[Vô Hạn Lưu] Song Trọng Nhân Cách - Tiểu Sinh Vô Danh
Chương 13: Phần thưởng đặc biệt
[Vô Hạn Lưu] Song Trọng Nhân Cách - Tiểu Sinh Vô Danh thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Việc đưa con dao găm chẳng khác nào trở thành đồng lõa, nhưng Tô Mạch vẫn trao nó cho Đàm Nhạc.
Một luồng sáng lóe lên, cánh cửa nhà giam mở toang.
Tuy nhiên, cánh cửa không dẫn ra ngoài mà mở ra không gian riêng của năm người.
Sài Cương phấn khích reo lên: “Ha ha, chúng ta thành công rồi!”
Nhìn cánh cửa nhà giam mở rộng, rồi lại nhìn Đàm Nhạc đâm dao vào tim mình, Tô Mạch vẫn lặng im không nói lời nào.
Niềm vui qua đi, Sài Cương bỗng thấy khó hiểu: “Sống sót không tốt sao? Dù thế nào thì sống sót mới là hy vọng chứ!”
Hy vọng?
Không, có những người không cần hy vọng, họ chỉ cần sự giải thoát.
“Tô Mạch, cảm ơn cậu!”
Trước khi đi, Đới Hưng Chương trịnh trọng nói với Tô Mạch: “Kịch bản lần này vừa khó vừa phức tạp hơn nhiều so với lần trước của tôi. Nếu không có cậu, e rằng chúng tôi đã không thể sống sót!”
Không chỉ Đới Hưng Chương, cả Tiêu Nhã và Mark đều ồn ào nói lời cảm ơn với Tô Mạch, khiến Tô Mạch thoáng sững lại.
Hai chữ “cảm ơn”, cậu đã không nghe thấy bao lâu rồi?
Kể từ khi trở thành một trong Tứ Quỷ, ánh mắt mọi người nhìn cậu chỉ có sự sợ hãi, ngoài ra không có bất kỳ ai dám tùy tiện đến gần. Ngay cả bác sĩ Liêu, người tiếp xúc với cậu nhiều nhất, cũng không dám đơn độc gặp cậu khi không có bất kỳ thứ gì để phòng ngự.
Lời cảm ơn chân thành từ ba người Đới Hưng Chương khiến Tô Mạch cảm thấy rất không quen. Trên thực tế, cậu chưa hề nghĩ đến việc cứu người, tất cả chỉ là sự trùng hợp mà thôi. Từ sâu trong lòng, cậu rất tỉnh táo, biết rõ mình khác với những người này, họ vĩnh viễn không thể trở thành bạn bè…
“Còn đứng ngây ra đó làm gì, đi nhanh lên nào!”
Nhiệm vụ đã hoàn thành, Sài Cương cũng không còn vội vã.
Vươn vai duỗi người xong, anh ta chỉ vào chiếc vòng đen trên tay Tô Mạch rồi hỏi: “Anh Tô, tôi cứ tò mò mãi, cái vòng này có công dụng gì vậy? Thương hiệu gì mà đẹp thế!”
Vòng tay?
Tô Mạch nhướng mày, lặng lẽ nâng tay phải lên.
Không sai, cậu vẫn luôn đeo vòng trên cổ tay, là vòng tay đặc chế — Tứ Quỷ Đế đô kẻ nào cũng có.
Khóe miệng nhếch lên nụ cười quái dị, Tô Mạch chân thành khuyên: “Tin tôi đi, anh không muốn biết tác dụng của nó một chút nào đâu.”
Dứt lời, Tô Mạch không để ý đến Sài Cương nữa, cất bước đi đến cánh cửa sắt.
Sài Cương nhanh chân đuổi theo, hét ầm lên: “Này? Chờ tôi với!”
“Anh Tô, tôi cũng coi như bạn cùng chung hoạn nạn, tôi rất hâm mộ cậu, kết bạn đi mà!”
