Chương 12: Hoa cẩm chướng nở rộ

[Vô Hạn Lưu] Song Trọng Nhân Cách - Tiểu Sinh Vô Danh thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc này, lũ chuột đã tràn lên tầng hai, cả ngôi nhà cổ rung lắc sắp đổ sập, e rằng chẳng bao lâu nữa sẽ ào ạt tràn ra vườn, đến lúc đó tất cả mọi người đều sẽ gặp họa.
Thế nhưng, Tô Mạch lại nhìn lên trời, bình tĩnh nói: “Chưa vội, vẫn chưa đến lúc.”
Còn đến lúc nào thì Tô Mạch lại không nói rõ.
“Dòng thời gian hỗn loạn chỉ có thể chứng minh thời không này có vấn đề, nhưng đây là kịch bản linh dị, thời gian có chút hỗn loạn thì có sao đâu?” Tiêu Nhã mơ hồ hỏi.
Tuy nhiên, Tô Mạch lại lắc đầu phủ định: “Ban đầu tôi cũng nghĩ là kịch bản linh dị, giờ nghĩ lại, e rằng chúng ta đã sai hoàn toàn rồi.”
“Hả? Là sao?” Mark cũng hoang mang tột độ.
Nhớ lại bức tranh “Tiếng thét” khổng lồ bắt mắt nhất trong phòng khách, Tô Mạch khẳng định chắc nịch: “Khi ba người sống lại tôi đã nghi ngờ rồi, bây giờ gần như có thể kết luận, trải nghiệm của chúng ta tuyệt đối không phải sự kiện linh dị gì cả mà chỉ là ‘trò đùa dai’ của Đàm Nhạc.”
Lại là đùa dai?
Cả đám vốn đã choáng váng, lần này lại càng thêm ngơ ngác.
Chỉ thấy Tô Mạch dán mắt vào Đàm Nhạc đang ngủ say bất tỉnh, khóe miệng nhếch lên một đường cong khó hiểu: “Đừng quên, Đàm Nhạc cũng mắc bệnh thần kinh, còn là chứng rối loạn lo âu.”
Tô Mạch vô thức nói ra từ ‘cũng’, nhưng bốn người đang ngơ ngác hiển nhiên không phát hiện ra ý nghĩa sâu xa khác trong đó — bọn họ đã bị giả thuyết táo bạo của Tô Mạch dọa cho ngây người.
“Cho nên, thứ chúng ta tiến vào cũng không phải là kịch bản linh dị nào cả mà là thế giới ảo tưởng của Đàm Nhạc!”
Tất cả nơi đây đều là hư cấu, toàn bộ là không gian ảo do Đàm Nhạc tạo ra trong đầu vì trốn tránh hiện thực!
Một trong những bằng chứng đó là sau khi con trai bị bắt cóc thì người mẹ lại lạnh lùng thờ ơ đến lạ.
Đàm Tinh yêu con trai tha thiết, Đàm Nhạc cũng thương mẹ vô bờ, điều này được thể hiện rõ trong cuốn nhật ký của Đàm Nhạc. Nhưng mà, tình yêu nặng nề này sớm đã biến thành cái gai lớn nhất trong lòng Đàm Nhạc sau khi mẹ cậu bị gãy chân.
Đứa con trai yếu đuối đứng nhìn bất lực khi mẹ mình bị cha dượng đánh gãy chân, loại cảm giác bất lực này, ai có thể chịu đựng?
Đàm Nhạc yêu thương mẹ mình bao nhiêu thì áy náy bấy nhiêu, lại càng không vì thời gian trôi qua mà giảm bớt. Đây là nỗi đau cả đời Đàm Nhạc, cũng sẽ trở thành bóng ma bám theo cậu ta cả đời.
Cho nên, trong thế giới hư cấu của mình, Đàm Nhạc tình nguyện mẹ mình lạnh lùng một chút, yêu thương cậu ta ít một chút thì cảm giác tội lỗi của cậu ta mới giảm bớt phần nào.
