Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Chương 266: Ngoại Truyện – Cữu Cữu Chó (2)
Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn thuộc thể loại Linh Dị, chương 266 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày hôm sau, Đồ Đại Ngưu thuê xe lừa trên phố đưa Tiểu Ngư về thư viện. Ông và Hứa Nghiên thì trực tiếp lái xe bò về nhà. Tiểu Ngư thấy mẫu thân không hề có ý kiến gì, chỉ tùy tiện vẫy tay rồi bỏ đi, không chút lưu luyến. Lúc này cậu mới nhận ra mình đã làm một chuyện ngu ngốc. Cha mẹ đi đi về về năm ngày, chỉ ở lại trấn có ba ngày mà chuyện đại sự cả đời của cậu cứ thế được định đoạt.
Đồ Thanh Du tỉnh táo trở lại. Mỗi ngày ở thư viện, ngoài đọc sách ra, cậu chỉ quanh quẩn ở nhà ăn và ký túc xá. Trừ khi Triệu phu tử gọi đi ăn cơm thì cậu mới chịu đi, cũng không còn theo Triệu Vân Huy tham gia các hoạt động thưởng trà bình sách nữa. Mỗi khi nghỉ học, cậu lại về thăm tỷ tỷ, tham khảo cách thức giao thiệp của tỷ tỷ và tỷ phu. Triệu Vân Huy trở thành người đưa thư giữa Đồ Thanh Du và muội muội mình.
Tề Cam Lan ở bên cạnh làm quân sư quạt mo, đưa ra đủ loại ý kiến lung tung. Ngoài viết thư, Đồ Thanh Du còn gửi cho Triệu Ngọc Thanh những món đồ như tượng gỗ nhỏ, lồng dế, còn viết thơ mời nàng thưởng thức.
Mỗi ngày về nhà, trên người Đồ Thanh Du đều mang theo đồ đạc. Triệu Vân Huy thầm mắng thầm rằng đầu óc cậu ta có bệnh. Rõ ràng ở cùng một thư viện, lại cứ thích làm cái trò chim nhạn đưa thư này.
Nhưng cậu nghiêm túc như vậy, không gặp muội muội cậu ta, không chiếm tiện nghi của muội muội mình. Triệu Vân Huy thật sự không thể nói thẳng trước mặt cậu ta: “Ngươi tự mình đến nhà đưa cho muội ấy đi.” Nếu bị người khác biết được, người ta chắc chắn sẽ nói một người làm ca ca như hắn mới là đầu óc có bệnh.
Tiểu Ngư chào đón sinh nhật mười bảy tuổi vào dịp Tết Trung thu. Cậu cùng nhạc phụ tương lai và đại cữu ca vội vã đến tỉnh dự thi Hương. Sau khi làm xong bài thi, Tiểu Ngư tự biết năng lực của mình, chép lại bài cho phu tử xem. Nghe ông nói có chút khó khăn thì cậu không hề bất ngờ. Tuy rằng sách luận của cậu đã có tiến bộ, nhưng so với những người xuất sắc khác, thì bài của cậu chỉ ở mức chấp nhận được chứ chưa thể đi vào lòng người.
Trở về huyện, hắn thu dọn qua loa rồi đến Tề gia thăm tỷ tỷ và ngoại sanh nữ của mình. Tiểu Quỳ sinh con vào tháng chín năm ngoái, là một bé gái, giờ đã hơn một tuổi. Tên là Tề Mẫn Thụy, tên mụ là Qua Tử, ý là quả do hoa hướng dương kết thành.
“Tiểu Qua Tử, này, lúc cháu tròn một tuổi đại cữu không có ở nhà, đây là quà tròn tuổi đại cữu bù cho cháu đây.” Tiểu Ngư đeo chiếc vòng cổ bạc khắc hình hạt dưa lên cổ ngoại sanh nữ, còn có một bộ bát đũa gỗ, trên đó khắc hai chữ “Qua Tử”.
