52. Chương 52: Những đóa hoa của chúng ta

Vừa Lúc Gặp Được Em - Tàng Châu

Chương 52: Những đóa hoa của chúng ta

Vừa Lúc Gặp Được Em - Tàng Châu thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tống Thanh chưa bao giờ nói với cô rằng, đôi lúc vào ban đêm, anh bị cô làm cho giật mình.
Đặc biệt là vào lúc nửa đêm nửa tỉnh nửa mê, anh nghe thấy tiếng bước chân mờ nhạt, chậm rãi vang lên.
Phòng khách nhỏ hầu như được bao bọc bởi cửa kính, phía sau ghế sô pha cũng là kính. Anh ngồi dậy, nhìn qua khe hở của rèm, thấy một bóng người tóc tai xõa ngang vai, mặc đồ trắng đứng giữa phòng khách, lúc đi lúc đứng, đôi khi thậm chí đứng yên bất động.
Quay lưng về phía anh, trông cô như một nữ quỷ trong phim truyền hình, cứ như bất cứ lúc nào cũng có thể ngoảnh đầu lại, lộ ra khuôn mặt dữ tợn.
Nhưng sống chung một thời gian, Tống Thanh hiểu Nam Chi lắm. Chỉ cần nhìn bộ đồ ngủ và mái tóc hơi xộ xệch là biết ngay cô chính là người đó.
Lúc đầu anh tưởng cô mộng du, nhưng khi ra xem mới biết cô chỉ đói không thể ngủ được.
Lúc ấy cô đứng im là vì đã quên mất mình định làm gì.
Trước khi xuống, cô định ăn gì đó rồi uống thêm chút gì. Nhưng đến nơi thì quên mất mình đã quyết định ăn gì, thậm chí cảm thấy như mình quên mất thứ gì đó quan trọng.
Cô cứ đứng đó, lặng lẽ suy nghĩ, cố gắng nhớ lại.
Sợ làm anh tỉnh giấc nên cô không bật đèn. Trong phòng khách chỉ có chút ánh sáng mỏng manh từ tầng trên xuống, cô đứng cô đơn trong bóng tối, người yếu tim chắc chắn sẽ hoảng sợ.
Nhưng nghĩ kỹ lại, một cô gái như cô, nửa đêm nửa hôm một mình xuống dưới, chắc hẳn đã lấy hết can đảm mới dám làm như thế.
Và cô không dám bật đèn vì sợ làm phiền anh.
Tống Thanh vừa nghĩ, vừa bỏ hai quả trứng chần vào bát, thấy Nam Chi khoác thảm lông, lặng lẽ đi lấy đũa. Sau khi quay về, cô đưa cho anh một đôi.
Thực ra Tống Thanh không đói, nhưng Nam Chi luôn nghĩ rằng có phúc cùng hưởng, nên có đồ ăn nhất định phải chia sẻ.
Nếu anh không nhận, cô sẽ đặt đũa lên mép bát, rồi chỉ ăn một quả trứng, để phần còn lại cho anh, xem như cách cô phản đối vì anh không làm thêm phần cho mình.
Tống Thanh suy nghĩ một lúc, cuối cùng đành thua trước cô, lại đập thêm hai quả trứng. Nam Chi nhìn thấy vừa nhai lòng đỏ trứng mềm vừa ngẩn người ra chút. Nhưng cô nhanh chóng tiến đến, nói: "Đập thêm một quả nữa đi, ba quả trứng, quả cuối cùng chúng ta chia đôi."
Cô lải nhải: "Có hai quả trứng ăn không no, nhưng ba quả thì quá nhiều, hai quả rưỡi vừa đủ."
Tống Thanh không phản bác, lại đập thêm một quả nữa. Ba quả trứng thì hai quả đầu chín nhanh, quả cuối cùng chín chậm, khi để lên bàn, Nam Chi vội vàng bảo anh dùng muỗng chia đôi.
Anh nghe lời, dùng muỗng xắn vài cái, tách một quả trứng chần làm hai nửa, lòng đỏ hơi chảy ra thấm vào những miếng trứng khác, cô xem như nước sốt, chấm lòng trắng để ăn.
Tay còn lại cô đưa cho anh đôi đũa.
Tống Thanh tắt bếp, đẩy xe lăn đến cạnh cô, như hòa cùng nhịp điệu của cô, nhận lấy đôi đũa rồi ngồi xuống cùng cô chia sẻ những quả trứng chần.