Mặc kệ Sài Cương phía sau vẫn líu lo không ngừng, Tô Mạch bước vào cánh cửa sắt. Một luồng sáng lóe lên, cậu rời khỏi thế giới kịch bản…
【 Người chơi số 85022, chúc mừng ngài hoàn tất kịch bản diễn sinh 《 Nhà Cổ Hoang Dã 》, hệ thống đang truyền tống… 】
【 Truyền tống hoàn tất, đang tính toán phần thưởng… 】
【 1. Hoàn tất kịch bản diễn sinh 《 Nhà Cổ Hoang Dã (cấp thấp) 》với tỷ lệ 83%, xếp hạng vàng;
2. Phá vỡ thành công thế giới quan của kịch bản diễn sinh 《 Nhà Cổ Hoang Dã (cấp thấp) 》với tỷ lệ 82%, xếp hạng vàng; 】
3. Trợ giúp Đàm Nhạc đối mặt với hiện thực, nhận được lòng biết ơn của Đàm Nhạc;
4. Liên tiếp giết chết người chị Hạ Bội, đồng thời phong ấn linh hồn, nhận được sự oán hận của người chị;
5. Và một số thứ khác.
Phần thưởng như sau:
1. Chinh phục kịch bản giả linh dị (hạng vàng): 150 Mộng Ảo tệ;
2. Hạt giống vàng (cấp thấp), rương vàng (cấp thấp);
3. Một que kẹo ngọt ngào;
4. Dao găm xẻ quỷ, oán hận của người chị;
5. 250 Mộng Ảo tệ. 】
【 Bởi vì người chơi số 85022 tham gia làm nhiệm vụ kịch bản lần đầu tiên, không khấu trừ Mộng Ảo tệ. 】
【 Người chơi số 85022 thể chất kém, có muốn hồi phục không? Hồi phục sẽ khấu trừ 5 Mộng Ảo tệ. 】
【 Đang hồi phục cơ thể… Hồi phục hoàn tất. Trạng thái thân thể của người chơi số 85022: Khỏe mạnh. 】
【 Người chơi số 85022 cung cấp dao găm cho nhân vật chủ chốt Đàm Nhạc, gián tiếp gây ra cái chết của nhân vật. Để trừng phạt, khấu trừ 50 Mộng Ảo tệ và 5 điểm cống hiến. 】
【 Người chơi số 85022 hoàn tất kịch bản diễn sinh 《 Nhà Cổ Hoang Dã (cấp thấp) 》lần đầu tiên, thưởng 30 Mộng Ảo tệ, một rương sắt (cấp thấp). 】
【 Người chơi số 85022 hoàn thành kịch bản diễn sinh 《 Nhà Cổ Hoang Dã (cấp thấp) 》với tỷ lệ 83%, phá vỡ thế giới quan với tỷ lệ 82%, được đánh giá hoàn hảo, thưởng 25 điểm cống hiến. 】
【 Đang cường hóa thể chất… Cường hóa hoàn tất. 】
【 Người chơi số 85022 hoàn thành nhiệm vụ lần đầu thành công, trao tặng danh hiệu người chơi dự bị; mở khóa mục nhiệm vụ; mở khóa mục thông số; mở khóa chức năng trò chuyện; mở khóa vòng bạn bè; mở khóa thông báo đẩy; mở khóa hệ thống giao dịch; mở khóa khu giải trí cá nhân; mở khóa công viên trò chơi; mở khóa khu mua sắm; mở khóa phòng đấu giá; mở khóa sân tập luyện… 】
【 Bởi vì người chơi số 85022 tham gia làm nhiệm vụ kịch bản lần đầu tiên đã đạt hạng vàng, được sự chấp nhận của Mộng Cảnh Thiên Đường, ban tặng phần thưởng đặc biệt — trang bị Bản mệnh Thí Hồn. 】
【 Đang tạo lập trang bị Bản mệnh Thí Hồn… Tạo lập hoàn tất, mời xem trong túi đồ cá nhân. 】
【 Đã thanh toán xong phần thưởng kịch bản diễn sinh 《 Nhà Cổ Hoang Dã (cấp thấp)》 cho người chơi dự bị Tô Mạch, số hiệu 85022. Mời người chơi cố gắng chinh phục trò chơi, hẹn gặp lại lần sau! 】
Tô Mạch mở mắt, thấy mình đã trở lại phòng ngủ ở khu 10 của mình.
Đột nhiên tham gia một trò chơi kinh khủng, rồi bất chợt trở về thế giới hiện thực, ngay cả một người tỉnh táo như Tô Mạch cũng cảm thấy như đã trải qua mấy kiếp.
