Bí Mật Của Con Tàu

[Vô Hạn - Đam Mỹ] Bị Buộc Trở Thành NPC thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Thành Ngọc cảm thấy từng cơn buồn nôn ập đến, lảo đảo không vững. Tửu lượng của anh kém đến vậy sao? Hay do nồng độ cồn quá cao, khiến đầu óc trong trạng thái say xỉn bắt đầu quay cuồng.
Chất cồn làm các giác quan của anh trở nên tê liệt, sự ảnh hưởng của ảo giác đối với anh cũng theo đó mà giảm bớt, nhưng cảm giác say rượu thực sự không hề dễ chịu. Ôn Thành Ngọc đi hai bước lại ngã hai bước, cộng thêm việc hai không gian ảo ảnh và hiện thực chồng chất và méo mó vào nhau, khiến mỗi bước đi đều như trời đất quay cuồng.
Thực tế, muốn phân biệt không gian ảo giác và hiện thực không khó. Không gian ảo ảnh thiếu chi tiết, đa phần là những bức tường trắng xóa, ngoằn ngoèo như mê cung, và trong làn sương trắng xóa rất khó xác định phương hướng.
Ôn Thành Ngọc đứng trước một bức tường trắng, đưa tay về phía trước, bàn tay dễ dàng xuyên qua không khí. Ảo giác khiến anh tưởng đây là đường cụt, thảo nào anh cứ thế đi càng lúc càng xa cửa thang máy.
Ngay từ lúc rời khỏi khu nghỉ dưỡng mở, anh đã nằm trong ảo giác, cắm đầu chạy sai hướng.
Tuy nhiên, Ôn Thành Ngọc vẫn được coi là người ít bị ảnh hưởng bởi ảo giác nhất. Anh né tránh một người chơi đang xông tới, nghiêng đầu một cái, một chiếc roi dài xé gió lướt qua tai anh.
Trong bộ áo bào đen, anh hiện là mục tiêu của người chơi khác. Nhưng chỉ cần Ôn Thành Ngọc bước sang bên cạnh hai bước, trong mắt người chơi đó, anh như thể biến mất vào không trung. Tên đó đứng trước bức tường trắng nhìn quanh quất, vung roi loạn xạ xung quanh.
Ôn Thành Ngọc né được người chơi, không muốn tiếp tục dây dưa với người chơi đó. Vừa quay người đi, phía sau bỗng vang lên một tiếng súng lục. Anh không ngoảnh lại, nhưng qua hình ảnh phản chiếu trên cửa kính của một cửa hàng phía trước, anh thấy cơ thể người chơi đó đổ gục xuống, máu thấm đẫm tấm thảm. Một người đàn ông mặc đồ đen, đeo mặt nạ phòng độc bước ra từ góc rẽ.
Hai lần trước, khi những người chơi bị giết công khai, chính những kẻ này đột ngột xuất hiện, mang thi thể đi, đồng thời từ chối giải thích hay giao tiếp với bất cứ ai. Đến tận bây giờ vẫn không ai biết tung tích những thi thể đó.
Gã mặc đồ đen đứng lặng bên xác người chơi, đôi mắt gã đen ngòm và trống rỗng, vô cảm, lặng lẽ nhìn chằm chằm Ôn Thành Ngọc, tay vẫn đặt trên cò súng.
Ánh mắt Ôn Thành Ngọc thẫn thờ, ngón tay chộp lấy hư không:
“... Thần... chỉ dẫn tôi... đừng đi... tôi tới đây...”
Anh lầm bầm nhỏ giọng, bắt chước trạng thái của Stow lúc trước, lời nói đứt quãng, logic hỗn loạn, không đầu không cuối. Vốn dĩ Ôn Thành Ngọc đã uống rượu, bước chân liêu xiêu, đi đứng không vững, nếu không phải đang ở trong phụ bản, trông anh chẳng khác gì một kẻ tâm thần đang lên cơn.
Ôn Thành Ngọc tiến về phía trước, vừa đi vừa đưa tay quờ quạng trong không khí một cách vô thức.
