[Vô Hạn Lưu] Song Trọng Nhân Cách - Tiểu Sinh Vô Danh
Chương 22: Điệu Waltz Chết Chóc
[Vô Hạn Lưu] Song Trọng Nhân Cách - Tiểu Sinh Vô Danh thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Con hẻm đen kịt vừa sâu vừa dài, đến ánh trăng cũng chẳng thể lọt tới.
Nhóm Tô Mạch cẩn thận mở cửa sòng bạc, vừa đặt chân vào con hẻm đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc.
Đó là một con dơi bị cắn đứt nửa thân, nằm lặng lẽ giữa đường với cảnh tượng vô cùng thê thảm.
Đèn pin cầm tay chiếu tới, sắc mặt Thiệu Thiến trở nên cực kỳ khó coi, Tập Vân San thậm chí còn phải vịn tường nôn mửa — con dơi bị cắn đứt nửa thân, bên trong cơ thể không ngừng bò ra những con dòi trắng nhờn.
"Ọe... Mẹ kiếp, ghê tởm quá!"
Quảng Chí Minh khẽ mắng, Thiệu Thiến lườm gã một cái rồi lập tức nói: "Mùi máu tanh có thể sẽ thu hút người sói, chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây!"
Thiện Kiến nhanh chóng đỡ Tập Vân San đang rũ rượi, mọi người men sát vách tường vòng qua thi thể, nhanh chóng tiến sâu vào con hẻm...
Nửa giờ tiếp theo, họ không bị bất kỳ người sói nào tấn công. Mặc dù vậy, không ai dám lơ là.
Thấy sắp đến cuối con hẻm, mọi người đồng loạt thở phào nhẹ nhõm — dù trong hẻm nhỏ rất an toàn, nhưng con đường tối đen chật hẹp ấy lại khuếch đại vô hạn nỗi sợ hãi trong lòng người. Hơn nữa, tiếng sói tru văng vẳng bên tai không ngớt, áp lực tâm lý quả thật không hề nhỏ.
Suốt cả đoạn đường, Tô Mạch không hề thốt ra một lời nào.
Chỉ có điều, ánh mắt y không ngừng lướt qua Thiệu Thiến và Tập Vân San, như thể đang tính toán điều gì đó...
"Ra khỏi con hẻm, khả năng cao sẽ gặp phải người sói."
Để đề phòng vạn nhất, Thiệu Thiến cảnh cáo trước: "Đã qua gần nửa giờ, sức mạnh của người sói chắc chắn đã tăng lên không ít. Nhớ kỹ, nếu không may bị người sói tấn công, tuyệt đối không được hoảng loạn, càng không được chạy tán loạn, biết không?"
Thấy mọi người gật đầu, Thiệu Thiến dẫn đầu rời khỏi con hẻm, bước lên đường Hill.
Đúng như dự đoán, khi năm người vừa đến đường Hill, liền gặp ngay một người sói!
Thân hình con người sói này to hơn con ở sòng bạc một chút, nó lờ mờ lảng vảng trên đường phố, tựa như đang tìm kiếm thứ gì đó. Vừa nhìn thấy đám người, người sói liền tru lên một tiếng rồi điên cuồng xông về phía năm người!
"Chết tiệt rồi, nó đang gọi đồng loại! Nhanh lên, tốc chiến tốc thắng!"
Mặc dù nói vậy, nhưng ngoài Thiệu Thiến ra, căn bản không ai dám xông lên.
Quảng Chí Minh còn sợ đến mức muốn quay đầu bỏ chạy, nếu không phải Thiện Kiến kịp thời kéo gã lại, thì đã mất dạng rồi.
Thực lực của Thiệu Thiến cũng không tầm thường, nhưng con người sói này rõ ràng mạnh hơn con bị cô ta chặt đầu ở sòng bạc không ít. May mắn thay, trí tuệ của người sói vẫn còn thấp đến đáng thương, sau mấy hiệp, đã bị Thiệu Thiến chém chết dưới lưỡi đao của mình.
Nhìn con người sói đã chết, Tập Vân San vừa sợ hãi, vừa có chút ước ao.