“Đại cữu không ở nhà cũng không sao, đại cữu mẫu đến cũng được thôi.” Tề mẫu đỡ ngoại sanh nữ đang tập đi, trêu chọc Tiểu Ngư và hỏi: “Thi Hương cũng đã thi xong rồi, thi thế nào? Khi nào cưới tức phụ? Bá mẫu còn chờ uống trà mừng đó.”
“Ngày do phụ mẫu ta định đoạt, chuyện này ta không cần bận tâm.” Tiểu Ngư cuối cùng cũng biết nên nói gì và không nên nói gì về chuyện hôn sự của mình. Cậu đón lấy Qua Tử mũm mĩm, đỡ nách dạy bé tập đi: “Còn về thi Hương, e rằng ta phải đón hỷ sự tân hôn này trước rồi.”
“Vậy phải xem ý của quan khảo thí, lời ngươi nói không tính toán gì.” Nhưng Tề mẫu cũng không tiếp tục tìm hiểu, chuyển sang hỏi rằng: “Hôm nay không có việc gì khác sao? Không có việc gì thì trưa ở nhà ăn cơm đi, đừng đi đâu cả.”
“Ta cũng định như vậy, chính là đến dỗ Qua Tử để đổi lấy cơm ăn đó thôi.”
“Không dỗ thì con bé cũng hoan nghênh ngươi đến, có tiểu tử tuấn tú như ngươi cùng ăn cơm, món ăn cũng thơm ngon hơn ba phần.”
Nói rồi, bà nhìn tiểu tôn nữ. Bé gái này càng giống người Tề gia, nếu giống đại cữu và ngoại bà của bé thì càng đẹp hơn. Hứa Nghiên đã bốn mươi lăm tuổi mà đôi mắt vẫn còn linh động.
Buổi chiều, Tiểu Ngư bế Qua Tử cùng tỷ tỷ và tỷ phu đi ra ngoài, định đưa ngoại sanh nữ đi chơi. Hiện tại ban ngày bé được tỉnh táo, phần lớn là do a nãi bé trông nom, mà a nãi bé tuổi đã cao, không bế nổi bé nặng như cái cân. Bé đáng thương ngày nào cũng bị nhốt ở nhà.
“Ngày kia ta về, tỷ, tỷ có muốn về nhà cùng ta không?”
Tề Cam Lan liếc nhìn đại cữu tử. Tiểu Quỳ đã gả cho hắn gần ba năm, giờ đây người Đồ gia nói với nàng vẫn là “về nhà”, chứ không phải “về mẫu gia”. Tiểu Quỳ miệng cũng luôn nói “lợn bò dê nhà ta, sơn trà nhà ta…”
Tiểu Quỳ nắm tay nữ nhi khẽ cắn một cái: “Không về, Qua Tử còn nhỏ, giờ đã tháng mười một rồi, đi đường một ngày, lại ăn uống không tốt, ta sợ con bé bị bệnh.” Nàng theo mẫu thân mình, khi Qua Tử chín tháng tuổi nàng đã hết sữa. Giờ một ngày phải cho ăn mấy bữa.
“Vậy đến Tết tỷ cũng không về sao?”
“Không có cách nào, giờ làm việc gì cũng phải lấy đứa bé này làm chủ. Đệ thành thân chọn một ngày ấm áp, ta về ở một tháng rồi trở lại.”
“Chậc, cuối cùng ta cũng biết chuyện nữ nhân sau khi gả đi hai ba năm không về mẫu gia không phải là chuyện hiếm.” Tiểu Ngư bất bình, đẩy mặt tỷ tỷ ra, không cho nàng trêu chọc ngoại sanh nữ: “Nói là lấy đứa bé làm chủ, ta thấy tỷ ngày nào cũng muốn ngủ ở y quán. Ta còn tưởng tỷ sinh ra một cục đá, không cần bế không cần dỗ cũng có thể lớn lên.”
“Tiểu Ngư, sao đệ lại nói chuyện với tỷ tỷ mình như thế?” Tề Cam Lan trợn mắt.