Anh luôn cẩn thận quan sát phản ứng của gã đồ đen qua hình ảnh phản chiếu trên kính. Thấy gã không có phản ứng gì, ngay khi Ôn Thành Ngọc định thở phào nhẹ nhõm, vai anh đột nhiên bị siết chặt. Gã đồ đen xoay người Ôn Thành Ngọc lại, trên tay gã cũng cầm một chiếc vòng kim loại sáng bóng.
“Ngươi đi ngược hướng rồi.”
Tốc độ thật nhanh! Nếu không phải gã nắm lấy vai mình, Ôn Thành Ngọc thậm chí còn không nhận ra gã đã đến bên cạnh từ lúc nào.
Ôn Thành Ngọc không đáp lời, tiếp tục quờ quạng không trung một cách máy móc, ánh mắt đờ đẫn nhìn thẳng về phía trước.
Thấy Ôn Thành Ngọc đi về hướng chính xác, gã đồ đen mới rời đi theo hướng khác. Ôn Thành Ngọc phải diễn thêm mười mấy phút nữa mới dám dừng lại, lưng áo đã đẫm mồ hôi lạnh.
Từ đó về sau, Ôn Thành Ngọc đi đứng cực kỳ cẩn thận, vừa giả vờ làm kẻ khờ dại, vừa quan sát kỹ lưỡng xung quanh để đề phòng có người đột ngột xuất hiện.
Không gian thực ẩn hiện trong làn sương trắng, tầm nhìn bị bao phủ bởi một màu trắng xóa. Nếu xuất hiện một điểm đỏ, nó sẽ vô cùng nổi bật. Ôn Thành Ngọc cẩn thận tiến lại gần, là một chiếc camera. Anh thở phào nhẹ nhõm.
Chiếc camera dường như vẫn đang hoạt động, nó xoay qua xoay lại, cuối cùng nhắm thẳng vào Ôn Thành Ngọc. Trong lòng anh dấy lên cảm giác khó chịu khi bị theo dõi. Cơn say khiến anh dễ nổi cáu hơn, Ôn Thành Ngọc giật một bộ phận từ vật trang trí gần đó, tiện tay ném mạnh vào chiếc camera.
Cả chiếc camera rơi khỏi trần nhà, nhưng khi chạm đất lại không có tiếng kim loại vỡ tan. Ôn Thành Ngọc thấy lạ, dùng dao phẫu thuật đâm tới, lưỡi dao dễ dàng đâm thủng nó như cắt vào da thịt mềm mại, một vũng máu mủ chảy ra.
Ôn Thành Ngọc lùi lại vài bước, cơn say đã tỉnh đi mấy phần, sương trắng theo đó lại càng dày đặc thêm. Anh quay sang vạch một nhát lên bức tường của không gian thực, cũng mang lại cảm giác như cắt vào da thịt, bức tường cũng chảy ra máu mủ.
Trước đây Ôn Thành Ngọc luôn ngỡ quái vật trà trộn lên tàu, hóa ra bản thân chiếc du thuyền này chính là một con quái vật, nó là nguồn gốc của mọi ảo ảnh. Ngay từ khoảnh khắc bước lên tàu, họ đã rơi vào cái bẫy.
Bức tường rung động, vết thương anh vừa rạch dần khép lại. Thảo nào lúc trước khi người chơi kích nổ bom trong khoang tàu, tường và sàn nhà đều không hề hấn gì.
Ôn Thành Ngọc lại nhấp thêm một ngụm rượu, làn sương trắng một lần nữa tan biến.
Thấy chỉ còn vài bước là tới cửa thang máy, bước chân Ôn Thành Ngọc không nén nổi mà bước nhanh hơn. Nhưng rồi anh trơ mắt nhìn thang máy biến mất lần nữa, biến thành một hành lang dài.
Ôn Thành Ngọc sờ lên tường, là tường thật, không phải ảo giác. Chỉ có thể là cấu trúc bên trong du thuyền đã thay đổi. Anh loanh quanh một hồi lại quay về trước cửa thư viện.
