87. Hàng Thành Văn thu mua lúa mạch

Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Hàng Thành Văn thu mua lúa mạch

Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đồ Đại Ngưu trở về khi cơm còn chưa chín, làm việc nửa ngày mà không thấy mệt mỏi, hắn ta đá tung cửa chính rồi lớn tiếng gọi: “Vợ của Đại Ngưu ơi, xem ta mang gì về cho nàng này?”
Ông lão nghe vậy liền khạc một tiếng: “Cái thằng lưu manh này lại giở trò quái đản nữa rồi.”
Tiếp đó, tiếng khóc của đứa bé vang lên, hắn gãi đầu khẽ hỏi: “Tiểu Quỳ vẫn còn ngủ à? Ta cứ tưởng con bé đã tỉnh rồi chứ.”
“Ngươi tưởng à? Ta còn tưởng ngươi mọc óc lợn kia, lão tử muốn xem ngươi mang cái thứ gì về, để quên cả cái óc ở ngoài đồng luôn rồi.” Đồ lão hán xách cái xẻng ra cửa, nhỏ giọng mắng.
Hứa Nghiên còn chưa kịp nói gì, đã có người giúp nàng chỉnh đốn cái tên thô lỗ này rồi.
Ôm tiểu nha đầu đi ra, nàng liền thấy hắn đang nắm chặt hai con thỏ lông xám. Nàng hỏi: “Bắt được ngoài đồng hả?”
“Đúng vậy, khi gặt lúa mạch đã làm kinh động con thỏ lớn nên nó bỏ chạy, chỉ còn hai con thỏ con ngu ngốc nằm trong tổ. Nàng thích không? Ta đã lấy dây buộc vào chân sau chúng rồi.”
Hứa Nghiên đã qua cái tuổi thích thỏ con, hơn nữa trong cái thời tiết nóng bức này, nhìn lớp lông dày nhung nhúc nhú ra từ kẽ tay, nàng đã cảm thấy nóng bức. Nàng từ chối để chúng ở trước mắt, nói: “Cứ thả chúng vào chuồng lợn không có lợn ở hậu viện đi, mỗi ngày cho chúng ăn một ít cỏ, xem có nuôi sống được không.”
Người đàn ông đã hứng chí bắt chúng từ ngoài đồng về, nàng không thể làm giảm sự hứng thú của hắn. Nàng chỉ vào đứa trẻ trong lòng rồi nói: “Tiểu nha đầu nhà chàng sang năm biết đi ắt hẳn sẽ thích chúng đấy.”
Đồ lão hán trơ mắt nhìn đứa nhi tử ngốc nghếch nắm hai con thỏ ngây ngô đi vào hậu viện, ông lắc đầu, lẩm bẩm một mình: “Người để quên cái óc ngoài đồng là ta mới đúng, chuyện này ta không nên xen vào.”
Lúa mạch vừa thu hoạch xong, Hàng Thành Văn đã dẫn theo người làm và tám cỗ xe bò xuống nông thôn. Hắn ta đến nhà Đồ Đại Ngưu trước, tặng cho tiểu khuê nữ nhà hắn một chiếc vòng tay bạc khắc hoa văn quả bầu, nói đó là lễ gặp mặt.
Đồ Đại Ngưu cùng hắn ta xách nước từ giếng lên cho bò uống, rồi hỏi: “Sao lại xuống thôn thu mua lương thực vậy? Ta còn định nghỉ hai ngày rồi chở lên tiệm cho ngươi đây mà, mấy năm trước chẳng phải đều thu mua ở trấn rồi sao?”
Nhắc đến chuyện này, Hàng Thành Văn cũng đầy rẫy tức tối. Hắn ta là người ngồi trong nhà còn thấy nóng, làm sao chịu nổi cảnh đi dưới ánh nắng mặt trời gay gắt này? Hắn bực bội than thở: “Trên trấn lại mở thêm một tiệm lương thực, từ huyện xuống, có chút danh tiếng, nhà ta cũng không thể chèn ép. Người ta xuống thôn thu mua lương thực, ta đây cũng phải đi theo, kẻo đói vỡ bụng. Lại còn phải thuê người thuê bò, không biết phải tốn thêm bao nhiêu bạc mới có thể cầm cự nổi đây.”
Chẳng trách, Đồ Đại Ngưu vỗ vỗ vai Hàng Nhị thiếu gia, không thật lòng nói một câu: “Vất vả rồi.”
