53. Chương 53: Không có anh

Vừa Lúc Gặp Được Em - Tàng Châu thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tống Thanh nhặt cành cây vừa cắt lên, tỉ mỉ cắt nhỏ rồi chôn xuống đất.
Khi cành lá phân hủy sẽ làm đất tơi xốp hơn, đất tốt thì hoa mới phát triển khỏe mạnh.
Những thứ còn lại sau khi nấu ăn như vỏ trứng đập vụn, vỏ trái cây, ruột hay nội tạng cá đều có thể tận dụng. Để tránh mùi thu hút côn trùng, thực phẩm tươi sống cần chôn sâu, còn lớp trên cùng thì phủ cành lá lên.
Nam Chi đứng nhìn anh, quan sát một lúc rồi nhẹ nhàng gỡ mấy sợi lông mèo dính trên áo anh.
Tống Thanh bắt đầu lau bụi trên lá cây. Vì cửa ban công luôn mở thông gió nên lá dễ bám bụi, hai ngày anh lau một lần. Hôm nay vừa đúng ngày cần làm.
Nam Chi lại nhìn anh, chăm chú một hồi, rồi chỉnh lại hai dây mũ trên áo hoodie cho đều, nhẹ nhàng đặt ngay ngắn trước ngực anh.
Cuối cùng, Tống Thanh cũng cảm thấy có gì khác lạ, dừng tay ngẩng đầu: “Có chuyện gì vậy?”
Nam Chi: “Không có gì cả.”
Chỉ là thấy anh chăm sóc từng chậu hoa cẩn thận. Cô cũng bỗng muốn học theo, đùa nghịch chăm sóc hoa của mình một chút.
Mà nghĩ lại, hoa Tống Thanh trồng thì chẳng biết động đậy, chẳng thể đáp lại anh. Chẳng bằng bông hoa của cô – biết nấu cơm cho cô ăn, lại còn biết cúi đầu để cô thò tay vào sau gáy sưởi ấm.
Nam Chi lại đưa tay vào trong áo hoodie anh. Người này chẳng những không phản đối, cũng chẳng nhúc nhích, dường như đã quen từ lâu, hoặc ngay từ đầu đã quyết định để cô làm thế.
Cứ để cô sưởi ấm bao lâu tùy thích.
Cô liền để tay ở đó mãi, trong ấy ấm áp dễ chịu, chẳng nỡ rút ra. Vừa dựa vào anh, vừa nhìn anh nghịch hoa, lòng cô thầm nghĩ.
Quả nhiên, làm việc thiện thì sẽ có báo đáp.
Bao năm nay cô tích đức hành thiện, đây chính là phúc phần cô đáng được hưởng.
Tâm trạng Nam Chi rất tốt, miệng không khỏi ngân nga vài câu.
Tống Thanh nghe thấy tiếng lẩm nhẩm, khẽ nghiêng đầu nhìn cô, không hiểu cô vừa trải qua chuyện gì mà tâm trạng bỗng vui vẻ đến thế.
Anh nhìn cô hồi lâu mà cũng chẳng rõ lý do. Nhưng điều đó chẳng ảnh hưởng đến việc anh vui theo cô.
Người bên cạnh vui vẻ, chính là điều tuyệt vời nhất rồi.
Tống Thanh lại tiếp tục chăm sóc cây cối. Nam Chi thì tựa nửa người vào vai anh, dồn cả sức nặng lên người anh. Khoảng cách hai người gần đến mức sợi tóc mai cô rơi xuống cổ anh, gió thổi qua, những sợi tóc nhẹ nhàng lướt trên da, khiến anh ngứa ran.
Thế nhưng, anh chẳng nhắc nhở cũng chẳng né tránh, cứ để những sợi tóc nghịch ngợm ấy quấn quýt cổ mình suốt một lúc lâu, cho đến khi tất cả lá cây đều sạch bóng.
Xong việc chăm sóc, Nam Chi rời đi, mang theo cả hơi ấm và trọng lượng quen thuộc, cùng những sợi tóc bướng bỉnh kia.
Tống Thanh khẽ mím môi, vừa đặt miếng giẻ xuống thì Nam Chi đã đẩy xe lăn của anh đi, mở cửa để anh ra trước, còn cô đi sau – để đề phòng con mèo đang bị phạt trong nhà chạy theo. Nhưng xe lăn đâu linh hoạt bằng mèo, con mèo trắng vẫn nhanh chân chui ra ngoài.