“Về rồi à…”
Giọng nói bình thản không lên không xuống, nhưng những người hiểu rõ cậu vẫn có thể cảm nhận được sự khác biệt trong đó — tiếc nuối. Giọng nói của Tô Mạch mang theo tiếc nuối.
Đối với người khác mà nói, Mộng Cảnh Thiên Đường là một cơn ác mộng. Ngay cả người chơi chính thức, mỗi lần bình an trở về cũng đều cảm thấy may mắn khôn xiết. Còn những người tiếc nuối vì thời gian quá ngắn như Tô Mạch thì quả thực chưa từng thấy bao giờ.
Nhìn vào đồng hồ trên tường, kim đồng hồ chỉ 0 giờ 5 phút sáng, đúng bằng thời gian cậu tiến vào trò chơi, không sai một giây.
Mặc dù thời gian ở thế giới hiện thực không hề nhúc nhích, nhưng họ đã trải qua một đêm kinh thiên động địa trong 《 Nhà Cổ Hoang Dã 》. Có lẽ Tô Mạch không sợ, nhưng quả thực rất mệt mỏi.
Dù hết sức hứng thú với ứng dụng Mộng Cảnh, Tô Mạch vẫn ném điện thoại sang một bên, sau đó thiếp đi trên giường…
Một đêm an ổn, lúc thức giấc, trời đã sáng choang.
Rửa mặt xong xuôi, Tô Mạch cầm điện thoại đi vào phòng khách.
【 Người chơi Tô Mạch số hiệu 85022, chào mừng đến với nền tảng kiến thiết giấc mộng lớn nhất thế giới: Mộng Cảnh Thiên Đường. 】
Giọng loli quen thuộc vang vọng trong đầu, Tô Mạch thẳng thừng bỏ qua, ấn vào trang chủ của ứng dụng Mộng Cảnh.
Bây giờ là năm 2025. Những năm gần đây, khoa học kỹ thuật toàn cầu thay đổi từng ngày, các loại sản phẩm điện tử liên tục được đổi mới. Như điện thoại chẳng hạn, ngay cả một người ‘tách biệt với thế giới’ như Tô Mạch cũng có thể đọc được vài thương hiệu lớn nổi tiếng toàn cầu.
Về phần ứng dụng điện thoại lại càng đủ loại, rườm rà khó phân biệt. Những người chỉ có mười mấy ứng dụng trong điện thoại như Tô Mạch đã không theo kịp thời đại.
Đương nhiên, những thứ này cũng không quan trọng, quan trọng là trang chủ của ứng dụng Mộng Cảnh vừa đơn giản vừa dễ nhìn, rất hợp ý Tô Mạch. Trong đó có vài tùy chọn chính, trên cùng là mục thông số, sau đó là trò chơi, trò chuyện, các loại giải trí cá nhân.
Bởi vì Tô Mạch mới hoàn thành trò chơi Mộng Cảnh một lần, nên mỗi giao diện đều có vài thông báo chờ.
Điều khiến cậu chú ý nhất đương nhiên là mục thông số, dù sao sau này còn phải đối mặt với vô số lần khiêu chiến, thực lực bản thân hiển nhiên là quan trọng nhất.
Mở mục thông số ra, điều đập vào mắt trước tiên là một nhân vật chibi 3D trông rất giống Tô Mạch, chỉ là tinh tế và đẹp mắt hơn.
Trên cùng của mục lưu trữ là cột “Thành Tựu”, bên trong là một tấm ảnh chụp màn hình trong 《 Nhà Cổ Hoang Dã 》màu xám, được treo ‘hạng vàng’ bên trên.
Cột phía dưới “Thành Tựu” là thuộc tính của nhân vật:
Tên: Tô Mạch [ Sở Hàn ] (người chơi dự bị); Số hiệu: 85022; Danh hiệu: Tạm thời chưa có (sẽ trang bị khi trở thành người chơi chính thức); Chủng tộc: Nhân loại; Trạng thái cơ thể: Khỏe mạnh; Tố chất thân thể: Tạm thời chưa có (sẽ kiểm tra khi trở thành người chơi chính thức).
