chuyện gì? Chắc không phải vì tên trộm trong nhà chứ?
Hứa Nghiên đi trước một bước, nói: “Có tin vui báo cho hai người đây, Tiểu Hạc sắp cưới vợ, đặc biệt đến mời chúng ta đi ăn tiệc đó.”
“Đó đúng là tin vui! Khi nào vậy? Đến lúc đó cứ để Tiểu Hòe đi đón dâu giúp ngươi.” Đồ Đại Ngưu nghĩ bụng, tuy Tôn Hạc có vài người biểu huynh đệ, nhưng họ ít qua lại, e rằng giữa họ có sự xa cách, đến lúc đón dâu lại phải nhờ vả khắp nơi.
“Nửa tháng nữa. Nếu Tiểu Hòe có thể đi đón dâu giúp ta thì còn gì bằng, vừa hay ta còn đang lo không đủ người.” Tôn Hạc gượng cười, có chút do dự, rồi vẫn ấp úng nói: “Đồ thúc, hôm đó thúc có thể cùng ta đi một chuyến không? Chuyện cưới gả này ta không hiểu rõ, sợ đến lúc đó xảy ra sai sót mà đắc tội với thân thích bên nhà lão trượng.”
“Đó đều là chuyện nhỏ. Chỉ là, ngươi có cữu gia, việc đón dâu dẫn đường vốn nên là họ đi, ngươi để ta đi, cữu gia ngươi và bên nhà lão trượng kia không có ý kiến gì sao?”
Tôn Hạc gãi đầu, đáp: “Đều không có ý kiến ạ.”
Thật ra, khi Tôn Hạc tìm đại cữu và tiểu cữu để nói chuyện, cả hai người đều giữ thái độ kiêu căng, không chỉ đưa ra một đống yêu cầu, mà còn kén cá chọn canh với bên Lương Nương. Họ thậm chí còn muốn làm chủ Tôn gia, khiến Tôn Hạc không thể chấp nhận việc bị họ coi thường. Thế nên, y dứt khoát không để hai vị cữu cữu đó chủ sự, chỉ bảo hai nhà hôm đó đến dự tiệc ăn cơm là được.
“Được, vậy ta sẽ cùng ngươi đi một chuyến.” Đồ Đại Ngưu đồng ý ngay.
Sau khi nói xong chuyện này, Tôn Hạc chủ động nhắc đến chuyện tên trộm. Nhưng Đồ Đại Ngưu không nói nhiều. Tuy rằng do âm kém dương sai, Tôn Hạc đã đóng vai trò chỉ đường trong chuyện đó, nhưng y cũng chẳng hay biết gì. Ông chỉ nói: “Tên trộm đã bị bắt và đưa đến nha môn, xử lý thế nào là việc của quan nha phải lo.”
“Cũng phải.” Tôn Hạc thấy Tiểu Hòe từ lúc vào nhà vẫn không nói gì, nghĩ bụng Đồ gia có chuyện cần bàn, nên y chủ động đứng dậy rời đi: “Vậy ta về trước đây. Bây giờ sương sớm đã khô rồi, ta vừa hay đi cắt cỏ cho thỏ.”
“Được, hôm khác rảnh rỗi lại đến chơi.” Lúc này Đồ Đại Ngưu mới chợt nhớ ra, nói chuyện nửa ngày mà ông vẫn không biết cô nương Tôn Hạc sắp cưới là người ở đâu, tình hình thế nào.
“Sao vậy? Hai phụ tử các người vừa vào cửa đã mặt mày ủ dột, đưa một tên trộm mà hai người còn cãi nhau được à? Tiểu Hòe cũng đâu có gan đến thế nhỉ?” Hứa Nghiên trêu chọc hỏi.
Tiểu Hòe liếc nhìn phụ thân mình. Phụ thân thì cúi đầu không có ý định nói gì, nên thằng bé đành tự mình nói chuyện. Nó hắng giọng: “Mẫu thân, con muốn đi làm nha dịch.”
“Làm nha dịch à? Sao lại muốn làm nha dịch?” Hứa Nghiên kinh ngạc nhíu mày nhìn về phía thằng bé.
“Người không thấy nha dịch rất oai phong sao? Có bội đao, có thể tuần tra, ai ai thấy cũng phải chào hỏi.”
Lý do này quá vớ vẩn. Hứa Nghiên cười ngắn một tiếng, rồi thả lỏng người, chống chân nói: “Không thấy oai phong gì cả. Nếu con muốn đeo đao, ngày mai đem con dao mổ lợn tổ tiên truyền lại treo vào thắt lưng đi. Con tự làm một cái vỏ đao, không muốn làm thì ta sẽ bỏ tiền cho con đi tìm thợ mộc làm.”
“Mẫu thân ——, con nói thật đó, người đừng cười!” Tiểu Hòe vỗ mạnh vào đùi mình, lặp lại: “Con thật sự muốn làm nha dịch!”