Con tàu này không chỉ sống, nó còn đang đùa giỡn với Ôn Thành Ngọc.
Dường như chiếc du thuyền cũng nhận ra Ôn Thành Ngọc đã phát hiện sự tồn tại của nó, nó không thèm giả vờ nữa. Sương trắng tan sạch, môi trường xung quanh biến thành một hành lang dài vô tận, hai đầu xa tít tắp đều là thang máy, nhưng dù đi hướng nào, anh cũng vĩnh viễn không thể đến được.
Thật là một trò đùa ác ý, Ôn Thành Ngọc thầm mắng nó là một kẻ biến thái.
Bức tường trắng xoáy vặn điên cuồng, thò ra một bàn tay trắng bệch chộp lấy Ôn Thành Ngọc.
Ôn Thành Ngọc vội vàng né tránh, vung dao phẫu thuật rạch một nhát lên cánh tay đó. Bên trong không có xương cốt, cánh tay dễ dàng bị cắt đứt, máu mủ phun ra, đồng thời một thanh máu hiện lên.
【????/????】
Không thể đo lường bằng con số cụ thể, đây là BOSS của phụ bản này sao? Không đợi anh kịp suy nghĩ, ngày càng nhiều bàn tay trắng bệch bò ra từ tường. Nhện Mặt Máu mini đã sớm chui tọt vào trong áo của Ôn Thành Ngọc, run cầm cập.
Ôn Thành Ngọc nhào lộn né tránh các đợt tấn công, đồng thời những sợi tóc đen từ cổ tay anh tung ra, những sợi tóc sắc lẹm chém đứt hàng chục ngón tay, nhưng tại vết cắt rất nhanh lại mọc ra ngón tay mới, chém mãi không hết.
Tấn công vật lý vô hiệu, và Ôn Thành Ngọc luôn có cảm giác bị kìm kẹp ở mọi nơi. Nó dường như rất quen thuộc với cách tấn công của anh.
Nếu cả con tàu đều là quái vật, Ôn Thành Ngọc trực tiếp tung kỹ năng 【Sự phẫn nộ của Hippocrates】 vào bức tường. Kỹ năng này anh hiện chỉ còn một lần sử dụng.
【Sự phẫn nộ của Hippocrates: Kẻ gây rối y tế sẽ nhận được lời nguyền từ Hippocrates. Sau khi sử dụng kỹ năng này, đối phương lập tức mất 40% máu và nhận buff tiêu cực "Bệnh ma quấn thân": Mỗi phút mất 1% máu, duy trì 15 phút. Lưu ý: Sử dụng kỹ năng này sẽ làm tổn hại danh tiếng của bạn, bạn cần cứu chữa 5 bệnh nhân mới có thể sử dụng lại.】
Hình bóng hư ảo của một ông lão hiện ra trước mặt Ôn Thành Ngọc. Ông mặc áo choàng Hy Lạp, vác một cuốn sách dày cộp nện thẳng vào bức tường. Một lực xung kích khổng lồ khiến cả hành lang rung chuyển dữ dội, ngay sau đó tiếng kêu thảm thiết chói tai vang vọng khắp du thuyền. Những cánh tay trên tường lần lượt nổ tung, máu mủ bắt đầu thấm ra điên cuồng.
Không gian vặn xoắn co giật, Ôn Thành Ngọc lúc thì thấy mình ở cửa thang máy, lúc lại ở thư viện, lúc lại ở hành lang, môi trường xung quanh liên tục thay đổi.
【???/????】
Tuy vẫn không hiển thị con số cụ thể, nhưng dường như Ôn Thành Ngọc đã trực tiếp chém bay hơn nửa thanh máu của nó. Du thuyền bắt đầu nổi cơn thịnh nộ, không gian bắt đầu ép chặt lại, máu mủ bắn tung tóe lên áo bào đen của anh, có vẻ còn có tính ăn mòn. Cả sàn nhà ngập ngụa máu mủ, cổ chân Ôn Thành Ngọc bị bỏng rát. Từ trên tường thò ra một bàn tay khổng lồ nện xuống, Ôn Thành Ngọc vội vàng né tránh, nhưng đòn tấn công của đối phương ngày càng mãnh liệt và dày đặc.