Những thứ khác không có vấn đề, nhưng điều khiến Tô Mạch để ý nhất là, ngay cả Sở Hàn mà ứng dụng Mộng Cảnh cũng biết, hắn cũng được ghi vào trong danh sách!
Sự lớn mạnh của Mộng Cảnh Thiên Đường vượt quá sức tưởng tượng, Tô Mạch vô thức sinh lòng cảnh giác. Nhưng sau khi nghĩ thông suốt điều gì đó, cậu lại bình tĩnh trở lại.
Tiếp theo là túi đồ, túi đồ có tất cả 50 ô, trong đó bao gồm: chinh phục kịch bản giả linh dị (cấp thấp) hạng vàng; hạt giống vàng (cấp thấp); rương vàng (cấp thấp); một que kẹo ngọt ngào; dao găm xẻ quỷ; sự oán hận của người chị (không thể giao dịch); lá thư của Hạ Vạn Lý (không thể giao dịch); vũ khí Bản mệnh Thí Hồn (chưa đặt tên); rương sắt (cấp thấp); cùng với 380 Mộng Ảo tệ và 20 điểm cống hiến.
Bỏ qua những thứ khác, điều thu hút sự chú ý của Tô Mạch hiển nhiên là vũ khí Bản mệnh Thí Hồn.
Trong đầu vừa nảy ra ý nghĩ này, vũ khí đã xuất hiện trong tay cậu.
Khoảnh khắc cầm vũ khí trong tay, hai mắt Tô Mạch trợn lớn, tim đập loạn xạ!
Bản mệnh Thí Hồn màu vàng sậm hiện chữ ‘S’, tinh khiết đến độ hoàn hảo, là một lưỡi dao ngắn còn hoa lệ hơn cả Liễu Diệp đao hay Hồ Điệp đao. Nhưng đây không phải điều quan trọng nhất. Quan trọng nhất chính là, giây phút vừa cầm vũ khí vào tay, Tô Mạch lại có cảm giác tâm linh tương thông.
Dường như nó không phải là một lưỡi dao sắc lạnh mà là một cành cây mọc ra từ chính thân thể Tô Mạch!
Một loại dục vọng mãnh liệt nào đó sinh sôi nảy nở, trái tim Tô Mạch điên cuồng đập mạnh!
“Thú vị.”
Trong đáy mắt lóe lên tia sáng kỳ dị, Tô Mạch xem xét thuộc tính của vũ khí.
Chưa đặt tên (Bản mệnh Thí Hồn);
Trọng lượng: 340 gram;
Chiều dài: 330;
Hồn đã giết: 0/100;
Kỹ năng: Tạm thời chưa có.
Đo ni đóng giày.
Đây là bốn chữ hiện ra trong đầu Tô Mạch khi thấy thứ vũ khí ngắn này — thanh tao và tà ác cùng tồn tại, đây là vũ khí đặc chế dành cho Sở Hàn!
“Cửu U, nó tên là Cửu U!”
Một bóng người đột nhiên xuất hiện trên bàn, đôi mắt đỏ sậm nhìn chằm chằm vào vật trong tay Tô Mạch, đáy mắt ngập tràn ham muốn và cuồng điên!
“Cửu U? Đến từ nghiệp chướng của Địa ngục Cửu U sao?”
“Không sai! Ta thích!”
Không do dự thêm, vũ khí Bản mệnh Thí Hồn ngay lập tức được đặt tên là “Cửu U.”
Cửu U biến mất không còn tăm hơi, khi xuất hiện lần nữa, nó đã nằm trên tay Sở Hàn.
“Sở Hàn, Mộng Cảnh Thiên Đường… Thú vị lắm đó.” Tô Mạch nói với ‘người’ trên bàn.
“Chính xác, thú vị lắm! Ta đã không thể chờ thêm được nữa rồi!”
Lè lưỡi nhẹ nhàng liếm dọc Cửu U, khuôn mặt Sở Hàn hiện lên vẻ khát máu điên cuồng…
【 Tút… Tút… Ngài Tô, ngài có bạn mới muốn kết nối, đồng ý hay không? 】
Lời nhắc nhở bất thình lình vang lên. Sau khi Tô Mạch mở ra mới phát hiện đối phương đặt một cái tên rất hầm hố, còn ảnh chân dung thì là Sài Cương đần độn liều lĩnh…