Đặt mình vào hoàn cảnh của người khác mà nghĩ, nếu có người nuôi lợn mà tự mình mang thịt lợn đến cho người bán thịt, vào ngày trời lạnh hắn cũng có thể mang đến tận nhà, chỉ cần lái xe bò chạy một chuyến lên trấn thôi. Nhưng nghĩ lại thì không có khả năng đó, lợn nhà mình nuôi béo khỏe và sạch sẽ, người có mắt đều sẽ đến tận nhà mình chọn mua.
“Vậy ta dẫn ngươi đi một chuyến quanh thôn nhé? Để ngươi định giá lúa mạch?” Hắn hỏi.
“Được, đến tìm huynh đệ chính là vì mục đích này. Lúa mạch trong thôn các ngươi phát triển rất tốt, bột mì xay ra mịn màng, cám lúa mạch cũng dễ dàng loại bỏ.” Hàng Thành Văn xắn tay áo, nhúng cánh tay vào thùng nước, thoải mái thở phào một hơi.
Đồ Đại Ngưu liếc nhìn cánh tay trắng hơn mình không ít của Hàng Thành Văn, có chút hả hê khi thấy hắn gặp họa: “Huynh đệ, hết cả mùa hè này ngươi cũng không còn mặt mũi nói ta đen như tro bụi nữa đâu.”
“Ôi… Bây giờ ta nhìn mặt ngươi là đã thấy sợ rồi.”
Lúc ra về, Đồ lão hán mời Hàng Thành Văn ở lại dùng cơm, nhưng hắn ta thẳng thừng từ chối: “Lão thúc, nếu chỉ có một mình ta đến, thúc không mời cơm thì ta cũng chẳng đi đâu, cứ đứng canh bếp chờ ăn thôi. Nhưng ta dẫn theo không ít người, đều là người thuê bằng tiền, ta phải tranh thủ thời gian thu mua lúa mạch rồi chở lên trấn. Ta đã nói với người bán mì rồi, buổi trưa sẽ ăn mì ở chỗ hắn.”
Công việc cân lương thực, vác bao tải còn lại không phải của hắn ta. Hắn ta chỉ ngồi dưới mái hiên chờ trả tiền, đá đá chân Đại Ngưu rồi hỏi: “Đám trẻ nhà di tỷ của ngươi không theo tức phụ ngươi đọc sách nữa sao?”
“Cô nương ta còn nhỏ, bây giờ lại đang là ngày mùa bận rộn, chắc phải nửa tháng nữa mới đến học được.”
“Huynh đệ, ngươi nói thật cho ca ca biết, tức phụ ngươi dạy học thế nào?”
Đồ Đại Ngưu nhìn hắn ta, nói: “Ta thấy ắt hẳn là rất tốt.”
“Cũng phải, ngươi cũng không biết chữ mà. Tiểu ngoại sanh kia của ngươi biết bao nhiêu chữ rồi? Ngươi có rõ không?” Hắn ta tiếp tục hỏi.
Đồ Đại Ngưu: “…” Ta không biết chữ, nhưng ngươi cũng không cần phải chê bai như vậy chứ. Ngươi cũng là người ngoại đạo, đọc sách thì chọn chữ nào biết mà đọc thôi, cũng chỉ được cái tính toán bàn tính giỏi.
“Trước tiên ngươi nói cho ta biết ngươi có chuyện gì đã? Hỏi thăm tức phụ ta có ý gì?”
“Aiz, không có ý gì khác, chỉ là nhà ta có hai cô nương, nữ nhi của ta với chất nữ, ở nhà không ngoan, cứ thích chạy vào cửa hàng. Hôm đó ta thấy tiểu cô nương kia nói chuyện rất nhã nhặn, nên mới nghĩ để nha đầu nhà ta cũng đến học, nhận vài chữ, nói chuyện ra cũng dễ nghe.” Chủ yếu là hắn ta thấy một tiểu nha đầu nông thôn còn nhìn thuận mắt hơn hai đứa nhỏ ăn mặc lòe loẹt nhà mình, phải nói thế nào đây? Vài năm nữa, hai đứa trẻ đứng cạnh nhau, người tinh mắt đều sẽ nhìn ra sự khác biệt.
“Ta không rõ lắm, để trở về hỏi tức phụ của ta cái đã. Bây giờ nàng ấy còn đang trông con, cũng không thể trông nhiều đứa trẻ được.” Đồ Đại Ngưu nghe xong đã muốn từ chối. Trong nhà không thiếu tiền, con của di tỷ đến học cũng coi như giúp Hứa Nghiên đỡ buồn, nàng cũng thích. Nhưng nếu thêm hai tiểu nha đầu không quen biết nữa, thì thật phiền phức.