"Chuyện này, tỷ Thiến... Lần sau khi gặp người sói, tỷ có thể không... Hề hề!" Quảng Chí Minh xoa xoa tay, vẻ mặt nịnh nọt, trông hèn mọn hết sức.
Thiệu Thiến sao có thể không nghe ra ý tứ trong lời nói của gã?
Mặc dù trong lòng khinh thường, nhưng cô ta vẫn cười lạnh nói: "Yên tâm đi, lần sau gặp phải người sói, tôi sẽ để nó còn thoi thóp!"
Quảng Chí Minh vui sướng, Thiệu Thiến lại nói: "Nhưng mà, con đầu tiên phải để cho San San!"
Đôi mắt Tập Vân San sáng lên, tóm chặt lấy cánh tay Thiệu Thiến, ngọt ngào nói: "Cảm ơn tỷ Thiến!"
Thiệu Thiến cười gật đầu, sau đó mới nhìn Quảng Chí Minh với vẻ mặt không cam lòng: "Con thứ hai cho ông, con thứ ba... Hừ, cứ thế mà suy ra!"
Không lâu sau Tô Mạch sẽ tách khỏi bọn họ, Thiệu Thiến cũng chẳng có lòng tốt giúp y hoàn thành nhiệm vụ. Câu nói sau cùng rõ ràng là nói cho Thiện Kiến nghe.
Thiện Kiến biết rõ, chờ đến khi người sói thứ ba xuất hiện, cũng là lúc anh ta phải đưa ra lựa chọn.
Nhìn Thiệu Thiến một cái, rồi lại nhìn Tô Mạch với vẻ mặt bình tĩnh, trên mặt Thiện Kiến lộ rõ vẻ giằng xé. Nếu là lúc trước, anh ta chắc chắn sẽ chọn đi theo Tô Mạch không chút do dự, nhưng bây giờ thì... Dù sao vẫn còn thời gian, Thiện Kiến vẫn chưa tỏ thái độ.
Thấy vậy, Thiệu Thiến hừ lạnh một tiếng, quay người rời đi; mọi người không dám chậm trễ, theo sát phía sau.
Rất nhanh, con người sói thứ hai xuất hiện;
Thiệu Thiến tuân thủ lời hứa, để nhát kết liễu cuối cùng cho Tập Vân San, khiến Quảng Chí Minh và Thiện Kiến đứng một bên không khỏi ghen tị.
"Người sói còn nhiều, các người vội cái gì?" Thiệu Thiến cười lạnh, "Tiếp tục đi!"
Nhưng tựa như đã dùng hết 'vận may', mãi đến khi mọi người đến cầu Rhine, họ vẫn không gặp con người sói thứ ba.
Nhưng mà, mọi người không chỉ không thất vọng, trái lại còn vui mừng gấp bội, thậm chí là vui mừng khôn xiết!
Bởi vì, ở bờ bên kia sông Rhine, là một trận chiến giết chóc khốc liệt. Mà cô bé được bảo vệ ở trung tâm, chính là mục tiêu nhiệm vụ chuyến này của bọn họ: Con gái của ông chủ quán rượu...
Nói về hai phía (?), khi đoàn người Tô Mạch tình cờ gặp mục tiêu nhiệm vụ trên đường, đội còn lại cũng đang tiến hành một trận giết chóc — có lẽ dùng 'Tế điện' để hình dung thì càng thêm chuẩn xác.
Từ quán rượu Style đến Thánh điện Varro, đoàn người Tần Văn Hạo cũng gặp phải hai lựa chọn như đoàn người Tô Mạch. Nhưng điều khác biệt là, Laint dựa vào mị lực nhân cách mạnh mẽ, đã 'cưỡng ép thuyết phục' đoàn người dùng phương án thứ nhất mà Tô Mạch cung cấp.
Chỉ là, phương án vừa thực hiện được một nửa thì ngưng hẳn, bởi vì...
Một cây thánh giá được dựng lên trên bậc cao của Quảng trường Bolyne, trên thập tự giá trói một người phụ nữ với vẻ mặt sợ hãi.
