Vừa Nhìn, Anh Liền Thích Em
Chương 10: Thẩm Khác có bạn gái cũ?
Vừa Nhìn, Anh Liền Thích Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Vyka
Beta: Lam
Thật đáng sợ! Thế giới này quả nhiên đủ thứ kỳ lạ.
Thẩm Khác lại có thể vì tiền mà làm chuyện này à!
—— [Sổ tay ghi chép tính năng máy xúc]
[Có thể đó là bạn gái cũ của anh ấy.]
[Đến tuổi này, ai mà chẳng có người yêu cũ. Tất nhiên là trừ chúng ta ra. Nhưng quan trọng không phải chuyện ấy.]
[Quan trọng là cậu nghĩ sao về chuyện này.]
[Anh ta sống đối diện nhà tôi, ngày nào cũng sang ăn cơm, nhưng chẳng làm gì quá đáng.]
[Mẹ ơi, từ nay tôi sẽ không tán tỉnh cặp đôi nào nữa.]
Chu Châu lướt điện thoại mãi, cuối cùng cũng gửi cho tôi một bức ảnh.
Bức ảnh ghi lại cảnh hai người, một nam một nữ, đúng nghĩa là “giường chiếu”. Người đàn ông quần áo lộn xộn nằm trên giường, mắt nhắm tịt, vẻ mặt trầm mặc. Người phụ nữ mặc đồ mát mẻ, thân mật kề sát bên anh, dáng vẻ vô cùng thân thiết.
Giống như bức ảnh tự chụp của một cặp tình nhân.
Người đàn ông trong ảnh chính là Thẩm Khác, còn người phụ nữ tôi không biết, nhưng dựa vào dáng vẻ và khuôn mặt xinh đẹp, có thể đoán là một mỹ nhân.
Tôi xem xong bức ảnh mà không hề động lòng, rồi gửi cho Chu Châu tin nhắn: [Thẩm Khác chơi game không biết mệt.]
Chu Châu: [?]
Chu Châu: [Cậu đang chuẩn bị xe cho mình à?]
Tôi: [?? Xe gì.]
Chu Châu copy lại tin nhắn của tôi, nhấn mạnh chữ “Sóng” bằng màu đỏ: [Sóng ngực dâng trào.]
(*“Sóng” ở đây Thẩm Khác không biết mệt: “Sóng” hay “Wave” là thuật ngữ game, còn gọi là combat.)
(**Chu Châu không hiểu, tưởng tôi nói đến ngực.)
Tôi gửi cho cô ấy một dấu chấm lửng rồi im lặng không trả lời.
Tôi không thèm giải thích cho cô ấy.
Ý tôi muốn nói là, Thẩm Khác có thể có một cô bạn gái xinh đẹp như vậy, dù kết quả thế nào, anh ấy cũng không thể chịu thiệt.
Nồi cơm đã chín, tôi tắt bếp bắt đầu dọn đồ ăn ra bàn.
Theo thói quen, tôi gọi lớn từ phòng khách: “Thẩm Khác, ăn cơm.”
Không thấy trả lời.
Phòng khách vắng tanh.
Thẩm Khác, người lúc nào cũng dính lấy phòng khách, giờ biến mất không rõ đi đâu.
Tôi đi đến cửa phòng 602 đối diện gọi anh ăn cơm, vừa nhấn chuông thì điện thoại tôi reo. Tôi quay về nhà, tìm theo tiếng chuông, khi cầm được điện thoại thì thấy màn hình hiện tên người gọi: mẹ tôi.
Mẹ tôi dặn dò chuyện xem mắt cuối tuần, tôi chỉ gật gù qua loa.
“Con ghi lại tên nhà hàng và số điện thoại của chàng rể tương lai vào sổ tay đi.” Mẹ tôi nói: “Mẹ sẽ đọc cho con nghe, con ghi lại từng thông tin một nhé.”
Mẹ tôi biết rõ tính tôi, tôi có thể không xem tin nhắn, nhưng nhất định sẽ lật sổ tay mỗi ngày.
Tôi không thể từ chối mẹ già, liền lấy sổ tay trong túi ra chép địa chỉ nhà hàng và số điện thoại của chàng rể tương lai.
Cúp điện, ngẩng đầu lên thì thấy Thẩm Khác đứng trước cửa nhà, trán bị băng gạc che phủ. Không biết đứng đó bao lâu.
