91. Chương 91: Trở về nhà

Vừa Lúc Gặp Được Em - Tàng Châu

Chương 91: Trở về nhà

Vừa Lúc Gặp Được Em - Tàng Châu thuộc thể loại Linh Dị, chương 91 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nam Chi bước trên nền tuyết, thấy thật buồn cười trước suy nghĩ khác biệt giữa hai người.
Cô đã coi anh như người mình thích, thậm chí nghĩ đến chuyện kết hôn, còn anh thì chẳng hề hay biết gì cả.
Nam Chi không nhịn được hỏi: “Anh nghĩ em là kiểu người gì thế chứ? Nếu không phải người em thích, em sẽ để anh một mình vào phòng em à, lại còn đối xử với anh…”
Cô đặt tay lên chỗ căng tròn, mềm mại của Tống Thanh dưới lớp áo: “Thế này à.”
Tống Thanh: “...”
Anh chôn đầu vào chiếc mũ dày của Nam Chi, khẽ nói: “Biết rồi.”
Nam Chi tò mò hỏi: “Sao anh lại nghĩ như thế?”
“Hả?” Tống Thanh không hiểu.
Cô nhắc lại: “Sao anh lại nghĩ mình là người em chăm sóc trước khi kết hôn thế?”
Tống Thanh thẳng thắn: “Phương Quan Kỳ nói nhà em và nhà anh ta đã định hôn từ lâu, hai nhà gặp nhau nhiều lần, lần này em về là để quyết định, sau này có thể kết hôn.”
Nam Chi sững sờ: “Cái gì?”
Cô chẳng hề biết chuyện này, hai người chỉ gặp nhau vài lần lúc ăn cơm tất niên thôi. Mỗi năm về nhà, bố mẹ cô đối xử với chị gái và em trai rất thân mật, nhưng với cô thì lại xa cách, khiến bầu không khí trở nên ngượng ngập.
Mỗi lần về, cô cảm thấy mình như khách không quen biết, không biết giao tiếp ra sao. Mỗi lần như vậy, cô chỉ mong nhanh chóng kết thúc bữa ăn mà chạy về. Chui vào vòng tay bà nội, tự an ủi mình: bọn họ có ba mẹ, còn cô có bà nội.
Mải suy nghĩ, cô không để ý trên bàn ăn có những ai. Mấy câu chuyện loáng thoáng cô nghe được cũng chẳng mấy quan tâm, liệu đó có phải là gặp mặt không?
Nam Chi: “...”
Bỗng cô nhớ ra: “Chẳng trách ba mẹ em kỳ quái thế. Hôm nay bình rượu kia chỉ là Ngũ Lương Dịch, thế mà không nói rõ hiệu, bắt em đưa Phương Quan Kỳ đi mua. Còn tên công tử đó sợ bẩn sợ mệt, một mình em vội vã chạy tới chạy lui, mệt chết đi được.”
Cô thở dài: “Đây chẳng phải tìm đối tượng cho em, mà là tìm tổ tông cho em.”
Cô nhớ cảnh Phương Quan Kỳ đứng lì trước cửa xe vì một vết bẩn nhỏ, nhất quyết không ngồi, đến khi cô dùng tay áo lau sạch mới chịu. Đến giờ cô vẫn bực bội.
“Anh thấy bây giờ em thảnh thơi quá, muốn tìm tổ tông về hầu hạ đó hả?”
Cô và Phương Quan Kỳ là mối quan hệ bình đẳng, nhà anh ta có chút tiền, nhưng nhà cô cũng không thiếu. Anh ta mở tiệm thuốc ở nước ngoài, kiếm được không ít tiền, cô nhận quảng cáo, ít thì vài chục triệu, nhiều thì trăm hai trăm triệu. So với anh ta, cô chẳng kém cạnh.
Chút ân tình năm đó chẳng phải cô nợ, người có ơn cũng chẳng phải anh ta. Nhiều năm qua cũng nên trả hết rồi, không cần thiết phải ghi hết trên đầu cô như thế.
Cô không thể hiểu nổi.
Cô chỉ biết, người đến xem mắt trước khi kết hôn tỏ vẻ cao ngạo, bắt cô nhẫn nhịn đủ điều. Thế sau khi kết hôn còn có thể coi anh là con người được sao?
Lúc đầu Nam Chi chỉ bực vì đã giúp anh ta mua rượu, mua quà, chở đi chúc Tết mà anh ta chẳng giúp được gì. Bây giờ nghe anh ta tự nhận là đến để xem mắt, muốn định chuyện sau này, càng làm cô tức hơn.
Cô đặt Tống Thanh ngồi ghế phụ lái, đi lấy xe lăn và viên pin bị tháo ra. Lên xe xong, cô vẫn tức tối, không hiểu ba mẹ mình nghĩ gì, tại sao lại muốn hành hạ cô?