Chỉ có mèo trắng chạy ra, mèo đen thì không. So với mèo trắng, mèo đen trầm tĩnh và ngoan ngoãn hơn nhiều.
Tính tình mèo trắng hơi tệ, thi thoảng nửa đêm lại kêu meo meo, cách vài phút kêu một lần, cứ thế không chịu ngừng, khiến người ta không tài nào ngủ được.
Nam Chi từng tìm hiểu mới biết đó là tiếng gọi – như thể nó đang gọi mẹ đến cứu mình.
Cô chịu không ít khổ vì chuyện này. Thần kinh yếu, giấc ngủ vốn dĩ đã kém, từ khi có mèo lại càng khó ngủ hơn.
Cô có hỏi Tống Thanh, nhưng anh cũng không biết mèo tối đến sẽ kêu.
Nam Chi: “...”
Hóa ra chỉ mỗi cô là nạn nhân.
Chất lượng giấc ngủ của Tống Thanh khiến cô vô cùng ghen tị. Biết đến bao giờ cô mới ngủ ngon được như anh?
Vừa bắt mèo trắng nghịch ngợm vào nhà, cô vừa suy nghĩ.
Chín phần mười chuyện mèo ị lên ghế sofa cũng do nó. Để tránh thảm cảnh tái diễn, cộng thêm tiếng kêu đêm khuya nghe chẳng dễ chịu chút nào, Nam Chi lập tức tóm lấy nó, nhốt ngoài cửa kính, đóng chặt rồi kiểm tra kỹ từng khe hở mới thở phào nhẹ nhõm.
Chúc Tống Thanh ngủ ngon xong, cô ôm máy tính bảng lên tầng. Không ngủ ngay, cô tranh thủ vẽ nốt bản thảo, gửi cho khách xong mới đi rửa mặt rồi lên giường, lướt xem các kiểu bể cá, tiểu cảnh hồ cá và cá cảnh.
Cô rất thích những thứ này, có lẽ bị ảnh hưởng từ bà nội. Bà cũng mê trồng hoa, nuôi cá, trồng rau. Trước đây, trong sân có một hồ cá do bà nhờ người đào, nuôi mấy con cá chép lớn. Chúng như hiểu tiếng người, mỗi lần bà gọi là lập tức bơi ra.
Cô thích nằm dài bên hồ, chạm tay vào lớp da trơn nhớt của cá.
Sau khi bà mất, cô không thể mang cá theo, đành tặng lại cho người chú ruột – người cũng yêu cá, và đã thèm muốn đàn cá của bà từ lâu.
Trước khi rời đi, cô dọn dẹp nhà cửa kỹ lưỡng. Chậu hoa quý tặng chú, loại dễ trồng thì để lại trong sân.
Thực ra, cô vẫn muốn quay về quê sống hơn. Chỉ là không dám ở một mình. Nhà cô nằm cuối xóm, phía sau là vùng đất hoang và rừng cây.
Nghe người lớn kể, xưa kia đó từng là ruộng lúa. Sau này, vì chính sách bảo vệ môi trường, tăng tỷ lệ cây xanh, không cho phép trồng lúa nữa. Ruộng bị bỏ hoang, cỏ dại mọc um tùm, thêm những cây ngô đồng lớn, giữa bụi rậm thấp thoáng những ngôi mộ nhỏ.
Hồi trước, người mất được chôn ngay trên ruộng. Ruộng không trồng nữa, nhưng mộ vẫn còn đó.
Tóm lại, có đánh chết cô cũng không dám ở một mình.
Nhưng bây giờ…
Nếu một ngày nào đó nghỉ việc, cô nhất định sẽ đưa anh về quê cùng. Không cần nói xa, chỉ riêng việc có anh bên cạnh đã khiến cô an tâm biết bao. Huống hồ anh đâu phải dạng chỉ để trưng cho đẹp.
Trước đây, khi chỉ có một mình, tinh thần cô không ổn, lại phải nuôi mèo, chăm hoa, việc gì cũng lo – áp lực quá, sợ mình không lo chu toàn. Nhưng giờ có Tống Thanh ở đây, cô chẳng còn gì phải sợ.
Nam Chi đặt mua một bể cá, vài món trang trí tiểu cảnh, và cả cá cảnh.
Đặt xong đơn, cô chìm vào giấc ngủ trong niềm thỏa mãn.
*
Tầng dưới, hôm nay Tống Thanh xong việc thủ công sớm hơn thường lệ, nên anh mở chiếc máy tính đặt đối diện giường.