Bằng chứng thứ hai, trong cuốn nhật ký của người chị, cái tên Đàm Nhạc bẩn thỉu đó là bóng dáng hư cấu được Đàm Nhạc tạo ra bởi cậu ta không chấp nhận được bản thân hèn yếu vô dụng. Trong thế giới ảo tưởng của mình, cậu ta biến thành người độc ác nhất, cũng bẩn thỉu nhất, mà kẻ ác chân chính như người chị và cha dượng lại trở thành người bị hại lương thiện vô tội nhất.
Đàm Nhạc, chỉ có trốn tránh hiện thực mới có thể sống sót…
Đáng tiếc, lương thiện và sự hèn yếu vô dụng của cậu ta vẫn không thể loại bỏ hoàn toàn ở một số chi tiết. Bốn người Tô Mạch sống lại đủ để chứng minh điều ấy — đây là lòng lương thiện của Đàm Nhạc.
Về phần hèn yếu vô dụng, tới khi gặp phải kẻ bẩn thỉu chân chính, lúc thật sự giết người, cậu bé hư cấu không thể chống đỡ — đây là công lao của Sở Hàn.
Nhân vật chính trong “Tiếng thét” là chính bản thân cậu ta, sợ hãi, không cam lòng, gào thét, tuyệt vọng… Thế giới biến dạng, sao lại giống nơi này đến vậy?
Hai mắt Tô Mạch trở nên trống rỗng, trên mặt lộ ra chút cảm xúc hiếm hoi: “Thế nhưng, người nhu nhược vĩnh viễn là người nhu nhược, dù không cam tâm thì sao chứ? Chẳng qua là tạo ra một thế giới để trốn tránh mà thôi, quá nực cười!”
Câu cuối cùng khó hiểu, nhưng bốn người kia đã kinh ngạc đến cực hạn nên vẫn không phát hiện được.
Thế giới ảo tưởng?
Sài Cương nuốt nước bọt, khuôn mặt đờ đẫn tràn ngập sợ hãi: “Cho nên, cho nên bây giờ chúng ta… đang ở trong não Đàm Nhạc?”
Một câu này kéo tất cả mọi người về hiện thực.
“Cậu có thấy ghê tởm không!”
Mark khinh bỉ lườm anh ta, rồi hỏi với vẻ khó hiểu: “Chúng ta thật sự ở trong thế giới Đàm Nhạc tưởng tượng ra? Vậy, vậy thật không thể tin được, quá đỗi…”
Tiêu Nhã lo lắng hỏi: “Nếu thật sự là như vậy thì chúng ta ra ngoài bằng cách nào đây?”
Đây là vấn đề được tất cả mọi người quan tâm.
“Lồng giam ác quỷ đã mở ra, chìa khóa nằm trong tay Pandora, hỡi tín đồ thành kính nhất, mời tiến bước giữa đêm đen…” Tô Mạch nói: “Ác quỷ ở đây chính là Đàm Nhạc, hoặc nói là phiên bản hư cấu của Đàm Nhạc. Mà Pandora cũng không phải người chị mà chính là người mẹ.”
Người mẹ dẫn theo Đàm Nhạc gả cho Hạ Vạn Châu đã mở chiếc hộp ma quỷ, mang đến tai họa ngập đầu cho mình và Đàm Nhạc, tai họa đã được ghi lại rõ ràng trong nhật ký của cậu ta.
Hạt giống Hy vọng của Athena là chìa khóa trong tay Pandora, cũng chính là bức ảnh kẹp trong cuốn nhật ký — còn thứ gì vĩ đại hơn tình thương của mẹ?
Thứ Đàm Nhạc muốn trốn tránh cũng là thứ mà cậu ta khát vọng nhất.
“Bóng tối trước bình minh, là cái chết, cũng là khởi đầu mới.” Tô Mạch ngẩng đầu nhìn trời: “Màn đêm tăm tối ảm đạm trước bình minh, nó đại biểu cho tuyệt vọng, cũng… báo hiệu cho bình minh sắp đến!”
