Vợ Trước Pháo Hôi Chuyển Sang Kịch Bản Hắc Nguyệt Quang
Chương 74: Khoảng cách thế hệ
Vợ Trước Pháo Hôi Chuyển Sang Kịch Bản Hắc Nguyệt Quang thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tám năm trước.
Thương gia.
Thương Dữ Phượng nằm trên giường bệnh, ống thở cắm ở mũi, kim truyền cắm ở mu bàn tay, ống truyền dài đang nhỏ thuốc từ từ.
Vệ Dĩ Hàm đứng bên giường, sắc mặt cũng chẳng khá hơn người phụ nữ ngoài sáu mươi đang nằm trên giường là mấy.
"Ta biết cái chết của Tiểu Thiên không phải lỗi của cháu... nhưng mỗi lần nhìn thấy cháu, ta lại nhớ đến nguyên nhân cái chết của nó..." – Thương Dữ Phượng xúc động đến mức nếu không nhờ thuốc, e rằng bà đã ngất lịm thêm lần nữa.
Thương Thời Hành bước đến trấn an bà nội, nhưng vừa mới mất em gái, tỷ ấy cũng không kìm được nước mắt.
Cảnh sát đã tìm thấy trong nhà của kẻ bắt cóc và sát hại Thương Thời Thiên – Trần Bảo Minh – một lượng lớn ảnh và video hắn chụp lén khi theo dõi Thương Thời Thiên và Vệ Dĩ Hàm. Ngoài ra còn phát hiện các bài viết, bình luận cực đoan trên mạng, trong đó hắn vừa bày tỏ tình yêu điên cuồng với Vệ Dĩ Hàm, vừa thể hiện sự căm ghét với Thương Thời Thiên.
Sau khi tổng hợp thông tin điều tra, cảnh sát bước đầu xác định được thân thế cũng như động cơ gây án của Trần Bảo Minh: Cha của hắn là người mắc bệnh tâm thần, đã giấu giếm bệnh sử để kết hôn với mẹ hắn, và sau đó sinh ra hắn.
Trần Bảo Minh di truyền bệnh từ cha mình, nhưng trước 16 tuổi bệnh chưa phát tác.
Khi vào học tại ngôi trường quốc tế nơi Vệ Dĩ Hàm theo học, do thường xuyên bị bắt nạt học đường, các triệu chứng tâm thần dần bộc lộ.
Vì tâm lý bất ổn, thành tích học tập của hắn tuột dốc không phanh, không đỗ vào trường đại học tốt nào.
Sau khi tốt nghiệp, gia đình sắp xếp cho hắn một công việc bảo vệ tại Trường Tiểu học Minh Trung Tam thôn.
Tuy khoảng cách giữa hắn và Vệ Dĩ Hàm đã rất lớn, nhưng hắn vẫn không ngừng âm thầm theo dõi cuộc sống của nàng.
Không chỉ thường xuyên cập nhật blog, Weibo của Tập đoàn Vệ thị và người Vệ gia, hắn còn lấy đủ loại lý do để kết bạn với nhiều bạn học và bạn cùng trường của Vệ Dĩ Hàm, sau đó lén lút theo dõi các bài đăng của họ để thu thập thông tin về nàng.
Sau khi Vệ Dĩ Hàm kết hôn rất ít khi xuất hiện cùng Thương Thời Thiên, lại có tin đồn tình yêu đích thực của nàng là mối tình đầu, còn cuộc hôn nhân với Thương Thời Thiên là do bị ép buộc.
Trần Bảo Minh liền hiểu lệch lạc rằng: Vệ Dĩ Hàm sau khi kết hôn bị vợ mình – Thương Thời Thiên – đối xử lạnh nhạt, hôn nhân không hạnh phúc.
Hắn hoàn toàn không hiểu những toan tính lợi ích đằng sau liên hôn, cũng không quan tâm đến các mối quan hệ phức tạp.
Hắn cố chấp cho rằng: ai làm tổn thương Vệ Dĩ Hàm thì kẻ đó phải trả giá.
Và thế là, Thương Thời Thiên – một người chẳng có chút liên quan gì đến hắn, cũng chưa từng làm điều gì xấu – lại bị hắn lên kế hoạch bắt cóc và sát hại nàng.