"Gương mặt xinh đẹp đến thế, không chém một nhát thật đáng tiếc?"
Laint nắm cằm người phụ nữ, dịu dàng dò hỏi: "Một quý ông lịch lãm vĩnh viễn sẽ cho quý cô xinh đẹp nhiều sự lựa chọn... Xin hỏi, cắt bên trái trước hay bên phải trước?"
"Cầu, cầu xin anh tha cho tôi, tôi không dám nữa!" Mạc Trân Trân cả người run rẩy khóc lóc van xin: "Là Tần Văn Hạo! Là hắn ta sai khiến tôi! Tất cả là lỗi của hắn ta!"
Không sai, người bị trói trên thập tự giá, không phải là 'NPC', mà là người chơi dự bị Mạc Trân Trân.
Sau khi Laint thuyết phục các người chơi dự bị từ bỏ hai nhiệm vụ chính đầu tiên, khiến Tần Văn Hạo rất bất mãn. Vì vậy, ngoài mặt Tần Văn Hạo đồng ý thỏa hiệp, kết hợp với Mạc Trân Trân trong lòng có quỷ, gài bẫy đánh lén Laint. Đáng tiếc kế hoạch không chỉ thất bại, mà Mạc Trân Trân còn bị Laint bắt sống.
Mãi đến khi bắt được Mạc Trân Trân, Laint mới phát hiện ra một bí mật động trời — so với đám phụ nữ bán thân thể cho Cain, sức hấp dẫn của người chơi nữ thuần khiết đối với người sói càng thêm trí mạng!
"Yên tâm, quý ông lịch lãm chưa bao giờ từ chối yêu cầu của quý cô xinh đẹp, họ Tần rất nhanh sẽ xuống đó cùng cô."
Dao găm rạch lên gương mặt trắng nõn, tiếng kêu thê thảm vang vọng bầu trời đêm!
"A!!!"
"Mặt của tôi, mặt của tôi!!"
Sợ hãi chuyển thành oán độc, Mạc Trân Trân điên cuồng mắng nhiếc: "Laint mày là kẻ bỉ ổi, kẻ điên! Mày sẽ không được chết tử tế! Còn có, còn có tất cả chúng mày!"
"Chúng mày thật sự cho rằng kẻ điên này sẽ bỏ qua cho chúng mày à? Ha ha ha! Gã ta chỉ muốn đùa giỡn chúng mày mà thôi! Chờ xem, chúng mày đều phải chết! Đều phải chết!"
Laint ngoáy lỗ tai bất mãn nói: "Phụ nữ là bông hoa xinh đẹp nhất trên đời, dù cho héo tàn cũng phải yên tĩnh và duyên dáng..."
Vì vậy, gã cắt phăng đầu lưỡi của Mạc Trân Trân.
Mà điều này, chỉ mới là khởi đầu...
Bên dưới bậc đá, ba người chơi dự bị run lẩy bẩy, trên mặt họ chỉ còn lại sợ hãi và bất an, đã không còn sự hưng phấn và kích động như trước đây.
Tuy lưỡi Mạc Trân Trân đã bị cắt, nhưng tiếng nguyền rủa độc địa vẫn văng vẳng bên tai. Đặc biệt là, 'tác phẩm nghệ thuật' của Laint được điêu khắc tỉ mỉ trên đài cao, dưới ánh trăng màu tím tôn lên, không khác nào đôi cánh và răng nanh của ác quỷ...
"Các người muốn cứu cô ta? Hay là... Muốn thay thế cô ta?" Thanh nhã lau chùi dao găm, Laint cười tươi như hoa.
"Không không, tôi, chúng tôi nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời!"
Mùi máu tanh từ Quảng trường Bolyne bay về phương xa, Laint như rất mê luyến hít sâu một hơi: "Mùi vị thật thơm... Ngài Satan, thích vật tế ta dâng cho ngài không?"
"Gào gừ!!!"
Tiếng sói tru đinh tai nhức óc vang vọng đất trời, vô số người sói chạy ra từ bốn phương tám hướng, điên cuồng xông tới Quảng trường Bolyne!