Trong lúc hoảng loạn, anh chạm tay vào một cánh cửa, không màng tất cả mà đẩy mạnh ra. Anh gần như là ngã lộn nhào vào trong, lăn vài vòng mới dừng lại. Anh dùng khuỷu tay chống người dậy, hít hà từng hơi thở dốc.
Xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ. Đòn tấn công của du thuyền đột ngột biến mất. Con quái vật này đã bình tĩnh lại rồi sao?
Ôn Thành Ngọc nắm chặt dao phẫu thuật, cảnh giác quan sát xung quanh. Sự căng thẳng của anh hoàn toàn lạc lõng với không gian yên bình này.
Anh dường như đã bước vào trong một rạp chiếu phim, chỉ bật vài ngọn đèn, ánh sáng khá mờ mịt. Ôn Thành Ngọc đứng dậy loạng choạng, đầu đau nhói từng cơn. Anh vịn vào chiếc ghế bên cạnh, cảm giác lớp nhung đỏ rất êm ái. Nơi này... có một cảm giác rất quen thuộc.
Cùng với cơn đau đầu dữ dội, ký ức dần dần phục hồi. Anh đã từng đến đây.
“Ư...”
Ôn Thành Ngọc ôm lấy cái đầu đau buốt, dựa vào những mảnh ký ức vụn vỡ, từng bước tiến về phía một chiếc ghế. Anh lật đệm ghế lên, bên dưới đè một chiếc áo bào đen đẫm máu mủ.
Anh quỳ xuống sàn, mò mẫm bên dưới ghế, một cuốn sổ tay rơi ra. Ôn Thành Ngọc mở cuốn sổ.
Vài trang đầu là nhật ký của một thuyền viên, ngày tháng ghi lại cách đây đã ba năm. Nhật ký không dài và có dấu vết bị xé bỏ.
Ngày 1/5 Lão John lại kể câu chuyện về Bộ lông cừu vàng, tai tôi sắp mọc kén rồi. Lão hỏi tôi Bộ lông cừu vàng là gì? Ừm... Lông cừu làm bằng vàng? Thật làm khó tôi quá, tôi còn chưa học hết cấp hai mà!
Ngày 8/5 Cuộc sống trên tàu thật vừa mệt vừa chán. Mấy lão già cáo quyệt đó ném hết việc cho tôi rồi đi hưởng lạc. Còn có lần sau nữa, tôi sẽ báo cáo với Thuyền trưởng! Ôi, bao giờ mới được lên bờ đây…
Ngày 11/5 Hình như tôi đã trách lầm mấy lão già đó rồi, hóa ra họ bị bệnh. Có lẽ là cúm, sốt rất cao. Bệnh thì cũng không được ném hết việc cho tôi chứ! Tôi sắp mệt chết rồi! Hơn nữa trên người họ thối quá, thịt đều thối rữa rồi. Thật kinh tởm, hay là cảng tới hãy ném họ lên bờ đi. Thực sự không muốn làm nữa.
Ngày 13/5 Lão John lại bắt đầu kể chuyện Bộ lông cừu vàng. Tôi hỏi lão sao kể mãi thế, lão hỏi tôi không tò mò về Bộ lông cừu vàng sao? Vàng thì có gì mà tò mò. Lão John lại nói, Bộ lông cừu vàng không nhất định đại diện cho vàng, nó có thể là tài phú, quyền lực, sức khỏe, tình yêu, thậm chí là sự vĩnh sinh. Vì vậy người đời mới khao khát nó đến thế, ngay cả quốc vương cũng phải phái cự long canh giữ. Ừm... Không hiểu lắm. Mặc kệ lão lẩm cẩm đó, hôm nay phát lương, vui ghê.