Máy này, Nam Chi từng nói anh dùng tùy thích. Trên tầng cô có một cái, nên không cần dùng cái này. Cô còn chép rất nhiều tài liệu từ máy trên tầng vào thiết bị lưu trữ di động, chuyển sang máy này cho anh xem.
Cô biết anh đang học lĩnh vực liên quan, nên tạo đủ điều kiện để hỗ trợ anh.
Số sách về máy tính trên giá ngày càng nhiều, tất cả đều do cô mua.
Cô chẳng đọc nổi những thứ này, nên những cuốn sách này chỉ vì anh mà có mặt ở đây.
Tống Thanh không biết phải cảm ơn cô thế nào, chỉ có thể học thật chăm chỉ. Mới đọc vài ngày đã háo hức muốn thực hành.
Một tay cầm sách, một tay thao tác máy tính. Khi phát hiện hầu hết kiến thức đều áp dụng được, chỉ một số ít bị phần mềm cập nhật thay đổi, ánh mắt anh dần sáng rực.
Đến mười một giờ ba mươi đêm, trên tầng đã tắt đèn nhưng anh vẫn chưa ngủ. Sợ làm ồn, anh đóng chặt cửa kính ngăn phòng khách nhỏ và phòng ngủ, rồi gõ bàn phím nhanh hơn.
Anh biết dùng máy tính. Nhà chú thím anh cũng có một cái, do con gái họ lấy cớ học hành mà xin mua. Nhưng chú thím tiếc tiền, ra chợ đồ cũ mua lại máy second-hand. Máy cũ, chậm, hay đơ, treo, nên cả nhà chẳng ai dùng được.
Con gái chú thím muốn sửa nhưng không có tiền. So với máy tính, điện thoại nhanh hơn nhiều, nên cô bé vẫn dùng điện thoại là chính. Chỉ có anh là thường xuyên dùng chiếc máy đó nhất.
Anh từng làm công không lương ở tiệm sửa máy gần nhà, tranh thủ học cách sửa – vì làm bài luận, bài tập nhóm đều cần máy.
Máy dù cũ và chậm, nhưng nếu biết cách dùng, vẫn hoạt động được.
Mỗi lần máy đơ, anh không vội, chỉ lặng lẽ cầm ly nước uống, chờ nó phục hồi.
Chiếc máy tính của Nam Chi thì mượt mà, không giật, không lag. Mượt đến mức anh còn chưa quen, đôi khi phải cố tình dừng lại, cầm ly nước lên uống.
Tống Thanh khựng lại, chạm tay vào ly nước, bỗng phát hiện điều kỳ lạ.
Không biết từ lúc nào, Nam Chi đã đổi cho anh một chiếc bọc ly mới. Trước là hình gấu nhỏ, giờ thành thỏ trắng, còn có hai cái tai nhỏ.
Anh cầm ly lên, nhìn kỹ con thỏ trắng. Ngoại trừ phần tai và viền hơi khó làm, miệng và mũi đều được thêu bằng chỉ.
Anh cũng có thể đan mấy thứ này.
Tống Thanh vặn nắp, uống một ngụm nước. Nước cũng không còn là nước lọc thông thường – giờ có thêm trà thanh nhiệt tiêu ẩm.
Vị nhạt nhưng dễ uống. Tất nhiên, cũng là do Nam Chi.
Hôm qua cô xem một video tựa: “Sau khi dọn dẹp, nhà tôi trông thoáng đãng thế nào – hóa ra con người không cần nhiều đồ vật đến thế.”
Xem xong, cô lập tức hăng hái, đêm đó gom đầy một thùng giấy toàn đồ bỏ đi: túi xách, băng đô, mặt nạ, đủ thứ linh tinh từng mua theo cảm hứng.
Bao gồm cả hộp trà tiêu ẩm này. Trước nghe người ta nói người nào cũng thừa ẩm, cô đặt mua một hộp. Nhưng uống vài gói thì lại nghe trà râu ngô cũng tiêu ẩm được, liền mua thêm.
Vài ngày sau, lại mua trà gạo lứt, trà lúa mạch, đủ loại. Nhưng cuối cùng chẳng đụng đến. Thực ra, cô không thích uống trà.
Để lâu tốn chỗ, cô định vứt hết. Nhưng đêm qua quá khuya, sáng nay tiện tay đặt thùng trước cửa, tính sáng đi bỏ. Tống Thanh thấy, thấy vài thứ còn dùng được, nên giữ lại một ít.