Dường như người bên cạnh không ngờ lần này anh lại đồng ý, ngẩn người trong chốc lát, rồi chẳng mấy chốc vừa giậm chân, vừa hà hơi vào tay vì lạnh, cười tít mắt nói: "Ngon quá, ngon quá."
Tống Thanh cũng gắp một miếng nếm thử.
Trứng không hề nêm nếm gia vị, chỉ chần đơn giản mà hương vị đã rất đậm đà. Anh làm tổng cộng năm quả trứng, chẳng mấy chốc đã bị hai người ăn sạch.
Bát đũa xếp vào máy rửa chén, đợi sáng mai mới rửa. Vì hôm nay chén bát còn thừa quá ít, không đáng bỏ vào một lần.
Nam Chi ăn no, lấy hai túi sữa từ tủ lạnh bỏ vào lò vi sóng hâm nóng. Sau khi sữa nóng, cô ngậm một túi, còn đưa cho anh một túi.
Uống sữa xong, ăn no, cô trở về phòng khách, chui vào ghế sô pha và chăn bông, thở dài đầy mãn nguyện.
Tống Thanh vẫn còn trong bếp, lau sạch mặt bàn rồi đi đến phòng giặt, lấy ra hơn chục bộ quần áo mới giặt xong để phơi.
Hơn chục bộ quần áo, trong đó có vài cái là đồ của Nam Chi mới thay, còn lại tất cả đều là đồ của anh.
Nam Chi mua cho anh.
Anh ngẩng đầu nhìn giàn phơi trên trần, từng bộ quần áo treo đó, ít nhất cũng hơn chục cái đều thuộc về anh.
Có đủ loại, từ dài đến ngắn, từ áo khoác dày mỏng khác nhau, ngay cả q**n l*t cũng không thiếu.
Trong phòng anh vẫn còn một số bộ khác, quần áo khô rồi treo vào tủ. Nam Chi nói, bây giờ cô kiếm tiền rồi, nên mua hết cho anh từ quần áo mùa hè, mùa xuân, mùa thu, đến mùa đông, từ đồ ngủ đến áo khoác, áo bông.
Mà vẫn còn nhiều bộ chưa giao tới.
Tống Thanh nhìn những bộ quần áo đủ màu sắc, toàn bộ đều mới tinh, trong lòng không khỏi cảm thán.
Trước đây, ngay cả quần áo bình thường để mặc cũng không có, quanh năm chỉ có một bộ đồng phục đến trường. Khi đi dạy kèm hay làm việc bán thời gian, chỉ vì bộ quần áo đó mà người ta cảm thấy anh quá trẻ, không đáng tin, có nơi còn thẳng thừng từ chối.
Anh chưa từng nghĩ rằng, quần áo cũng có thể phân thành nhiều loại khác nhau như đồ ngủ, đồ mặc hằng ngày, đồ mặc ở nhà.
Nam Chi nói đồ mặc ở nhà là để mặc trong nhà, đồ ngủ là để mặc trên giường, còn đồ thường ngày là để mặc khi ra ngoài.
Và cô đã mua hết cho anh.
Trong thoáng chốc, Tống Thanh cảm thấy bản thân như một người vẫn chỉ cần ăn no là đủ, đột nhiên lại có được rất nhiều thứ vốn dĩ là xa xỉ đối với anh.
Anh không rõ mình đang nghĩ gì, chỉ lặng lẽ móc từng bộ lên giá phơi, vừa làm vừa suy nghĩ.
Mặc quần áo cũ lâu rồi nên anh có chút chấp niệm với quần áo mới.
Anh chỉ nghĩ rằng, đợi trả hết tiền cho chú thím rồi sẽ tự mua cho mình. Sau đó lại nghĩ, đợi trả xong khoản nợ tiền thuốc men mới mua.
Anh còn chưa kịp để dành tiền, thì đã có người mua cho anh rồi.
Người đó còn vẽ cho anh một đôi chân, rồi mua cho anh đủ loại tất và giày, như thể bù đắp tiếc nuối vì anh chưa kịp đi giày mới, đi tất mới thì đã mất đi đôi chân.
Phơi quần áo xong, Tống Thanh vẫn chưa ra phòng khách. Anh đóng cửa bếp lại, đổ đầy ấm nước rồi đi ra ban công.
Vừa mở cửa, hai con mèo lao về phía anh.