Ầm!!!
Ngôi nhà cổ to lớn cuối cùng cũng đổ sập!
Vô số chuột mắt đỏ tràn đến vườn hoa…
Cùng lúc đó, ánh sáng ngoài tường chậm rãi ló rạng, rải đầy trên hoa cẩm chướng nở rộ, phủ một màu ấm áp lên tất cả mọi người — hệt như cảm giác người mẹ ôm ấp đứa bé trong bức ảnh.
“Ban đầu tôi cho rằng ‘chìa khóa’ ở trong phòng của người mẹ, sau đó mới phát hiện mình sai rồi. Mỗi một ngóc ngách trong ngôi nhà cổ đều tràn ngập hối hận và oán thù, căn phòng của người mẹ cũng không ngoại lệ. Mà chốn yên bình duy nhất chính là hoa cẩm chướng nở rộ giữa vườn hoa.”
Ngôn ngữ của loài cẩm chướng là ái mộ, là tôn kính; nó đại diện cho tình thương không cần báo đáp của người mẹ, tình cảm vĩ đại nhất trên thế giới này.
Vườn hoa xinh đẹp là cõi bình yên duy nhất trong thế giới hư cấu đầy oán hận.
“Mà bây giờ.” Tô Mạch tự tin mỉm cười: “Việc chúng ta phải làm chính là trở lại ‘hiện thực’, tìm được Đàm Nhạc chân chính.”
Trong ánh nhìn chăm chú của bốn người trợn mắt há hốc mồm, Tô Mạch giơ ảnh chụp lên thật cao!
Ánh bình minh tượng trưng cho hy vọng chiếu vào bức ảnh, khiến bức ảnh thêm phần ấm áp…
Ánh bình minh đốt cháy ảnh chụp, cũng thiêu đốt cả vườn cẩm chướng nở rộ, đồng thời thắp sáng thế giới u ám tăm tối — bóng tối trước bình minh, là cái chết, cũng là khởi đầu mới.
Năm người đắm mình trong ánh lửa tinh khiết, cơ thể của bọn họ đang bốc cháy, nhưng cả đám không hề cảm thấy nóng rực, chỉ thấy nhẹ nhõm vô tận.
Lũ chuột mãnh liệt lùi lại, một người con gái toàn thân đẫm máu lảo đảo chạy ra — Lữ Lan Lan, vậy mà không chết!
“Chờ tôi, chờ tôi với! Đừng bỏ tôi lại!”
Tô Mạch ngạc nhiên nhíu mày: “Ô hô, đúng là tôi quên mất, Đàm Nhạc vừa nhu nhược vừa hiền lành sẽ không giết chết bất cứ kẻ nào.”
Ngay lúc mọi người còn đang ngơ ngác, Tô Mạch giật lấy cái rìu trên tay Sài Cương!
“Cậu làm gì đấy?!”
Trong tiếng la hét của mọi người, lưỡi rìu xé gió bay ra, chém đúng vào đùi của Lữ Lan Lan bị thương nặng đang hấp hối, cô ta thảm thiết kêu lên rồi ngã xuống đất!
“Á!!!”
“Tô Mạch, tôi hận cậu!!!”
Cùng với tiếng kêu đứt đoạn sau cùng của Lữ Lan Lan, năm người Tô Mạch biến mất trong biển lửa rực cháy…
Ánh sáng xoay chuyển, năm người đi đến một nơi kỳ lạ.
Sài Cương hoảng hốt, kinh ngạc hỏi: “Thoát khỏi rồi? Chúng ta ra khỏi nhà cổ rồi?”
Sài Cương ngây thơ đến mức vẫn chưa hiểu rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng điều đó không ngăn cản anh ta vui mừng khôn xiết — anh ta còn sống, lại bình an vượt qua kịch bản thứ ba!