“Mặt anh bị làm sao?” tôi hỏi.
“Tôi bị ngã.” Thẩm Khác lơ đễnh nói, rồi hỏi tôi: “Cuối tuần này cô lại đi xem mắt à?”
“Không phải chuyện của anh.” Tôi thấy vết thương trên trán anh không nghiêm trọng, liền ngồi xuống bàn ăn.
Thẩm Khác bước tới, ánh mắt chăm chú nhìn sổ tay trên bàn, rồi quay đi, vào bếp rửa tay, lấy chén đũa ra.
Thực ra anh vừa ăn cơm chiều ở nhà họ Thẩm, giờ hơi đói, nhưng vẫn gượng ăn một chén.
Hôm nay anh ở trong phòng hí hoáy với người máy, bất ngờ ngủ quên, ngã sầm xuống người máy. Khi tỉnh dậy, phát hiện trán bị móng vuốt người máy cào chảy máu.
Trong nhà có hộp thuốc, nên anh sơ cứu sơ sài.
Buổi chiều anh nhận được điện thoại bà nội Thẩm, bảo anh về nhà.
Sau khi về, bà nội thấy vết thương của anh, lo lắng trách mắng, vội gọi bác sĩ tư nhân đến băng bó, nhân tiện đưa anh trở về nhà họ Thẩm.
Nhà họ Thẩm rộng mênh mông, hơn mười mẫu đất, kiểu biệt thự cổ. Ba đời nhà họ Thẩm đều sinh sống ở đây.
Đầu năm nay, sau khi Thẩm Khác về nước, đột nhiên muốn sửa lại căn phòng cũ ở tiểu khu Hạnh Phúc. Gia đình mặc cho anh tùy tiện, không ngờ sau khi sửa xong, anh lại lặng lẽ dọn đến đó ở.
Cả nhà đều không đồng ý.
Không chỉ vì nhà họ Thẩm tốt hơn tiểu khu Hạnh Phúc nhiều, chỉ riêng chứng bệnh ngủ mê của Thẩm Khác đã đủ khiến gia đình lo lắng. E rằng ngã đập mặt, không có ai bên cạnh chăm sóc, nhưng cũng không lay chuyển được anh.
Vấn đề này hôm nay lại được nhắc đến trên bàn ăn, nhưng Thẩm Khác chỉ ậm ờ cho qua.
“Cháu thật sự muốn ở lại tiểu khu Hạnh Phúc thì đưa dì Trương đến đó, nấu cơm cho cháu.” Bà nội Thẩm cuối cùng cũng động lòng thương cháu, nhìn vết thương trên trán anh nói: “Cũng đưa bác sĩ Mã đi luôn.”
“Căn phòng cũ nhỏ như vậy, làm sao chứa nổi nhiều người?” Thẩm Khác nói: “Cháu thấy phiền nhất là khi có người ở bên cạnh.”
Ông nội Thẩm cầm bút lông viết chữ: “Học cái gì hay ho ở nước ngoài về, không học lại học cái tính ích kỷ, lâu ngày thành thói quen.”
“Độc lập tự chủ cũng là một loại ích kỷ đáng khen.” Thẩm Khác cười nhạt bỏ đi.
Bà nội Thẩm hỏi: “Cháu đi đâu?”
Thẩm Khác: “Đi làm việc lớn.”
Ông nội Thẩm hừ một tiếng: “Cháu có việc lớn gì?”
Thẩm Khác: “Việc lớn liên quan đến nối dõi tông đường.”
Thấy không ngăn cản được, bà nội Thẩm dặn: “Để tài xế đưa cháu về, đừng tự lái xe.”
“Vợ chồng Thẩm Lực cũng chẳng quan tâm con trai mình.” Thẩm Khác vừa đi, bà nội tức giận trách mắng con trai bà.
Thẩm Lực là bố của Thẩm Khác. Ông và vợ chỉ tập trung vào sự nghiệp, ít khi ở nhà.
“Quan tâm làm gì. Bà không nghe cháu vừa nói gì à.” Ông nội Thẩm chấm bút vào nghiên mực: “Cháu trai bà chắc lại đến chỗ cô gái mưa đó rồi. Sợ mấy lão già chúng ta cản đường thôi.”