Hôm nay chúng lại phạm lỗi, nên đã bị Nam Chi nhốt ngoài ban công.
Ý của Nam Chi là muốn dạy dỗ chúng một chút, nếu không chúng sẽ không biết mình đã phạm lỗi gì.
Nhưng cô cũng không nỡ, chủ yếu là hù dọa cho chúng sợ thôi, nên tạm thời nhốt tượng trưng một ngày, có lẽ đến ngày mai sẽ lại thả ra.
Tống Thanh cũng không thả chúng ra ngoài, chỉ cầm ấm nước đi ngang qua ban công, định sang bên phòng sách tưới hoa.
Anh cố gắng làm cho nhanh nhất, tránh để Nam Chi phát hiện anh lại đang làm việc sau đó ngăn anh lại.
Nam Chi không thích anh làm việc quá nhiều. Trong suy nghĩ của cô, làm việc vừa đủ là được, không cần phải siêng năng như thế. Nếu anh ở ngoài tầm mắt cô quá lâu, cô sẽ tìm người rồi kéo cả người lẫn xe của anh trở về.
Tống Thanh vội vàng chuyển động bánh xe nhanh hơn, trong lòng ôm chút hy vọng, nghĩ rằng rèm phòng khách đã kéo xuống rồi, chắc Nam Chi sẽ không thấy đâu. Nhưng ngay lúc đó, cửa kính lớn và rèm phòng khách đột nhiên bị mở tung, Nam Chi từ bên trong lao ra, lo sợ hai con mèo chạy mất, lại vội vàng đóng cửa lại.
Tống Thanh bị chặn ngay giữa đường, bất ngờ suýt làm rơi ấm nước trên chân.
May mà Nam Chi vừa nhìn thấy ấm nước đã không còn ý định cản anh, gương mặt vốn dĩ còn đang tỏ vẻ... "
nhanh chóng chuyển thành im lặng đi theo, nhìn anh tưới hoa.
Hai con mèo vì tiếng động bất ngờ mà động đậy, một con thò đầu ra từ phòng giặt, một con vươn người lười biếng trong ổ, rồi dụi dụi người vào cô đầy thân thiết.
Sống chung được vài ngày, nên hai con mèo cũng thân thiết với cô hơn một chút.
Nam Chi ôm chặt con mèo, vò nắn một hồi rồi tiếp tục đi theo sau anh, nhìn anh tưới hoa.
Thỉnh thoảng cô lại dậm chân, hà hơi vào tay, trời lạnh quá.
Cô thử luồn tay vào lớp lông mèo để sưởi ấm, nhưng mèo vốn là loài tham hơi ấm, bị cô làm lạnh thì giãy giụa kịch liệt, vùng khỏi vòng tay cô mà chạy mất.
Nam Chi hết cách, đành tự xoa tay cho đỡ buốt.
Cô không quấn chăn, chỉ mặc bộ đồ ngủ mềm mại có lót lông, không tính là quá mỏng nhưng cũng không phải quá dày.
Tống Thanh suy nghĩ một chút, kéo áo nỉ lên cao một chút, để lộ sau gáy, rồi nói: "Cô đặt tay lên đây làm ấm đi."
Tối nay cô đã sờ trán và cổ anh mà không hề ngại ngần, nên anh mới dám mạnh dạn đề nghị như vậy.
Nam Chi chớp mắt, mãi vẫn chưa tiêu hóa được câu nói vừa rồi.
Anh vừa nói gì?
Bảo cô đặt tay vào sau gáy anh để sưởi ấm sao?
Lúc này, anh đang hơi cúi đầu, để lộ vùng gáy sạch sẽ tinh tươm, trắng ngần như ngọc, ý tứ rõ ràng đến không thể rõ ràng hơn.
Nam Chi chần chừ hồi lâu, mãi đến khi trong mắt anh dần hiện lên vẻ thiếu tự tin, cô mới chậm rãi đưa tay lên, đặt vào sau gáy anh.
Tay cô quá lạnh, vừa làm mèo chạy mất, giờ lại khiến anh run lên.
Nam Chi nghe thấy anh khẽ "hít" một hơi, nhưng mèo thì chạy rồi, còn anh thì không.
Anh chỉ theo bản năng rụt người về phía trước một chút, rồi lại chủ động trở về vị trí cũ, để lòng bàn tay cô áp sát vào từng tấc da thịt, truyền hơi ấm vào tay cô.