“Vẫn chưa xong đâu.”
Đới Hưng Chương lên tiếng, ánh mắt của hắn ta dán lên một người con trai trưởng thành trên một cái giường đơn cách đó không xa, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.
Liếc nhìn khắp phía, Tô Mạch phát hiện đây là một không gian chật chội, bức bối, giống như nhà tù.
Trong này chỉ có một cái cửa sắt và giường sắt, trên cái giường đơn sơ có một người con trai mặc quần áo bệnh nhân, sắc mặt gầy gò, hai mắt đờ đẫn đang ngồi ở đó.
Đối với sự xuất hiện của năm người, người đó dường như không hề ngạc nhiên, thậm chí còn không thèm ngẩng đầu lên nhìn mà chỉ cầm một bức ảnh ngẩn người.
Ảnh chụp giống hệt ‘chìa khóa’ qua cửa của bọn họ, cả đám đều đoán được thân phận của anh ta — Đàm Nhạc.
Là Đàm Nhạc mắc chứng rối loạn lo âu nặng về bệnh tật, hưng cảm nhẹ và biến dạng tâm lý nghiêm trọng.
Là Đàm Nhạc giết chết chị gái và cha dượng, thiêu rụi nhà cổ.
Là Đàm Nhạc bị tống vào ngục giam.
“Xin chào.”
Sau khoảnh khắc yên tĩnh ngắn ngủi, Tô Mạch mở lời: “Cần chúng tôi làm gì?”
Chàng trai ngẩng đầu, không hề điên cuồng hay hưng cảm như trong tưởng tượng, chỉ thấy đờ đẫn và lặng lẽ: “Tôi muốn… muốn gặp mẹ một lần cuối cùng.”
Gặp Đàm Tinh?
Tô Mạch cau mày.
Vượt ngục không khó với cậu, huống chi bên cạnh còn có thêm vài người chơi già dặn kinh nghiệm, chỉ là…
“Anh chắc chứ?”
Tô Mạch bình thản hỏi ngược lại, nhưng trên khuôn mặt đờ đẫn của Đàm Nhạc lại lộ rõ vẻ đấu tranh và điên cuồng.
“Không… không muốn! Tôi không muốn gặp bà ấy!”
“Này này…”
Sài Cương vội giữ chặt Tô Mạch, nhỏ giọng kêu: “Tên này có bệnh, anh đừng kích thích hắn! Không phải chỉ gặp mẹ thôi sao, tôi giúp hắn là được, nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ rồi rời khỏi kịch bản mới là điều quan trọng nhất!”
Đây là kịch bản cuối cùng mà Sài Cương làm quân dự bị, anh ta dĩ nhiên nóng vội hơn tất cả mọi người.
Cả đám đều sợ bệnh thần kinh, ai cũng cảm thấy đến gần bệnh nhân tâm thần rất nguy hiểm, dù cho thể chất của những người này mạnh hơn người bình thường không ít thì vẫn không ngoại lệ.
Nhưng mà, Tô Mạch không sợ, bởi vì… cậu cũng là kẻ điên.
Đẩy Sài Cương ra, trong ánh nhìn chăm chú của mọi người, Tô Mạch từng bước đến bên Đàm Nhạc: “Anh đang trốn tránh cái gì? Hay là nói, đang sợ cái gì?”
Đàm Nhạc thôi không giãy giụa, đối mặt với Tô Mạch một lát thì nhếch miệng cười: “Tôi nhớ ra cậu rồi, cậu cũng giống tôi, chúng ta giống nhau…”
Hai kẻ giống nhau, là thằng điên, là kẻ đê tiện, là đồ thần kinh.
“Cảm ơn cậu, cảm ơn cậu đã khiến tôi tỉnh lại.”
Ánh mắt dừng lại trên tay Tô Mạch: “Cậu phải đi rồi? Có thể để nó lại không?”
Tô Mạch ngẩn người, Đàm Nhạc muốn… tự sát?