Bà nội Thẩm: “Tôi sợ nó bị phụ nữ bên ngoài làm tổn thương.”
“Đấy là bà tưởng cháu bà là Đường Tăng.” Ông nội Thẩm không lo lắng: “Tôi nuôi nó từ nhỏ, tính nó thế nào tôi không rõ sao? Nó xấu xa cực kỳ, mấy cô gái lẳng lơ bên ngoài dám bén mảng tới là nó lột da rút xương họ từ xa.”
Thẩm –xấu xa– Khác đang chăm chú nhìn bát cơm. Anh nhân lúc tôi thu dọn bát đĩa, lấy điện thoại chụp lại thời gian và địa điểm xem mắt trong sổ tay tôi để trên bàn.
Thẩm Khác ung dung chụp xong, tiện tay lật sổ tay, dừng lại ở trang có tên anh.
Ohh.
[Không ngờ Thẩm Khác lại nghèo đến mức nhặt ve chai.]
Thẩm Khác nhìn thấy dòng chữ ấy, mới sực nhớ mình đã phá sản.
Nhờ nó, nếu không tôi cũng chẳng để anh ăn ké cơm mỗi ngày.
Thiệt tình, tôi đúng là vừa ngốc vừa dễ thương.
Tôi bỏ chén đũa vào máy rửa, từ bếp đi ra, thấy Thẩm Khác lục sổ tay, liền chạy đến giật lại: “Anh định để mắt trộm đời tư của người khác sau này sẽ mù à?”
“Tưởng ai cũng mê tôi à, có trưng trước mắt tôi tôi cũng chẳng thèm xem.” Thẩm Khác nằm lười trên ghế, nói: “Vãn Vãn, cuối tuần cô đi xem mắt à? Vì tôi ăn cơm ở nhà cô mấy hôm, nên hôm nay tôi sẽ dạy cô một tuyệt chiêu, đảm bảo cô xem mắt thành công.”
“Tôi biết rồi.” Tôi nhăn mặt: “Một chữ—ngủ.”
Thẩm Khác: “? Cô nhắc lại xem.”
Tôi cất sổ tay, ngậm miệng không nói.
“Vãn Vãn, tam quan của cô không bình thường.” Thẩm Khác nói chậm: “Cần tôi đưa cô đến trường giáo dưỡng không?”
Tôi không quan tâm, càng không để ý Thẩm Khác nhảy dựng lên lẩm bẩm.
“Anh không có cuộc sống về đêm à?” Tôi bực: “Mỗi tối ở lại nhà tôi làm gì? Tôi sẽ tố cáo với bạn gái anh.”
Thẩm Khác nhìn tôi, chân thành nói: “Bạn gái tôi sẽ không quan tâm.”
Quỷ mới tin anh ấy.
Tôi mở khóa điện thoại, hỏi Chu Châu trong cuộc trò chuyện về người phụ nữ trong ảnh với Thẩm Khác, có cách liên lạc không.
Chu Châu: [Cậu muốn xé xác cô ta à?]
Tôi: [Tôi muốn cô ấy nhanh chóng mang cái tên quái thai Thẩm Khác đi.]
Chu Châu: [Cậu vừa xé xác tên thanh mai trúc mã của cậu à?]
Tôi: [Tôi tự xé xác chính mình. Bớt nói nhảm, mau đưa cách liên lạc của cô ấy.]
Một lúc sau, Chu Châu trả lời: [Bức ảnh này đã lan truyền, tôi không tìm được chủ nhân.]
Thẩm Khác nằm trên ghế, sai tôi đi lấy nước, lại sai tôi tìm đôi dép lê bị anh đá đi, không lúc nào yên.
Tôi không chịu nổi, liền gửi cho anh bức ảnh giường chiếu: “Đưa tôi số điện thoại của bạn gái anh.”
Thẩm Khác mở ảnh, khóe miệng cứng lại: “Sao cô có bức ảnh này?”
“Không liên quan đến anh.”
“Cô…” Anh nhìn tôi, vội nuốt “ghét” vào bụng, mắt híp lại: “Cô ngưỡng mộ cô gái đó à?”
Ngưỡng mộ ông cố nội nhà họ Thẩm! Tôi đảo mắt khinh thường.
Thẩm Khác ngoài miệng than nghèo, nhưng bình tĩnh gửi ảnh cho luật sư của mình.
