11. Dù mưa vẫn muốn gặp người

Vừa Mở Miệng Liền Mất Tiếng

Dù mưa vẫn muốn gặp người

Vừa Mở Miệng Liền Mất Tiếng thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Trần Tịch về đến ký túc xá, Cao Sa và Doãn Giai San đang nằm dài trên giường, vừa bật quạt vừa đắp mặt nạ trò chuyện rôm rả. Thấy cô, cả hai vờ như không để ý, tiếp tục câu chuyện đang dang dở. Trần Tịch liếc qua họ, rồi lặng lẽ cầm đồ dùng vệ sinh cá nhân đến bồn rửa mặt.
“Đàn anh Lộ của cậu tốt thật, biết hội trường ngột ngạt nên nhất quyết không để cậu phải xem cái phim vớ vẩn đó.”
“Tớ cũng nhờ phúc cậu mà được ở ký túc xá hưởng quạt mát cả tối.”
“May mà chủ tịch hội học sinh là anh ấy chứ không phải Lâm Kinh Dã.”
Cao Sa cường điệu: “Cậu không biết Lâm Kinh Dã khó tính thế nào đâu. Năm ngoái có đợt anh ta làm trực tuần, có một bạn nữ cứ giả vờ đến tháng để trốn chạy bộ, thế là bị anh ta dẫn thẳng đến phòng giáo vụ.”
“Anh ta nói với người ta: ‘Tháng này cô đến lần thứ tư rồi.’”
“Không phải chứ?”
Doãn Giai San bật cười, rồi khó hiểu hỏi: “Chẳng phải anh ta luôn được đặc cách sao? Lấy tư cách gì mà bắt bẻ người khác?”
“Anh ta được đặc cách thì được, còn người khác thì không. Đúng là cậy quyền cậy thế bắt nạt người khác!”
“Chẳng làm gì được, người ta có quyền thế mà.”
Cao Sa bất lực nhún vai.
Trần Tịch đang cầm cốc nhựa đánh răng, nghe cuộc trò chuyện, động tác khựng lại, khóe môi bất giác nhếch lên một nụ cười lạnh.
Cô thầm nghĩ, các cậu hiểu gì chứ?
Họ không hiểu, Lâm Kinh Dã mà họ gọi là cậy quyền cậy thế bắt nạt người khác, thực ra là một người dịu dàng và tuyệt vời đến nhường nào. Cậu ấy tốt ra sao, họ không biết, cũng chẳng cần biết.
Chỉ cần cô biết là đủ.
Cậu giống như một kho báu cô cất giữ cẩn thận trong lòng, chói lọi và lấp lánh, không ai có thể tìm thấy, mãi mãi thuộc về cô và được cô trân trọng.
Trần Tịch nghĩ, trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh vừa rồi ở cổng trường, trước khi đi, chàng trai quay đầu nói với cô: “Còn có tôi ở bên cậu.”
Cô vô thức nắm chặt bàn chải đánh răng trong tay, khóe miệng đầy bọt khẽ nhếch lên một nụ cười.
Dù không được người khác hiểu và thích, vẫn còn cậu ở bên cô.
Chỉ cần có cậu ở bên, mọi khoảng cách đều trở nên thật gần, rất gần.
Ngày cuối cùng của kỳ quân sự bỗng đổ mưa lớn. Các học sinh tham gia diễu hành trong lễ bế giảng được tập hợp trong nhà thi đấu để tập luyện.
Trường thông báo tất cả học sinh năm nay không tham gia quân sự sẽ tự học tại lớp. Trần Tịch ngồi một mình trong lớp 10(1), quay đầu nhìn ra cửa sổ, ánh mắt vô tình dừng lại ở cửa sổ lớp 11(16) trong tòa nhà đối diện.
Dưới bầu trời xám xịt, cửa kính lớp học đối diện bị màn mưa phủ một lớp sương mỏng. Chỉ có ánh đèn huỳnh quang chói mắt lọt vào tầm nhìn, xé tan màn u ám.
Cậu đang làm gì trong lớp nhỉ?
Đang đọc sách làm bài, hay đang thảo luận với các bạn khác, hoặc tán gẫu?
Đáp án chỉ là một trong số đó, một điều hết sức bình thường.
Nhưng cô vẫn rất muốn biết.
Rất muốn gặp cậu.
“Bạn ơi?”
Một nam sinh lạ mặt bất ngờ xuất hiện trước bàn cô, vẫy tay trước mặt cô.
Trần Tịch vội hoàn hồn.
“Đây là đề thi lý thuyết quân sự, cô chủ nhiệm bảo tôi phát cho những bạn không tham gia quân sự, yêu cầu chúng ta làm xong trước buổi trưa và nộp lại cho cô ấy ngay trong trưa nay.”
“À, cậu có mang ô không?”
Nam sinh do dự hỏi: “Tôi không mang ô, nếu cậu có, có thể giúp tôi đưa số đề còn thừa cho bạn ở tòa nhà đối diện không?”
“Được.”
Trần Tịch gần như lập tức đồng ý: “Tôi có ô, đưa đây tôi cầm đi.”
“Tuyệt quá, cảm ơn nhé.”
Nam sinh vui vẻ cảm ơn.
Trần Tịch nói dối, cô không mang ô.
Lý do cô nói dối là vì trong lòng có một người mà dù mưa cô cũng muốn gặp.