Thương gia sao có thể không oán hận Vệ Dĩ Hàm cho được?
Thương Thời Hành nói: "Chuyện nàng hứa trước khi cưới, nàng đã không làm được. Sau khi cưới... lẽ ra nàng không cần dọn ra ngoài, nếu không dọn ra thì đã không xảy ra chuyện về sau rồi."
Thương Dữ Phượng lấy lại sức, trước tiên ngăn Thương Thời Hành lại, sau đó nói với Vệ Dĩ Hàm: "Ta không nuốt trôi nỗi uất ức này, cũng không muốn để con bé sau khi chết rồi vẫn không được yên ổn chỉ vì còn dính líu đến cháu. Cháu hiểu không?"
Trần Bảo Minh đã tự sát để tránh bị trừng phạt – hắn treo cổ trong kho lương bỏ hoang, nơi Thương Thời Thiên bị sát hại, với ảnh của Vệ Dĩ Hàm bên người và treo mình bằng một chiếc ô buộc ngang lưng.
Có người nói, hắn làm vậy là để đi theo Thương Thời Thiên xuống âm phủ, khiến nàng dù chết rồi cũng không được yên.
Nghe thì có vẻ mê tín, nhưng dù là tự lừa dối mình hay chỉ để có chút an ủi về mặt tinh thần, Thương gia cũng chấp nhận điều đó.
Họ chỉ mong Thương Thời Thiên có thể hoàn toàn cắt đứt liên hệ với Vệ Dĩ Hàm, để được yên nghỉ nơi chín suối.
Vệ Dĩ Hàm cúi mắt xuống, móng tay siết chặt đến bật máu.
Rất lâu sau, nàng mới khó khăn lắm mới cất lời: "Cháu hiểu rồi."
Sau khi kết hôn, những thứ nàng và Thương Thời Thiên cùng sở hữu không nhiều. Ảnh cưới và nhẫn cưới được xem là đại diện rõ ràng nhất cho mối quan hệ hôn nhân giữa hai người, vì thế đã bị Thương gia xử lý đầu tiên.
Ảnh cưới phần lớn nằm ở Thương gia nên nàng không mang theo được, và hầu hết đều bị tiêu hủy tại chỗ.
Dưới sự giám sát của người Thương gia, Vệ Dĩ Hàm tháo nhẫn cưới, trao lại cho Thương Thời Hành, rồi tỷ ấy đem xử lý luôn.
"Còn quà cưới tôi tặng hai người nữa!" – Thương Tiểu Ngũ lớn tiếng nói, rồi lục lọi phòng họ và tìm được một cặp ly đôi.
Cái của Vệ Dĩ Hàm bị Thương Tiểu Ngũ đập nát, chỉ còn cái Thương Thời Thiên dùng được thì bị nhét vào trong tủ.
Còn những món khác, chỉ cần người Thương gia nhớ ra, biết đến, Vệ Dĩ Hàm đều đóng gói trả lại.
...
Tạ Mi cũng từng muốn lên tiếng bênh vực cho Vệ Dĩ Hàm, nhưng lúc đó muội ấy chỉ là một nhân viên mới được chính thức nhận, làm gì có tư cách lên tiếng?
Càng nói, Tạ Mi càng tức giận, suýt buột miệng: "Thương gia còn làm chuyện quá đáng hơn là..."
May thay, nhiều năm làm nghề đã rèn cho muội ấy bản lĩnh biết dừng lại đúng lúc.
Nhưng Thương Thời Thiên lại nghe mà ngứa ngáy trong lòng: "Thương gia còn làm chuyện gì quá đáng nữa?"
Tạ Mi đáp: "Muội quan tâm mấy chuyện này làm gì? Làm tốt vai trò thế thân của mình là được rồi."
Thương Thời Thiên: ...
Tạ Mi xua tay: "Thôi được rồi, tỷ đi đây."
Sau khi cô rời đi, Thương Thời Thiên trầm ngâm suy nghĩ.
Nàng cảm thấy Vệ Dĩ Hàm chưa chắc đã kể hết những chuyện này cho mình.
Từ lúc họ tái ngộ đến nay, nàng chưa từng nghe Vệ Dĩ Hàm nói xấu Thương gia lấy một câu.