Tống Thanh ngồi bên cạnh lắng nghe. Trước kia anh nghĩ cô nói một đằng làm một nẻo, rằng cô và Phương Quan Kỳ đã định sẵn ngày với nhau. Ngày nào hai người họ cũng vui vẻ đi cùng nhau, hễ Phương Quan Kỳ xuất hiện thì anh chẳng còn giá trị gì, ngoại trừ buổi tối đi ngủ cùng một ổ chăn. Thỉnh thoảng còn phải chứng kiến cảnh hai người chuyện trò vui vẻ, chẳng giống như những gì cô than phiền.
Sở dĩ trước mặt anh cô nói như thế, chắc chính là tình thú nho nhỏ giữa các cặp đôi mà thôi.
Lúc đó anh nghĩ như thế.
Bây giờ anh mới nhận ra, hóa ra mình chính là người bạn trai đích thực cô muốn có. Chỉ có Phương Quan Kỳ và ba mẹ cô đang diễn một vở kịch mà thôi.
Cô hoàn toàn không biết gì cả. Nếu anh không nói ra, đến giờ cô vẫn chỉ xem Phương Quan Kỳ là bạn của ba mẹ.
Đối xử tốt với anh ta, dung túng và kiên nhẫn với anh ta cũng bởi vì anh ta là bạn của ba mẹ, là khách mà thôi.
Nam Chi còn biết ít hơn cả anh.
Sau khi nói rõ mọi chuyện, Tống Thanh cảm thấy bầu không khí u ám trong lòng mình như được đẩy đi, tâm trí bỗng chốc sáng tỏ.
Anh quẹt bàn tay bẩn lên quần áo, cố chừa lại hai ngón tay sạch sẽ rồi mở hộp đồ nhỏ trước xe. Nhưng chưa kịp lấy khăn ướt, đã bị cô giật mất. Cô xé bao bì, đắp khăn lên mặt anh.
Anh nhớ đến lúc trước, Nam Chi vừa tức giận xong, Phương Quan Kỳ và các đại thiếu gia khác đều sợ bẩn sợ mệt, nhiều vấn đề.
Anh không muốn để Nam Chi nghĩ anh cũng như thế, muốn tự tay làm, nhưng vừa vươn tay định giật lại khăn ướt, đã bị cô vỗ nhẹ lên mu bàn tay.
Cằm cô giữ chặt, ép anh quay mặt sang phía cô.
Ở bên cạnh anh một khoảng thời gian, đại khái cũng nhìn thấu được anh đang nghĩ gì. Nam Chi vừa lau mặt cho anh, vừa nói: “Anh không giống anh ta, làm gì cho anh ta em sẽ tính toán lợi hay hại, còn với anh sẽ không.”
Bởi vì anh sẽ làm như thế, cho dù có hậu quả thế nào, cho dù không còn đường lui, anh sẽ dành hết tất cả cho cô.
Anh trao cho em quả đào, em trả lại anh quả mận.
Lau sạch khuôn mặt lấm lem của anh, đối với cô mà nói, chẳng phải chuyện khổ sở gì.
Cô gọi đó là niềm vui.
Nam Chi lau rất kỹ, mặt anh hầu như không bị bẩn, có lẽ chỉ dính chút bùn trên tay, do chạm vào mũ hoặc cởi cổ áo, nhưng dù chỉ một chút, cô vẫn cẩn thận lau từ trán xuống tận cổ.
Khăn ướt đổi hết cái này đến cái khác, giống như anh vùi mặt vào đất, đến mức anh cũng mất tự tin, ngoan ngoãn ngồi yên cho cô lau tới lui.
Ngay cả phía sau tai cũng bị cô lau vài lần, nói là lau, nhưng đến cô cũng cảm thấy có gì đó không đúng, giống như đang trêu chọc hơn. Cô nhẹ nhàng x** n*n, khiến vành tai mỏng manh của anh đỏ ửng lên.
Sau khi lau mặt xong, cô lại cởi cúc áo anh, lau cổ.
Vì cô dùng có hơi nhiều sức, có chút muốn kiểm chứng xem bình thường anh siêng năng như vậy, rốt cuộc có kỳ cọ sạch sẽ hay không.
Chà lâu rất lâu, từ trước ra sau đều không bỏ sót bất kỳ chỗ nào, cuối cùng chỉ thấy da anh đỏ lên, hoàn toàn chẳng còn một chút vết bẩn nào, khăn ướt trông như vừa mới lấy ra.
Nam Chi nhìn tấm khăn, tặc lưỡi kinh ngạc.
Thật sự ngày nào cũng kỳ cọ sạch sẽ đến vậy sao.