“Con từ bốn tuổi đến tám tuổi còn sống chết đòi nuôi lợn, thái độ lúc đó của con còn nghiêm túc hơn bây giờ nhiều. Mới vừa qua mười hai tuổi con lại thật sự muốn làm nha dịch. Hai mươi tuổi cũng đừng nói với ta là lại muốn làm người bán hàng rong đấy nhé? Hay muốn nuôi bò nuôi dê? Hay muốn về làm thợ mộc?” Hứa Nghiên hỏi thẳng thằng bé.
Tiểu Hòe đuối lý. Trước đây, hễ người nhà bắt thằng bé học chữ, nó liền nói muốn theo phụ thân nuôi lợn, không biết chữ cũng nuôi tốt được. Bây giờ, người nhà đã từ bỏ việc thúc giục nó đọc sách luyện chữ, thì nó lại không muốn ở nhà nuôi lợn nữa.
“Con muốn ra ngoài học hỏi tài năng, kỹ năng. Ca tỷ của con một người là tú tài, một người là nữ đại phu, từ trong thôn đến trấn rồi đến huyện, bọn họ có thể quen biết rất nhiều người. Còn con lại cứ mãi luẩn quẩn trong thôn, mở mắt nhắm mắt gặp toàn là bà bà thẩm thẩm. Ngay cả nam nhân lớn tuổi hơn con cũng ít thấy được.”
Những tiểu tử lớn tuổi hơn thằng bé một chút đã là lao động chính trong nhà, cả ngày bận rộn trên đồng ruộng thôn quê. Những nam nhân đã lập gia đình thì càng không thèm để ý đến đứa con trai còn chưa dứt sữa này. Những nam nhân mà thằng bé có thể gặp được chính là những ông bạn già không khác gì tuổi a gia của mình, những lời họ nói thì nó lại không hiểu rõ. Số lần như vậy nhiều lên, bản thân thằng bé cũng không còn chui vào đám mấy cụ già nữa.
“Ta dạy con học chữ con còn cho là ta muốn hại con. Con cứ ở nhà cũng là do con tự chọn. Khi nào muốn so sánh, muốn oán trách bất mãn thì tự vả mình hai cái đi.” Hứa Nghiên không chiều chuộng cái thái độ chua chát bất mãn của thằng bé.
“Con biết, con không oán trách.” Thằng bé cúi đầu thành thật đáp lời, mũi chân chà xát trên đất: “Ca ca với tỷ tỷ con có được như bây giờ đều là nhờ khổ học mà thành. Con chưa từng chịu cái khổ đó, không học được bản lĩnh của họ cũng là lẽ đương nhiên.”
“Nhưng con không muốn mãi mãi không có bản lĩnh.” Thằng bé ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt mẫu thân, từng chữ từng câu nói.
Đồ Đại Ngưu ngồi ở một bên. Từ khi Tiểu Hòe nói chuyện làm nha dịch, ông vẫn không xen vào. Hiện tại, ông mím môi nhìn tiểu nhi tử với khuôn mặt bầu bĩnh, đứa bé đã cao đến ngực của mình.
“Ta sẽ tìm cho con một lão sư phụ giỏi võ công. Con mỗi ngày đi học đi luyện cho ta, mưa gió tuyết rơi cũng không được nghỉ. Qua mười bảy tuổi, nếu vẫn muốn làm nha dịch, ta sẽ cho con đi.” Ông nói.
“Con nhất định sẽ học hành chăm chỉ, luyện tập thật tốt.” Tiểu Hòe lập tức mặt mày hớn hở.
“Tối về cùng ta học chữ, đừng nhíu mày. Tỷ tỷ con ngày xưa đi y quán làm học đồ, mỗi tối về cũng học chữ luyện chữ.” Hứa Nghiên cũng nhân cơ hội đưa ra yêu cầu: “Con dù có làm nha dịch, mẫu thân cũng không mong con cả đời chỉ là tiểu nha dịch. Cố a gia của con biết tính toán, biết chữ, ở nha môn có phòng riêng, gió không thổi mưa không dột, bổng lộc nhiều hơn Cố thúc của con ngày ngày chạy ở bên ngoài rất nhiều, lại càng được người ta kính trọng.”
“Hơn nữa, nếu năm năm sau con lại không thích làm nha dịch nữa, số bạc mời sư phụ chẳng phải đổ sông đổ biển hay sao? Con đi học võ công thì phụ thân con cũng thiếu một người giúp ông ấy nuôi lợn. Dù sao thì con cũng phải để ta và phụ thân con có chút thu hoạch từ con chứ.” Hứa Nghiên kích thằng bé.
Cảm thấy bị coi thường, Đồ Thanh Hòe ấm ức, cắn răng cúi đầu: “Được, con học.”