Chứng tỏ rằng, dù có chịu uất ức, Vệ Dĩ Hàm cũng sẽ tuyệt đối không chủ động nhắc đến.
Vậy thì... phải tìm người nhà mình thôi?
Không được. Dù người nhà có nói thật, nếu nàng vì chuyện này mà trách cứ họ thì chỉ khiến họ cảm thấy lạnh lòng mà thôi.
Nghĩ tới nghĩ lui, nàng cảm thấy có lẽ có thể tìm được câu trả lời trong nguyên tác.
Trước đây nàng đã từng tra cứu cốt truyện nguyên tác. Có lẽ vì để làm mờ đi sự tồn tại của cuộc hôn nhân đầu tiên của Vệ Dĩ Hàm nên phần chính văn rất ít nhắc đến quá khứ của nàng với Thương gia.
Phần duy nhất được miêu tả tương đối nhiều là hành vi độc ác của Thương Tiểu Ngũ – một vai phản diện nữ.
Nàng nghĩ có thể thử xem ngoại truyện.
Hệ thống từng nói, ngoại truyện dùng để bổ sung những phần thiếu sót của chính văn, giải thích các tình tiết chưa rõ hoặc vá các lỗ hổng trong cốt truyện.
Ngoài ngoại truyện của Thương Tiểu Ngũ, nàng còn có thể xem bốn ngoại truyện nữa. Dù bây giờ có xem một hai cái thì đến lúc quan trọng vẫn còn hai lượt xem ngoại truyện dự trữ.
Nghĩ vậy, nàng bèn yêu cầu hệ thống mở ngoại truyện.
【Ký chủ muốn xem ngoại truyện nào?】
Thương Thời Thiên lướt qua danh sách, loại ngay các ngoại truyện về cặp phụ, vì ân oán giữa Vệ Dĩ Hàm và Thương gia, cho dù có nằm trong ngoại truyện chắc chắn cũng chỉ xoay quanh Vệ Dĩ Hàm mà thôi.
Mà Vệ Dĩ Hàm là nữ chính, nên phần ngoại truyện về nàng là nhiều nhất.
Nàng tìm một lúc thì phát hiện có một đoạn viết về cuộc cãi vã giữa Vệ Dĩ Hàm và bạch nguyệt quang.
Vì tò mò, nàng chọn ngoại truyện đó:【Đã là ngoại truyện rồi, hai người họ còn cãi vã vì chuyện gì chứ?】
*
Tầng ba, trong thư phòng.
Vệ Dĩ Hàm khẽ nhíu mày.
Nàng đã bỏ sót thông tin gì sao?
【Ngoại truyện】là thứ gì?
Vả lại nghe cách hệ thống nói chuyện với Thương Thời Thiên thì hình như ngoại truyện cũng không phải muốn xem là xem được?
Tình hình ngoài tầm kiểm soát khiến Vệ Dĩ Hàm hơi bất an và bực bội.
Nàng đứng dậy, ánh mắt bất chợt chạm đến bộ cờ vây trong tủ trưng bày.
Đó là món quà sinh nhật nàng chuẩn bị cho Thương Thời Thiên ngày hôm qua, nhưng vì những chuyện xảy ra sau đó làm rối tung kế hoạch nên món quà này vẫn chưa được tặng.
Bây giờ, cũng đến lúc để trả nó lại cho chủ thật rồi.
...
Thương Thời Thiên vừa định đi tìm Vệ Dĩ Hàm thì thấy nàng ấy đang ôm xuống hai hũ đựng cờ vây bằng gỗ hồng trần.
"A Hàm, tỷ lại mua cờ mới à?" – nhìn là biết đây không phải bộ cờ họ dùng trong lúc học.
Thương Thời Thiên mở ra xem thử, không ngờ lại là bộ "Lão Vân Tử"!
Không nói đến giá trị sưu tầm của Lão Vân Tử, chỉ riêng hai hũ đựng bằng gỗ quý này thôi, bộ cờ này e rằng cũng không dưới mười vạn tệ.
Nàng nhón lấy một quân đen, đưa lên dưới ánh đèn, rồi chợt sững lại.
Bộ Lão Vân Tử này...
Sao lại giống bộ của nàng đến thế?