Trần Tịch bỏ đề thi vào túi chống nước, đứng dậy rời lớp, chạy ra khỏi khu nhà học dưới cơn mưa.
Tim trong lồng ngực đập thình thịch. Chỉ vài phút sau, cô đã chạy vào tòa nhà khối văn. Cô đưa tay vuốt tóc, hít sâu, ôm tập tài liệu bước lên cầu thang, đến trước cửa lớp 11(16).
Trong lớp rất yên tĩnh, vài học sinh không tham gia quân sự đang nghiêm túc tự học. Lâm Kinh Dã ngồi ở hàng hai gần cửa sổ, cúi đầu chăm chú lật từng trang sách lịch sử. Trên bệ cửa sổ là vài chậu cây xanh tươi, trên bàn chỉ có một cuốn sách, vài cây bút và một bình giữ nhiệt màu trắng, nắp đang mở.
Trần Tịch thấy cậu cầm cốc nước ngửa đầu uống. Nam sinh hàng trước bất ngờ quay lại nói gì đó, cậu cười sặc nước, đặt cốc xuống, rồi đưa tay chọc vào lưng cậu ta. Nam sinh quay lại đùa giỡn, vô tình làm đổ chiếc cốc. Cậu vội đưa tay đỡ, hướng miệng cốc về phía mình để tránh làm bạn kia bị bỏng.
Một nữ sinh bước ra từ trong lớp, dừng lại hỏi cô: “Bạn ơi, bạn tìm ai à?”
Cô gật đầu, đáp: “Chị ơi, em tìm Lâm Kinh Dã.”
Một cái tên rốt cuộc mang ý nghĩa lớn đến đâu?
Mỗi lần cô buột miệng gọi tên cậu, trong lòng luôn cảm thấy thiêng liêng và trang trọng. Một cái tên nhẹ nhàng thế, lại chất chứa quá nhiều tâm sự bí mật khó nói, đè nặng trong lòng, khó lòng lay chuyển được.
Trần Tịch biết nữ sinh kia cũng không tham gia quân sự, thật ra cô chỉ cần đưa đề thi cho cô ấy là xong. Nhưng cô vẫn nói với nữ sinh rằng cô tìm Lâm Kinh Dã.
Vì ngày nào cô cũng muốn gặp cậu, muốn nói với cậu vài câu, nhưng chưa bao giờ tìm được cơ hội thích hợp, cũng chẳng nghĩ ra lý do thỏa đáng.
Vậy nên, khi cuối cùng có cơ hội lấy cớ đưa đề thi để gặp cậu, sao cô nỡ giao đề cho người khác rồi bỏ đi.
“Lâm Kinh Dã!”
Nữ sinh quay đầu gọi: “Có người tìm cậu!”
Trần Tịch thấy chàng trai nghe tiếng đứng dậy, bước ra cửa.
Mưa rơi trên nền trời tối đen. Hơi sương bao phủ quanh cửa kính, để lại những vệt mưa mảnh mai. Chàng trai ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt trong trẻo sáng ngời, che đi mảng trời xanh xám phía sau.
“Đây là đề thi lý thuyết quân sự, cô chủ nhiệm bảo làm xong vào sáng nay, và nộp vào trưa nay.” Trần Tịch vô thức né tránh ánh mắt cậu, vừa nói vừa đưa tập đề trong tay cho cậu ấy.
Lâm Kinh Dã nhận đề, nhìn tóc cô ướt sũng, nhíu mày hỏi: “Cậu không mang ô à?”
“Ừ, không sao.”
Trần Tịch nói xong, xoay người định đi: “Tôi về làm bài đây, tạm biệt đàn anh.”
Cậu bất ngờ gọi cô lại: “Đợi tôi chút.”
Trần Tịch ngẩn ngơ nhìn chàng trai quay về chỗ ngồi, lấy thứ gì đó, rồi nhanh chóng quay lại.
Lâm Kinh Dã đưa cho cô một chiếc mũ lưỡi trai trắng in chữ L: “Tôi cũng không có ô, chỉ có chiếc mũ này, cậu dùng tạm để che mưa.”
Trần Tịch nhận chiếc mũ cậu đưa tới, khẽ cảm ơn: “Được… cảm ơn.”
Ra khỏi khu nhà học, Trần Tịch không đội mũ để che mưa mà ôm nó vào lòng, dù bản thân ướt sũng cũng không muốn nó bị dính dù chỉ một giọt mưa.
Về đến lớp, cô cẩn thận đặt mũ vào ngăn bàn, cầm bút cúi đầu làm bài, nhưng ánh mắt không kìm được cứ lướt về phía vành mũ trắng đang lộ ra trong ngăn bàn.
Không khí mang theo hơi lạnh, tấm rèm trắng trên cửa sổ bị gió thổi tung rồi nhẹ nhàng buông xuống, hòa cùng nhịp với ánh mắt đang đưa lên đưa xuống của cô, khuấy động trái tim đang xao xuyến trong lồng ngực. Cô bất lực đặt bút xuống, lấy chiếc mũ ra, ngón tay lướt nhẹ qua chữ L in nổi, lòng cô nhẹ bẫng, khóe môi không kìm được khẽ cong lên một nụ cười.
Chỉ là nhận một chiếc mũ nhỏ thôi, huống chi đây chỉ là chiếc mũ cậu cho mượn, cô sẽ sớm phải trả lại.
Nhưng cô vẫn rung động vì giây phút ngắn ngủi được sở hữu đồ vật của cậu.
Như một điểm kết nối nhỏ bé, kéo theo sợi dây bí mật giữa cô và cậu.
Khiến cô chợt nhận ra, hóa ra một ngày mưa không ô cũng có thể ấm áp đến thế.