41. Chương 41: Sự tin tưởng

Vừa Lúc Gặp Được Em - Tàng Châu

Chương 41: Sự tin tưởng

Vừa Lúc Gặp Được Em - Tàng Châu thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi uống hết một lon nước, mối quan hệ giữa hai người dường như đã thân thiết hơn được chút ít.
Như những người bạn thân, họ không chê trách nhau, thậm chí sẵn sàng nói thẳng với nhau.
Lần đầu uống chung, Tống Thanh còn hơi ngại ngùng. Anh có thể uống phần nước còn lại của cô, nhưng không muốn cô phải uống phần anh đã uống dở. Đến lần thứ hai, động tác của anh đã nhanh hơn một chút, lần thứ ba thì trở thành thói quen, không còn thấy gượng gạo như trước nữa.
Nam Chi rất hài lòng. Cô liếc mắt nhìn quanh phòng của anh, thầm nghĩ sau này sẽ dùng xà phòng của anh, thậm chí cả những thứ khác của anh nữa.
Cô dùng đồ của anh, chủ động tìm anh để thu hẹp khoảng cách, như vậy anh cũng có thể thoải mái dùng đồ của cô hơn, ít nhất sẽ không còn ngại ngùng, khách sáo đến mức cô không thích nữa.
Mọi việc xong xuôi, Nam Chi lên lầu nằm trên giường mới nhớ ra vừa nãy định cất hộp thuốc nhưng quên nói với Tống Thanh ngày mai không cần dậy sớm nấu cháo kê cho cô nữa, dậy sớm làm gì.
Hôm nay cô vừa chạy deadline, vừa bị tụt đường huyết đột ngột, lại bận rộn đến khuya, liệu ngày mai có dậy nổi hay không còn chưa chắc, còn với Tống Thanh chắc cũng là một thử thách.
Chuyện mình chưa làm xong, cô không bao giờ ép buộc người khác phải làm.
Sau khi đánh răng rửa mặt xong, Nam Chi lên giường. Cô không chắc Tống Thanh dưới lầu đã ngủ chưa, sợ nhắn tin gọi anh dậy phiền phức, nên chỉ nhắn qua WeChat.
Nhắn xong, cô không đợi anh trả lời đã chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Có lẽ bởi hôm nay kiếm được tiền, hoàn thành vượt chỉ tiêu đơn hàng của Kim Chủ, ba nghìn tệ đã vào túi nên Nam Chi hiếm khi ngủ ngon như thế, không mộng mị, không trằn trọc, ngủ một giấc đến tận sáng sớm.
Thậm chí cô còn giật mình tỉnh dậy trước khi đồng hồ báo thức reo, nhìn thấy bảy giờ rưỡi rồi, dậy được rồi.
Nam Chi không lười biếng, nhất là khi nghe thấy tiếng động ở dưới lầu, cô lập tức bật dậy ngay mà không chút khó khăn.
Bình thường, mỗi sáng khi cô thức dậy đều cảm thấy uể oải, đầu óc như có lớp sương mù dày đặc nhưng hôm nay cô lại tỉnh táo vô cùng.
Nam Chi biết, đó là do chất lượng giấc ngủ của cô tốt hơn.
Bình thường dù lên giường nằm rất sớm nhưng cô rất khó ngủ, đầu óc như một cuốn phim dài tập, những tủi thân ngày trước cứ hết tập này đến tập khác hiện lên, đến nửa đêm tự nghĩ rồi tự bật khóc, giày vò bản thân đến tận ba giờ sáng mới ngủ sâu được.
Hôm nay ngủ hơn sáu tiếng, chất lượng giấc ngủ vẫn rất ổn.
Sau khi đánh răng rửa mặt xong, Nam Chi buộc tóc thì mới phát hiện dây buộc tóc đâu mất. Lúc này cô mới nhớ ra, dây buộc tóc của cô vẫn ở chỗ Tống Thanh. Anh nói hôm nay sẽ cột tóc cho cô.
*
Ở dưới lầu, tin nhắn Nam Chi gửi tối qua, Tống Thanh đã thấy từ lâu. Lúc đầu anh định trả lời nhưng suy nghĩ một chút rồi không trả lời nữa. Đợi đến sáng hôm sau nấu xong cháo kê, anh mới nhắn lại cho cô: "Vừa thấy tin nhắn, nhưng đã nấu xong cháo rồi."
Anh chỉ bị thương một tay, tay còn lại vẫn có thể nấu ăn dễ dàng. Hơn nữa trong bếp của cô còn có găng tay dùng một lần, khá dày, đeo vào không sợ bị dính nước.
Từ sáng sau khi nấu xong cháo kê, đánh răng rửa mặt xong, không còn việc gì làm, anh đẩy xe lăn ra cửa, như thường lệ, xem thử còn sót lại đồ nào chưa giặt.
Hôm qua, quần áo cô thay ra đã bỏ vào giặt cùng bộ đồ cô mới mua cho anh, người phơi cũng là cô. Nhưng anh nhớ ở góc cửa cô có treo mấy túi vải, trong đó có một cái túi hình như bị dơ phần viền, chắc bị cô đụng vào đâu đó, nên anh định lấy giặt luôn.
Tay vừa cầm vào túi vải, anh phát hiện chiếc túi cô hay đeo có vẻ phồng lên, bên trong như đang bị nhét thứ gì đó.