Trên đời có rất nhiều bộ Lão Vân Tử, nhìn bề ngoài gần như giống hệt, bằng mắt thường rất khó phân biệt.
Nhưng do khác biệt trong kỹ thuật chế tác và bí quyết vật liệu, giữa các bộ Lão Vân Tử thật vẫn có sự khác biệt nhỏ.
Mà những bộ cờ cấp bậc như Lão Vân Tử đều được chọn lọc cực kỳ kỹ lưỡng, trọng lượng, kích thước, độ dày... tất cả đều đạt tiêu chuẩn cao và gần như đồng nhất.
Người chơi cờ lâu năm sẽ cảm nhận được sự khác biệt rõ ràng giữa các loại quân cờ.
Đặc biệt là với người nhạy cảm với cờ vây như Thương Thời Thiên.
Nàng vừa mới dùng bộ cờ của mình để chơi trước khi chết, lại quen với cảm giác tay của Lão Vân Tử, vừa chạm vào, cảm giác quen thuộc liền ập đến.
Vệ Dĩ Hàm nói: "Không phải tỷ mua, cũng không phải cờ mới. Là... của Thương Thời Thiên."
Thương Thời Thiên lập tức gọi hệ thống:
【Tiểu Hắc Thống Tử, đây có phải là bộ cờ trong ngoại truyện mà nữ chính bị bạch nguyệt quang bắt ép xử lý không?】
Ánh mắt Vệ Dĩ Hàm chợt sắc lạnh.
Cốt truyện nguyên tác còn có tình tiết này sao?
Hệ thống quét một lượt rồi trả lời:【Đúng vậy, chính là bộ cờ này.】
Không sai. Trong ngoại truyện mà Thương Thời Thiên vừa đọc, lý do khiến nữ chính và bạch nguyệt quang cãi vã chính là bộ cờ này.
Tuy là ngoại truyện nhưng lại xảy ra trong dòng thời gian chính văn.
Bởi vì việc giữ lại cờ của vợ trước sẽ làm tổn hại đến hình tượng thâm tình của nữ chính trong lòng độc giả và bị xem là một tình tiết dư thừa.
Nên tình tiết này không được viết vào chính văn.
Nhưng trước đó trong chính văn từng mô tả việc bạch nguyệt quang lần đầu bước vào thư phòng của nữ chính và phát hiện bộ cờ này.
Để vá lỗi này, đồng thời tạo xung đột cảm xúc, tác giả mới viết riêng một ngoại truyện.
Ngoại truyện viết rằng, bạch nguyệt quang tình cờ phát hiện nữ chính – người không chơi cờ – lại cất giữ một bộ cờ đắt tiền, sau khi truy hỏi thì biết đó là cờ vợ trước từng dùng.
Ghen tuông nổi lên, bạch nguyệt quang liền làm mình làm mẩy với nữ chính.
Nữ chính giải thích rằng, bộ cờ là do vợ trước để lại, vốn định tìm thời gian trả lại nên tạm để vào tủ, rồi bận quá quên mất.
Để xóa bỏ nghi kỵ, nữ chính đã đem bộ cờ đó quyên tặng cho viện bảo tàng cờ vây.
...
Vì trong ngoại truyện không miêu tả chi tiết nên Thương Thời Thiên cứ tưởng đó là một trong nhiều bộ cờ nàng từng sở hữu, không ngờ lại chính là bộ Lão Vân Tử đáng nhớ nhất.
Tuy nhiên, do thực tế đã khác xa nguyên tác, Thương Thời Thiên cũng không còn so sánh chuyện trong truyện với đời thực.
Trong mắt nàng, nữ chính là nữ chính, Vệ Dĩ Hàm là Vệ Dĩ Hàm.
Nàng sẽ không gán hành động trong truyện lên Vệ Dĩ Hàm nên không lo hiện tại nàng ấy đã đem cờ đi tặng rồi.
Nhưng nàng cũng tò mò, sau khi Thương gia yêu cầu Vệ Dĩ Hàm phải tiêu hủy hoặc trả lại tất cả đồ vật liên quan đến nàng, tại sao nàng ấy vẫn giữ lại bộ cờ này?