Cô lại rút thêm mấy tờ khăn ướt, giúp anh lau tay. Tay của Tống Thanh rất đẹp, làn da trắng mịn, ngón tay thon dài, da mỏng, lòng bàn tay còn mang chút sắc hồng nhạt, đi làm người mẫu tay cũng được.
Nam Chi cũng không ít lần giả vờ tìm góc sáng để chụp ảnh, bắt anh làm mẫu tay, tạo đủ kiểu dáng, đủ động tác.
Ví dụ như, bấu chặt ga giường.
Người này thật sự rất đơn thuần, mới vừa ra khỏi mái trường đã bị cô xách về nhà, còn chưa bị thế giới này vấy bẩn, bên cạnh cũng chẳng có người đàn ông th* t*c nào hay bàn tán mấy chuyện nhạy cảm này. Anh cũng chẳng hứng thú với showbiz, ngày ngày chỉ biết chăm chỉ làm việc, dồn hết tâm tư để nghiên cứu về máy tính và phần mềm cho máy tính.
Giống như một trang giấy trắng, cho dù buộc một sợi dây màu hồng trên tay cho anh, anh cũng không suy nghĩ lạc lối.
Vô cùng sạch sẽ.
Trêu chọc cũng thú vị hơn.
Ví dụ như bây giờ, cô đang vô cùng tò mò nên muốn thử nghiệm một chuyện.
Nam Chi đưa anh về nhà, cõng anh lên xe thế nào thì bây giờ cũng cõng anh xuống bằng cách thế, không để anh chạm đất.
Điểm đến đầu tiên là phòng giặt, giúp anh thay toàn bộ đồ mặc bên ngoài, áo phao, quần bông đều cởi hết.
Bên trong anh vẫn còn một lớp đồ, một thiếu niên ngoan ngoãn biết mặc áo giữ nhiệt và quần dài bên trong, cởi hết lớp ngoài ra, bên trong sạch sẽ đến mức không dính lấy một hạt bụi, thay đồ xong, cô lại bế anh về phòng.
Căn phòng nằm ở phía bên phải, nơi có thảm trải sàn, nhiệt độ cao, tắm cũng không bị lạnh, còn có cả bồn tắm.
Chỉ có một điểm trừ duy nhất là bình nước nóng quá lớn, nên muốn chờ nước nóng phải mất khoảng thời gian dài. Nam Chi dứt khoát thừa lúc ấy đi xem camera giám sát.
Tống Thanh được cô đặt trước bàn vi tính. Nếu để anh trên giường, cô sẽ có một bộ chăn ga gối đệm được trải sẵn, nếu để anh trước bàn vi tính, anh sẽ tự giác mở máy làm việc kiếm tiền cho cô.
Người này có đặt ở chỗ nào cũng đều là bảo bối.
Nam Chi lợi dụng tính cách này của anh, nên rảnh rỗi không ít, có lúc lười mở kiện hàng, nhất là những món không mong đợi. Cô chỉ cần dẫn anh vào căn phòng để đồ chuyển phát nhanh, rồi đi ra ngoài, bỏ lại người ở phía sau.
Qua một lát sau cô tiến vào phòng lần nữa, là có thể thu hoạch một chồng hàng chuyển phát đều đã được tháo xong, còn đặt ở trên một bên, hơn nữa còn thuận tiện quét dọn những chỗ khác một chút.
Từ trước đến giờ cô chưa từng yêu cầu, cũng chưa từng nói với anh, đều là anh tự giác làm, chỉ cấn mắt thấy việc là sẽ làm.
Có lúc không nghĩ đến, đang nói chuyện với anh, chớp mắt đã không thấy đâu, quay lại tìm mới phát hiện anh bị mắc kẹt trong căn phòng nào đó, một lúc lâu cũng chưa ra được.
Anh có vài phần mắc bệnh cưỡng chế, thích mang mọi chuyện làm xong hết rồi mới đi, việc nhà là do anh gánh hết.
Anh chính là người khuyết tật, nhưng tim không tàn, so với người có thân thể khỏe mạnh như Nam Chi, tim đã tàn từ lâu rồi.
Phương Quan Kỳ…
Phương Quan Kỳ còn chẳng bằng cô, nói gì đến Tống Thanh.
Video từ camera giám sát đều có hết trên điện thoại của Nam Chi. Cô tìm thời điểm hôm đó mình nhắn tin cho Tống Thanh, tua thẳng đến lúc đó, rất dễ dàng nhìn thấy cách hai người họ ở chung.
Trước đây trong nhà chỉ có cô và bà nội sống, dù sao cũng là hai người phụ nữ yếu thế, vì vậy phòng kính, phòng khách, sân vườn, đều được lắp đặt camera giám sát.