"Kẻ điên, gã ta là kẻ điên..."
Mao Đức run lên, đôi mắt đẫm lệ nói: "Làm sao bây giờ? Nhiều người sói như vậy, chúng ta có thể chạy thoát sao?"
Hai người còn lại sao có thể không biết?
Có trách thì chỉ trách bọn họ không chịu nổi mê hoặc, lên nhầm thuyền của ma quỷ. Có hận thì chỉ có thể hận bọn họ đã trở mặt với Tần Văn Hạo, đắc tội Laint, chỉ có chết càng thảm.
"Người sói, người sói đến!"
Nhìn Laint nhắm mắt lại không biết đang hưởng thụ điều gì, Diệp Hoa nhanh chóng kêu lên: "Laint, chúng ta mau chạy đi! Nếu không sẽ không kịp chạy mất!"
"Chạy?"
Laint mở mắt, cười như không cười nói: "Ta có từng nói sẽ chạy trốn à?"
Ba người chơi dự bị đồng thời có dự cảm chẳng lành, một người trong đó đánh bạo hỏi: "Ngài, ngài không phải muốn trừng phạt Mạc Trân Trân sao?"
"Trừng phạt?"
Nhìn người phụ nữ máu tươi giàn giụa gần như tan vỡ trên thập tự giá, Laint khinh thường nói: "Cô ta xứng đáng sao?"
Nói xong, Laint lấy từ trong không gian ra một cái loa lớn.
Không chỉ như vậy, gã ta thậm chí còn mang cả một chiếc microphone đeo tai!
Muốn làm gì?
Hội giao lưu âm nhạc cỡ lớn? Hay là quảng trường nhảy disco?
Dưới đài cao, ba người chơi dự bị hoang mang nhìn nhau.
Điều chỉnh âm lượng đến mức cao nhất, giọng nói giàu từ tính của Laint, từ Quảng trường Bolyne vang vọng khắp tòa thành Bất Dạ...
"Ladies and gentlemen!!!"
Chẳng biết từ khi nào, trên người Laint đã khoác lên một chiếc áo tuxedo• màu đen, cùng bộ dáng King Kong Barbie của gã cực kỳ không hợp.
Nhưng mà, vừa khoác lên chiếc áo đuôi nhạn, trên người Laint đã tỏa ra gợn sóng quỷ dị, ngay cả khí chất quanh thân cũng biến hóa nghiêng trời.
Nếu như Tô Mạch ở đây, nhất định có thể nhận ra chiếc áo tuxedo kia là gì — bản mệnh thí hồn;
"Ánh trăng đêm nay động lòng người, vị khách phương xa kích động như thế... Ngài Satan, xin cho phép ta vì ngài dâng lên một điệu nhảy duyên dáng."
Nói xong, một bài hát hiện đại cuồng nhiệt phát ra từ trong loa, ngay lập tức đốt cháy cả quảng trường.
Trợn mắt há mồm, ba người Mao Đức sửng sốt nhìn trên đài cao, đại não nhất thời chết máy, thậm chí quên cả chạy trốn.
Trên đài cao, Laint cao gần hai mét nhiệt tình nhảy theo điệu nhạc. Thân thể cao to cường tráng, không hề có chút cồng kềnh nào, trái lại linh hoạt dị thường, không khác nào một con bướm đêm đang nhảy múa.
Chiếc áo tuxedo trên người lay động theo gió, tạo nên từng vòng cuộn sóng hữu hình, chậm rãi lan về phương xa...
Vô số người sói xông vào quảng trường, đôi mắt đỏ đậm tràn ngập điên cuồng;
Nhưng mà, ngay khi nhảy vào quảng trường, tất cả người sói đồng loạt dừng lại không tiến lên.
Ánh mắt chúng nó đờ đẫn, khóe miệng chảy nước dãi, chúng nó lặng lẽ thưởng thức điệu nhảy Laint mang đến — điệu waltz chết chóc.
__________________________
•
Tuxedo là trang phục bán chính thức cho nam giới hoàn toàn với tông màu đen truyền thống và được khuyến nghị sử dụng thắt nơ màu đen tại các buổi lễ.