Nàng không kìm được suy nghĩ linh tinh:【Vệ Dĩ Hàm bây giờ lấy bộ cờ ra làm gì? Chẳng lẽ cũng giống trong ngoại truyện, muốn đem quyên tặng vì sự xuất hiện của mình?】
Vệ Dĩ Hàm: ...
Nàng mặt không cảm xúc, giật lại hũ cờ từ tay nàng ấy.
Vốn định trả vật về với chủ, nhưng thấy người ta làm vai thế thân đến nghiện rồi, vậy thôi, không trả nữa.
Thương Thời Thiên thì lưu luyến không rời, nhìn bộ cờ của mình mà tiếc nuối.
Để tránh sau khi chỉ số đau lòng tăng vọt, cốt truyện gốc phản phệ, xảy ra chuyện Vệ Dĩ Hàm vì lo nàng để tâm mà đem bộ cờ vây kia quyên tặng đi mất...
Thương Thời Thiên vội vàng giải thích: "Thật ra muội không để ý chuyện tỷ cất giữ bộ cờ vây của Thương Thời Thiên đâu."
Vệ Dĩ Hàm nghiến răng đến suýt vỡ hàm sau: "Muội nghĩ tỷ cần quan tâm ý kiến của muội sao?"
"Ờ... thế tỷ định tiếp tục giữ lại nó à? Bộ cờ này thuộc cấp độ sưu tầm, giá trị rất cao, tốt nhất là nên giữ lại."
Vệ Dĩ Hàm liếc sang nàng một cái, tức đến bật cười: "Cảm ơn chuyên gia đã đưa ra ý kiến chuyên môn."
Thương Thời Thiên bối rối, sao lại nổi giận rồi? Lúc mới ngủ dậy không phải vẫn còn vui vẻ lắm sao?
Xong rồi, chẳng lẽ là khoảng cách thế hệ?
Người đã tụt hậu 8 năm so với thời đại như nàng, thật sự là một kẻ "nhà quê" rồi ư?
Nàng âm thầm cầu cứu hệ thống:【Tiểu Hắc Thống Tử, có bài giảng nào dạy cách giải quyết khoảng cách thế hệ với bạn gái không?】
Chế độ tự động của hệ thống tìm ra mấy nội dung liên quan:【"7 chiêu giao tiếp hiệu quả trong mối quan hệ thân mật"】
【"Hắc Đào Đào đưa bạn bước vào thế giới nội tâm của 12 chòm sao"】
【"Hiểu rõ kiểu yêu của hai bạn qua MBTI"】...
Thương Thời Thiên: ...
Cung hoàng đạo thì tạm hiểu được.
Nhưng MBTI là cái gì?
Nàng còn đang bị hệ thống kéo đi tìm hiểu MBTI thì Vệ Dĩ Hàm đã vì câu "khoảng cách thế hệ với bạn gái" của nàng mà khựng lại.
"Khụ!" – Vệ Dĩ Hàm hắng giọng, kéo sự chú ý của nàng quay về.
Thương Thời Thiên lo lắng hỏi: "Tỷ đau họng à, A Hàm?"
Vệ Dĩ Hàm không trả lời mà hỏi lại: "Ý muội là muốn bộ cờ này mãi mãi nằm trong tủ trưng bày?"
Thương Thời Thiên lắc đầu: "Nếu là quân cờ bằng ngọc thì muội sẽ làm thế. Nhưng đây là bộ Lão Vân Tử cấp độ sưu tầm, nếu thỉnh thoảng có thể dùng để đánh cờ vài ván thì đúng là một loại hưởng thụ."
Bộ Lão Vân Tử này là quà tặng người khác dành cho nàng, mang ý nghĩa kỷ niệm. Đồng thời, nó cũng đại diện cho sự kỳ vọng của người tặng dành cho nàng, nên nếu dùng nó để ôn lại ván cờ trong lúc riêng tư thì rất thích hợp.
Vừa không để món quà quý ấy bị lãng phí, lại không dùng quá thường xuyên khiến dễ mất mát hay hư hại.
Vệ Dĩ Hàm nói: "Muội nói đúng. Vậy nên tỷ quyết định từ giờ mỗi ngày sẽ lấy nó ra để ôn luyện."