“Phi, huynh còn dám trừng mắt với ta? Các người làm phụ mẫu làm ra chuyện đó mà còn sợ ta nói sao?” Đồ Tiểu Ngư nổi cơn chó điên, bế ngoại sanh nữ chạy nhanh một đoạn đường, chỉ vào tiểu nha đầu đang cười khúc khích mà nói: “Thấy chưa? Nữ nhi hai người mới tròn một tuổi bị ta bế đi mà không khóc không quấy, không hề thân thiết với hai người. Phụ mẫu chó má cái gì, Đồ Thanh Quỳ, hồi nhỏ mẫu thân có vứt tỷ cho người khác nuôi không?”
“Ta có bế con bé, sáng trưa tối đều là ta dỗ, tối cũng ngủ cùng ta.”
“Tỷ đừng nói với ta, ta không nghe đâu. Ta về nói với mẫu thân, để cho bà ấy dạy dỗ tỷ.” Cậu cũng là người chứng kiến Tiểu Hòe và Tiểu Mao nhà đại biểu ca lớn lên. Nếu thật sự như lời tỷ tỷ mình nói, một đứa trẻ còn mùi sữa có thể bị người cữu cữu đã một hai tháng không gặp bế đi được sao?
Nói bế đi là thật sự bế đi. Tiểu Quỳ trơ mắt nhìn đệ đệ mình bế nữ nhi mình rẽ vào ngõ rồi biến mất. Tiếng cười khúc khích của Qua Tử vẫn còn văng vẳng bên tai. Tiểu Quỳ nhìn nam nhân của mình: “Khuê nữ chúng ta dễ lừa như vậy ư?”
“Đại cữu của nàng tuấn tú, không giống người xấu.” Hai phu thê tiếp tục đi về phía y quán.
Tiểu Ngư trông ngoại sanh nữ một ngày rưỡi, phát hiện tiểu nha đầu này thật sự dễ nuôi, ít khi khóc quấy, chỉ tràn đầy năng lượng, là một đứa bé hễ có người là vui vẻ. Chạy ra đường lớn, thấy nhiều người thì đôi chân mũm mĩm của bé phấn khích nhảy nhót; thấy chiếc chong chóng quay thì chỉ tay a a kêu; gặp người gánh thúng bán chó con mèo con thì ôm lấy cái thúng của người ta không chịu đi.
“Về nhà của ngoại bà thì cháu nhất định sẽ thích, nhà ngoại bà ngoài lợn nhiều ra thì mèo chó bò dê cũng không ít.” Đến tối, cậu bọc kín ngoại sanh nữ rồi đưa bé về Tề gia. Trên đường gặp bốn phụ tử Tề gia và tỷ tỷ mình cũng đang về nhà. Cậu đưa đứa bé cho nàng, lườm một cái rồi chào Tề phụ và rời đi.
“Đại cữu của sấp nhỏ sao thế? Sao trông có vẻ tức giận?” Tề phụ vỗ tay với đứa bé mũm mĩm đang mở to mắt, phát hiện động tác này trước đây có thể chọc bé cười, giờ thì bé chỉ lười biếng liếc nhìn một cái.
“Không có gì, đệ ấy biết Tiểu Quỳ năm nay không về nhà ăn Tết nên có chút giận.” Tề Cam Lan giải thích, chuyện trông con thì hắn không muốn nói nhiều. Sự thật là Tiểu Quỳ chỉ cần ở nhà là ôm nữ nhi không rời tay. Khi Qua Tử chưa cai sữa, cũng là Tiểu Quỳ cả ngày ở bên cạnh. Nữ nhi quá không lạ người là do tính cách rộng rãi của bé, không liên quan nhiều đến Tiểu Quỳ.
“Đồ gia thương nữ nhi.” Tề phụ cảm thán. Hai tiểu tử nhà Đồ gia cũng được nuôi dạy tốt, nghe nói đứa nhỏ học quyền cước hơn một năm, gió tuyết cũng không ngừng nghỉ, thật là những đứa trẻ không tồi.