Ngày 14/5 Rượu là tinh túy của ngũ cốc, càng uống càng trẻ ra. Tên người Hoa đó nói chuyện thật thú vị, anh ta chia cho tôi một ít rượu trắng, mạnh thật. Bệnh của mấy lão già đó cuối cùng cũng khỏi rồi. Khỏi bệnh rồi mà vẫn bắt tôi làm bao nhiêu việc! Phiền chết đi được, sao Tử thần không mang họ đi luôn cho rồi.
Ngày 15/5 Đám người này điên rồi, đám người này điên rồi... Cảng tới tôi phải xuống tàu ngay! Thật kinh tởm!!!!
Ôn Thành Ngọc cẩn thận lật trang sách, từ trang này trở đi nét chữ ngày càng mờ nhạt, xuất hiện nhiều trang bị xé rách.
Ngày 19/5 Xong đời rồi, bạn cùng phòng đã bị bọn họ bắt đi. Tiếp theo chắc chắn là tôi... Tàu càng chạy càng xa đại lục, đáng lẽ tôi phải lên bờ sớm hơn! Đáng lẽ tôi phải lên bờ sớm hơn! Tôi muốn xuống tàu!!!!! Đêm qua tôi thấy mẹ tôi - người đã chết mười năm rồi - đang nói chuyện với tôi. Tôi dùng chăn trùm kín đầu, một câu cũng không dám đáp. Tôi muốn xuống tàu!!!! Cho tôi xuống tàu!!!
Ngày 20/5 Tôi tìm thấy danh sách thuyền viên, đối chiếu lại thì... Rất nhiều người đã biến mất. Tại sao không có ai hỏi về họ? Tôi đi hỏi lão John, lão thực sự lẩm cẩm rồi. Tôi nói với lão mười câu, lão đáp lại một câu! Giống như nói mớ vậy!!
Ngày 22/5 Nghi thức cuối cùng sắp bắt đầu rồi... Tôi có dự cảm, sẽ không thành công đâu... Tuyệt đối không thể thành công! Tất cả mọi người đều sẽ chết! Đều sẽ chết!!!!! Họ đều bị lừa rồi!!
Đây là trang cuối cùng của nhật ký, một nửa trang giấy đẫm máu. Từ đó về sau là danh sách chép tay của tất cả hành khách và nhân viên trên tàu, nhưng danh sách đó không phải từ ba năm trước, mà là tất cả mọi người trên chuyến tàu hiện tại.
Ôn Thành Ngọc tìm thấy tên mình trên đó, và cả ID của các người chơi.
Tên của Stow bị gạch một đường màu đỏ, còn tên của Chris – kẻ mặc áo đen bị anh giết trong thư viện – bị gạch một đường màu đen. Đường đen nghĩa là tử vong, còn đường đỏ nghĩa là đã tham gia nghi thức, bắt đầu biến dị chăng?
Trong lúc anh đang lật xem danh sách, từng cái tên một bị gạch bỏ bằng mực đen. Con quái vật kia đang phát điên bên ngoài và đã giết không ít người.
Đột nhiên, tiếng cọt kẹt của chiếc ghế phía trước làm Ôn Thành Ngọc giật bắn mình. Anh lập tức đứng dậy, chĩa dao phẫu thuật về phía trước. Ở hàng ghế đầu tiên của rạp chiếu phim, một thiếu niên với gương mặt tinh xảo ngồi dậy.
Cậu ta dụi mắt, trông như vừa mới ngủ dậy, thấy bộ dạng như đối mặt đại địch của Ôn Thành Ngọc cũng không hề ngạc nhiên.
Ôn Thành Ngọc nhìn ID trên đầu cậu ta: 【Mèo Ánh Nắng】.
Cậu ta là người chơi.
Hướng Chiêu nhìn Ôn Thành Ngọc mỉm cười:
“Có cần tôi bồi thêm một phát vào đầu anh nữa không?”
Giọng điệu của cậu ta mờ ám và kéo dài:
“Bác sĩ Ôn.”