Thương Thời Thiên hai tay xoa vào nhau như ruồi: "Không dùng trong giờ học được à? Muội sẽ cẩn thận mà."
"Giờ học không cần dùng đến bộ cờ này."
Vệ Dĩ Hàm vừa dứt lời, chẳng hiểu nghĩ tới cái gì, tai đỏ hơn cả viên hồng ngọc nơi vành tai nàng.
Thương Thời Thiên cũng mơ hồ bắt được tín hiệu nào đó, nhỏ giọng nói: "Vậy thì đúng là... không nên dùng thật..."
Vệ Dĩ Hàm đang định răn đe nàng, lại nghĩ như vậy thì chẳng khác nào chột dạ, liền lườm nàng một cái rồi quay người lên lầu.
Thương Thời Thiên vội vã vỗ mặt, đè lại hơi nóng trên má, rồi nhanh chóng theo sau.
"Muội không đi chơi cờ mà theo tỷ làm gì?" – Vệ Dĩ Hàm quay đầu lại hỏi.
"Không được ngồi bên cạnh tỷ chơi à?"
Vệ Dĩ Hàm liếc nhìn nàng đầy ẩn ý: "Muội muốn tỷ ngồi cùng."
Thương Thời Thiên không phủ nhận: "Được không?"
"... Được." – Vệ Dĩ Hàm nói.
Nàng theo Vệ Dĩ Hàm vào thư phòng, thấy nàng ấy đặt hũ cờ trở lại tủ trưng bày. Bên cạnh là bệ đỡ quân cờ rất quen thuộc với nàng.
Dù không hỏi, nàng cũng đoán được.
Bệ cờ do ông nội tặng và bộ cờ mà thầy Vu Nhất Phi đưa sở dĩ không bị Thương gia lấy về có lẽ vì họ không biết rằng những món đó đang ở chỗ Vệ Dĩ Hàm.
Nàng từng mang bệ cờ và bộ cờ này đến lễ kỷ niệm ngày cưới với Vệ Dĩ Hàm, để trong phòng nghỉ.
Vì vội đi thi vòng chung kết giải Thiên Nguyên, nàng không kịp mang theo.
Chắc khi ấy, Vệ Dĩ Hàm đã giúp nàng thu lại.
Sau đó, một loạt chuyện xảy ra, không ai còn nhớ đến bộ cờ này.
Tới lúc Thương gia truy xét với Vệ Dĩ Hàm, cũng chẳng ai nhớ ra nó.
Nhìn tình trạng hiện tại, có thể thấy Vệ Dĩ Hàm đã giữ gìn rất cẩn thận.
Thương Thời Thiên khẽ cong môi, thấy ấm lòng.
Nhưng vừa quay đầu lại, nàng liền thấy cả một hàng sách về cờ vây trên giá.
Nàng nghĩ bụng: Thì ra Vệ Dĩ Hàm chăm chỉ như vậy, còn mua sách để nghiên cứu.
Nhưng vừa tiện tay lấy một cuốn, phát hiện mấy quyển này đã mua từ nhiều năm trước.
Tình trạng sách cho thấy được lật đọc không ít, có chỗ còn bung gáy.
Không phải loại hiệu quả có thể đạt được chỉ trong một hai tháng.
Hơn nữa, một số sách rất chuyên sâu, không phải kỳ thủ cao cấp thì không đọc nổi.
Nàng chợt nhớ lại hôm trước nhân viên chăm sóc khách hàng của app Quan Kỳ từng hỏi nàng có lập nick phụ không.
Hồi đó, nàng còn tưởng Vệ Dĩ Hàm lập tài khoản phụ để luyện cờ.
Nhưng giờ nghĩ lại, rất có thể tài khoản chính của Vệ Dĩ Hàm đã có trình độ không tồi.
Càng phân tích, nàng càng nhận ra một khả năng lớn: Có khi nào Vệ Dĩ Hàm đã biết chơi cờ từ lâu rồi không!?
—————————————
Thương Tứ: "Làm sao để xử lý khoảng cách thế hệ với bạn gái?"
Vệ tổng: "Ý muội là gì? Cảm thấy tỷ già rồi à?"
Thương Tứ: "Có lẽ là... ý muội là, muội không theo kịp thời đại thôi mà?"
Vệ tổng: :)