Vì động tác đó của anh, Nam Chi càng mạnh dạn hơn, bắt đầu lật qua lật lại bàn tay để sưởi ấm.
Chỗ nào làm ấm mãi mà vẫn lạnh, cô lại chuyển sang chỗ khác, tiếp tục làm nóng.
Phần cô chạm bàn tay vào trắng mịn, không một chút sần sùi. Từ góc độ này nhìn xuống, qua khe hở của áo nỉ bị bàn tay cô nâng lên, cô có thể thấy bờ vai mảnh khảnh, xương bướm xinh đẹp, cùng phần gáy trắng trẻo tinh khiết của anh khi cúi đầu.
Thân là một họa sĩ, Nam Chi luôn có một sự say mê đặc biệt với cái đẹp. Để theo đuổi vẻ đẹp, cô đã từng sưu tầm vô số hình ảnh người thật, cố gắng nắm bắt và tái hiện chân thật từng đường nét.
Khi đó, cô từng nghĩ rằng mình đã chiêm ngưỡng hết phong cảnh và hình thái tuyệt mỹ của thế gian. Nhưng đến giờ cô mới nhận ra tất cả những thứ đó đều không sánh bằng cảnh sắc lộ ra dưới lớp áo nỉ của anh.
Tống Thanh vẫn tiếp tục tưới cây, nhưng không còn tập trung như lúc đầu nữa, vì bàn tay phía sau đang chầm chậm lướt theo đường nét xương sống và xương bướm của anh.
Anh không hiểu vì sao mình cứ cúi đầu im lặng, mặc cho bàn tay ấy di chuyển trên lưng mình.
Anh cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, nhưng nếu hỏi không đúng chỗ nào thì anh lại không nói được.
Nếu suy nghĩ kỹ lại thì cô là một cô gái, có thể có ý đồ xấu gì với anh được chứ. Cho nên anh cũng không cần phải bận tâm làm gì.
Tống Thanh lại tiếp tục tưới nước cho hoa.
Trên ban công này bày đầy chậu hoa, hầu hết đều do cô trồng. Nhưng cô trồng hoa chẳng phải vì yêu thích, mà chỉ để lọc formaldehyde. Đến khi lọc xong, cây cối gần như héo rũ cả, cô lại không muốn để chúng chết thật nên đem ra ban công để từ từ hồi sức.
Tâm trạng của cô có đôi khi rất kỳ lạ, bình thường nhìn có vẻ vui vẻ, hay cười, nhưng lại dễ vì một chuyện nhỏ nhặt mà đột nhiên trở nên u sầu, thậm chí bật khóc. Tống Thanh tìm hiểu thử thì cảm thấy cô có vẻ bị trầm cảm, ngay cả bản thân còn không chăm sóc nổi, nói gì đến việc chăm cây.
Hoa cũng giống như cô đều trong tình trạng không tốt lắm. Vì thế anh càng phải chăm sóc nó kỹ càng hơn, gần đây thời tiết đã bắt đầu ấm trở lại, nên lá vàng cũng ít dần, một số cành cây còn ra nụ.
Anh tưới nước xong một vòng, tiện tay kiểm tra mặt dưới lá, thấy không bị đen hay có trứng côn trùng, thì đẩy xe đến chậu cây được cô đặt ở trong góc xa nhất.
Đây là chậu hoa Nam Chi mang về từ bệnh viện, trước đó vẫn đặt trên bệ cửa sổ cạnh giường bệnh của anh.
Cũng là chậu hoa anh chăm chút tỉ mỉ nhất, để ý nhiều nhất.
Nó ngày càng xanh tươi, cành lá tươi tốt, rễ mới cũng mọc ra nhưng anh đã cắt đi. Vì anh cho rằng chỉ cần chăm phần thân cẩn thận là được, cành con chỉ làm tiêu hao dưỡng chất của thân thôi.
Không có cành phụ, thân chính mới có thể phát triển mạnh mẽ hơn được.
Tống Thanh cúi đầu, thấy lại có một nhánh con mới mọc ra nên cầm kéo cắt bỏ, rồi kiểm tra lại từng phiến lá thêm một lần nữa.
Anh thì đang bận rộn còn Nam Chi thì đang đứng nhìn, nhìn một lúc, cô lại không nhịn được mà bước lên phía trước một bước, khẽ vén tóc anh rồi chỉnh lại phần cổ áo bị lệch của anh.