Tống Thanh lấy xuống nhìn, chính là bộ đồng phục y tá của cô, phía trên còn lấm tấm vết ố vàng, nồng nặc mùi sát trùng, còn có một mùi rất khó ngửi khác nữa.
Có lẽ cô phun cồn vào để át đi thứ mùi đó.
Mấy ngày nay lúc ăn cơm cùng nhau, anh thường xuyên nghe cô kể rằng, nào là có bệnh nhân nôn vào người, nào là dính máu, nào là đầy vi khuẩn, đồng phục y tá hoặc mang đến viện giặt chung với người khác, hoặc mang về nhà tự giặt.
Cô không thích giặt chung đồ với người khác, bình thường đều tự mang về nhà ngâm nước nóng khử trùng rồi mới giặt. Hôm qua không giặt chung với quần áo khác, chắc vì định để lúc nào rảnh sẽ tự mình giặt.
Nhưng có lẽ vì bận quá nên quên mất, vừa hay bây giờ Tống Thanh đang rảnh.
Thế là anh lấy bộ đồ ra, mang vào nhà vệ sinh, cầm chiếc thau gấp đặt dưới bỏ đồ vào, đổ dung dịch khử trùng sẵn có vào, thêm nước nóng ngâm một lúc, đeo găng tay giặt sạch sẽ.
Đợi đến khi Nam Chi thay xong quần áo đi xuống lầu, anh đã vắt xong nước, treo lên móc, chuẩn bị treo lên sào.
Lúc cô đi ra khỏi phòng bếp, Tống Thanh đẩy xe lăn lén lút đi theo sau. Chờ cô ngồi xuống rồi, anh lại nhanh chóng đẩy vài cái, tới phía sau cô, lấy tay thay lược giúp cô cột tóc.
Nam Chi nghiêm túc ngồi yên đó, ở chỗ anh không nhìn thấy thì khóe môi cô mới cong lên.
Sao lại có một đứa trẻ đáng yêu thế này vậy nhỉ.
Nam Chi cố gắng không để khóe môi mình cong lên, hỏi anh: "Cậu có muốn cái gì không? Tối nay về tôi sẽ mang về cho cậu."
Lúc còn ở nhà ba mẹ, ba mẹ cô có thói quen này, họ sẽ hỏi con có muốn mua gì không, đồ ăn, đồ uống hay bưu kiện nào cần lấy.
Tiện đường mua về, đỡ phải chạy đi chạy về.
Mỗi lần cô có ở nhà, bố mẹ cũng sẽ hỏi cô như vậy, cảm giác ấy rất tốt, nên cô cũng muốn giữ thói quen này.
Tống Thanh chắc chắn đáp: "Không có."
"Không nói gì thì tôi mua trà sữa cho cậu nhé." Nam Chi còn nói thêm: "Rồi mua thêm chút đồ ăn vặt nữa, cổ vịt, mề vịt, tim vịt, mỗi thứ đều phải mua một ít."
Tống Thanh đành lên tiếng: "Gần đây có thư viện không? Tôi muốn xem sách."
Nam Chi có hơi ngạc nhiên: "Có."
Lúc cô nói chuyện thì Tống Thanh cũng đã cột xong tóc cho cô. Nam Chi vừa quay đầu lại nhìn anh vừa nói: "Lúc tôi trở về sẽ tiện tay làm thẻ thư viện cho cậu, sau này cầm thẻ rồi cậu muốn đọc bao nhiêu thì đọc."
Nói đến đây, cô chợt nhớ ra, đứng dậy, lấy ra 500 tệ từ xấp tiền mặt tối qua, đặt vào ngăn kéo ngay cửa.
"Cậu cần tiêu cái gì thì cứ dùng tạm cái này đã." Cô còn đưa luôn cho anh một thẻ mua sắm của siêu thị gần nhà: "Đi siêu thị thì dùng cái này, trong thẻ còn hơn sáu trăm tệ lận."
Cô báo trước số dư để tránh trường hợp anh không biết mà tiêu quá tay, đến lúc tính tiền mới phát hiện không đủ thì ngại lắm. Mặc dù cô nghĩ chắc anh không đến mức đó, nhưng vẫn muốn nói trước cho chắc.
Sau đó, Nam Chi cầm điện thoại của anh, đăng nhập tài khoản app Mĩ Đoàn của mình.
Cô có hai số điện thoại, tức là có hai tài khoản Mĩ Đoàn, một cái dùng thường xuyên cô đăng nhập vào máy anh, còn cái ít dùng cô để lại cho mình.
Bởi vì tài khoản ít dùng nên không liên kết với thẻ ngân hàng, lần nào thanh toán cũng đều thông qua Alipay, còn tài khoản chính thì có một thẻ cố định, trong đó còn tận vài trăm tệ đủ cho anh dùng.
"Thanh toán không cần mật khẩu, có cả phiếu giảm giá, còn rẻ hơn mua trực tiếp. Sau này muốn mua thực phẩm, đặt đồ ăn, cứ dùng cái này, họ giao tận nhà luôn."
Nam Chi dặn dò một tràng dài, sau đó thay giày, đeo túi, cầm chìa khóa, chỉnh lại ly cháo kê suýt đổ, rồi ra khỏi nhà đi làm.
Tống Thanh tiễn cô ra cửa, nhìn theo bóng lưng cô rất lâu.
Tính cách của cô là dễ tin người, hay là cô tin tưởng anh?
Đã ở chung một thời gian, anh cảm thấy Nam Chi không phải kiểu người bồng bột hay sơ suất, mà hoàn toàn ngược lại, cô rất tỉ mỉ, mỗi lần anh làm gì, cô đều phát hiện ra, vậy nên, khả năng cao là vế sau.
Là cô tin tưởng anh nên mới giao tiền cho anh giữ.