Các loại trà tiêu ẩm và trà khác đều chưa hết hạn. Anh thử uống, thấy vị ổn, bèn xếp gọn vào hộp, mỗi ngày thay đổi một loại.
Uống xong nước, anh thò tay vào hộc bàn dưới giá máy tính, rút ra một tuýp kem dưỡng tay.
Cũng là của Nam Chi. Cô vứt vào thùng định bỏ, tổng cộng bốn tuýp, còn mới nguyên, chưa bóc – quà tặng kèm khi mua hàng.
Cô bảo đồ miễn phí thì không dám dùng. Tống Thanh thì không bận tâm, cứ nhặt về xài.
Kem còn hơn hai tháng mới hết hạn. Nhưng bốn tuýp quá nhiều – mỗi tuýp to ngang kem đánh răng, mà một tuýp kem đánh răng anh dùng được hai tháng.
Anh liền bóp ra một đống lớn, bôi đầy tay, cổ tay, thậm chí cả cổ cũng không chừa.
Anh không muốn lãng phí.
Dù là quà tặng, nhưng giá đã tính vào sản phẩm rồi.
Bôi xong, anh mới thấy tay nhờn rít, gõ phím không còn trơn tru.
Anh vừa xoa ngón tay, vừa cố tán đều kem, đầu óc hơi khó hiểu.
Sao ai cũng thích bôi mấy thứ này nhỉ?
*
Bảy giờ ba mươi sáng, chuông báo thức đánh thức Nam Chi. Cô không muốn dậy, cuộn tròn trong chăn thêm vài phút rồi mới miễn cưỡng bò dậy, vội mặc đồ, rửa mặt. Bảy giờ bốn mươi hai, cô xuống lầu – bữa sáng đã được chuẩn bị sẵn, xếp ngay ngắn trong hộp cơm.
Nam Chi mở ra xem, toàn là món nhẹ cô thích. Buổi sáng cô thường chẳng muốn ăn nhiều, chỉ muốn thứ gì thanh đạm. Nhưng cô chưa từng nói điều đó với Tống Thanh. Thế mà không hiểu sao, bữa nào anh nấu cũng hợp khẩu vị.
Anh sợ dạ dày cô yếu, ăn vào sẽ đau nên mọi thứ đều được trụng nước sôi. Dù dạ dày yếu đến đâu cũng không khó chịu.
Anh còn chuẩn bị cho cô một túi sữa.
Túi sữa để bên trái, bên phải là trái cây hấp chín, hộp cơm để trong túi xách – đồ đạc đầy ắp. Trước khi ra khỏi nhà, cô vừa vẫy tay chào mèo, vừa chào Tống Thanh.
Mỗi sáng, Tống Thanh đều thả mèo ra, cùng chúng tiễn cô đi làm.
Trên đời này, có lẽ đây chính là điều hạnh phúc nhất.
Bảy giờ bốn mươi bốn sáng.
Tống Thanh ngồi trên xe lăn, tận mắt nhìn Nam Chi ôm chú mèo vừa nhảy lên tủ giày.
Có lẽ vì ngày nào cũng thế, mèo con cũng học theo, tiễn cô ra tận cửa đi làm. Và cô luôn dành cho chúng một cái ôm như đã làm với anh.
Hai con mèo đều có phần.
Đến lượt anh.
Thời tiết ngày càng lạnh, có nơi còn hứng bão, gió sớm buốt như cắt da. Mà càng lạnh, Nam Chi càng thích ôm. Đôi khi còn sớm, anh ôm cô mãi không chịu buông. Lúc cô không chịu nổi, ép anh dựa tường để mượn lực.
Chịu ảnh hưởng từ cô, dần dà anh cũng thích cảm giác ấy.
Thật ra, anh đã thích từ lâu. Mỗi sáng ra cửa tiễn cô, có lẽ một phần cũng vì mong chờ cái ôm này.
Chưa đợi cô vòng tay ôm, Tống Thanh đã nhớ rõ từng chi tiết: sự ấm áp, chắc chắn, chặt chẽ.
Anh thấy cô bước đến, biết cô định làm gì, tay đang đặt trên xe lăn liền chủ động nâng lên.
Nhưng chưa kịp dang rộng đủ để ôm, Nam Chi đã liếc đồng hồ treo tường.
Bảy giờ bốn mươi lăm.
Cô hét lớn: “Không kịp rồi, không kịp rồi!”
Rồi vội vàng cầm chìa khóa, xua hai con mèo ra xa, mở cửa lao ra ngoài. Cánh cửa đóng sầm một tiếng.
Không có ôm anh.