Cô tua nhanh, chỉ mất hơn mười phút đã xem hết quá trình hai người họ tiếp xúc.
Nghĩ một lúc, cô lại tua ngược về, xem lại đoạn trong bếp khi Phương Quan Kỳ đang nói chuyện.
[Nhà của cô ấy làm ngành Tây Y, còn nhà của tôi là Trung Y, từ rất lâu trước kia hai nhà đã muốn Đông Tây kết hợp rồi. Trước kia cũng từng sắp xếp rồi, chúng tôi cũng gặp mặt vài lần. Lần này đã ra quyết định, nếu như thuận lợi thì sang năm sẽ kết hôn, đến lúc đó cậu làm sao đây.]
[Thật ra có một bảo mẫu nấu cơm, dọn nhà cũng không tệ.]
Nam Chi đã từng nghĩ rằng Tống Thanh sẽ rơi vào thế yếu, vì vốn dĩ anh chưa từng tranh luận với ai, nhưng cô không ngờ anh lại bị bắt nạt đến mức ấy.
Nam Chi đóng cửa phòng vệ sinh lại, gọi điện cho ba mẹ ngay lập tức.
Cho dù bây giờ, tình cảm của cô và ba mẹ vẫn có chút xa cách, nhưng sau khi điện thoại được kết nối, hai bên im lặng thật lâu.
Một lát sau, Nam Chi mới nói thẳng: “Ba, mẹ, hai người kêu Phương Quan Kỳ đi đi, vị Phật lớn này con hầu hạ không tốt, cũng đừng… giới thiệu đối tượng cho con nữa, con đã có người mình thích rồi.”
“Con biết năm nay mọi người trở về vì lý do gì, là cảm thấy người con thích tàn tật hai chân, cho nên mới muốn dùng gậy đánh uyên ương đúng chứ?”
“Nếu đúng vậy thì không cần về nữa, con đã xác định là anh ấy rồi, Tết này con sẽ sang bên đó chúc Tết.”
Tạm ngừng một lát, cô bỏ thêm một câu: “Nếu muốn về nhà, hoặc muốn chúc phúc bọn con, con hoan nghênh mọi người trở về.”
“Bà nội nói, nhà này là cho con, nhưng mà là nhà của mọi người.”
Bà nội nói rằng khi còn sống, hai nhà đã vì chuyện bà giúp đỡ ai nhiều hơn, không cho ai tiền mà cãi nhau đến mức không thể hòa giải.
Giờ tài sản của bà để lại cho dù chia đều, bọn họ cũng sẽ cảm thấy chỗ này nhiều, chỗ kia ít, lần này chắc là cân bằng rồi.
Rồi lại có người nói, lần trước đã giúp nhà kia rồi, nên lần này phải chia nhiều hơn, cứ thế mà cãi vã đến mức đoạn tuyệt quan hệ.
Cái gọi là tình thân, bị tranh giành đến mức chỉ còn lại vỏ bọc bên ngoài, chẳng còn bao nhiêu ý nghĩa thật sự.
Bà là một người mẹ, không hề muốn thấy con của mình tranh giành đấu đá lẫn nhau như thế.
Cho nên khi đó bà không cho ai cả.
Đưa hết tất cả cho cô.
Ngôi nhà này, hai người con trai của bà nội, con dâu và các cháu đều có quyền cư trú, nhưng không có quyền sở hữu, quyền sở hữu hoàn toàn thuộc về cô.
Nếu một ngày nào đó họ xảy ra mâu thuẫn, cô có quyền thu hồi quyền cư trú, để ngôi nhà này hoàn toàn thuộc về mình.
Ngoài việc cân bằng giữa hai nhà, đó còn là sự bảo đảm, mảnh đất bình yên mà bà để lại cho cô và cả tình yêu thương của bà nữa.
Bà nội đem hết tình yêu thương dành cho cô.
Có lẽ cũng biết, khi không có bà, cô sẽ tự do ở ngoài hai nhà, một mình là một nhà, cho nên muốn sắp xếp trước cho cô.
Tầm bảy tám giờ tối, Nam Chi biết rằng với công việc giống như giáo viên, ba mẹ cô chủ yếu chỉ dạy học sinh, không còn thường xuyên lên bàn mổ nữa, nên hầu như đều tan làm đúng giờ, mà giờ này, rất có khả năng họ đang ở nhà và ở cùng nhau.
Cho nên cô vẫn kiên nhẫn chờ đợi bên kia đáp lời.
Qua một lúc rất lâu, bên kia mới trả lời: “Được.”
Hoàn toàn không có cảnh xé rách mặt như cô đã tưởng tượng.
Ba mẹ cô chưa từng tranh luận chuyện gì với cô cả, cũng chưa từng nói sẽ chọn thế nào.