Luật sư, người hiểu rõ anh: [Tìm nguồn gốc sao?]
Thẩm Khác: [Uhm.]
Luật sư: [Đã hiểu.]
Dù sao danh tiếng của nhà họ Thẩm cũng chẳng khác gì sấm truyền bên tai—ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi, tôi phải giúp đời sau của anh không dính tí tị tì nào đến chuyện tình dục.
Với tư cách luật sư, tôi từng xử không ít vụ ảnh thế này, biết phải hành động như thế nào. Dù bức ảnh không phải photoshop, nhưng nếu do Thẩm Khác gửi, chắc chắn là “hàng fake”.
Thẩm Khác có chứng ngủ mê, khi phát bệnh, bất kỳ lúc nào, bất kỳ nơi đâu đều có thể ngủ. Nếu lúc đó có kẻ có ý đồ xấu, hoàn toàn có thể lợi dụng.
Rõ ràng cô gái trong ảnh đã bày đặt chuyện này. Dù ảnh được sắp đặt, nhưng nếu bị lộ, kẻ có ý đồ sẽ bịa chuyện.
Cuối tuần, tầng cao nhất nhà hàng Nam Hồ.
Được nhân viên hướng dẫn, tôi bước đến bàn ăn đã đặt trước.
Đúng giờ dùng bữa, nhà hàng hầu như đã đông khách, nhưng không gian lại tĩnh mịch. Khách trò chuyện nhỏ nhẹ, khung cảnh nhẹ nhàng với nhạc cổ điển du dương. Cảnh đêm ngoài cửa sổ rực rỡ, bên trong ánh đèn ấm áp. Hòa mình trong không gian thanh nhã, cả thể xác lẫn tinh thần thư giãn, ngay cả tiếng dao nĩa va chạm cũng khiến người khác thấy êm tai.
Hiếm khi tôi không mặc đồ bảo hộ, thay vào đó là chiếc váy liền áo như tiên nữ, tóc kiểu thoải mái, trang điểm nhẹ. Theo hướng cô gái xinh đẹp, phong cách ôn hòa khác hẳn thường ngày.
Đó đều là nhờ mẹ tôi.
Hôm nay mẹ tôi đến tiểu khu Hạnh Phúc như bước vào chiến trường, ép tôi thay váy cao gót, kéo tôi đi trang điểm. Sau khi chuẩn bị xong, bà tự lái xe đưa tôi đến nhà hàng.
Tôi ngồi trước bàn đã đặt, nhân viên rót nước chanh rồi rời đi. Người xem mắt vẫn chưa đến, mẹ tôi nói người đó họ Trương.
“Họ Trương vô cùng mạnh mẽ, nghe tên đã thấy tràn trề sức mạnh. Con suy xét kỹ một chút.” Mẹ tôi đánh giá trên đường đến.
Tôi nhấp nước chanh, chỉ thấy vị ngọt của mật ong quá nhiều.
Đợi chờ, tôi nhận được tin nhắn, anh ta nói sẽ đến muộn vài phút vì tắc đường.
Bụng tôi cồn cào, liên tục phản đối. Tôi thầm nghĩ sẽ đợi thêm năm phút, nếu anh ta vẫn chưa đến, tôi sẽ gọi đồ ăn ăn trước.
Năm phút trôi qua, tôi định gọi nhân viên thì ánh mắt bị một người đàn ông hấp dẫn thu hút.
Anh mặc quần tây đen, áo sơ mi trắng, thắt cà vạt tối màu, khoác áo khoác.
Nếu bộ đồ này trên người bình thường, phối không tốt sẽ như nhân viên bảo hiểm. Nhưng khung xương và khí chất của anh rất mạnh mẽ, nếu nói là khí thế Đế Vương cũng không quá.
Anh vừa xuất hiện, lập tức trở thành tâm điểm của nhà hàng.
Tôi bị khuôn mặt của anh hấp dẫn, cảm giác như đã gặp anh ở đâu đó rồi.
Anh bước về phía tôi.
Phúc đến lòng sáng, đó không phải là người đàn ông gặm que cay ở công trường hay sao!
Không phải anh đến đây để xem mắt với tôi.
Trùng hợp thế sao?
Bỗng nhiên.
“Vãn Vãn, cô bỏ tôi đói chết rồi đây.” Thẩm Khác không biết từ đâu nhảy ra, ngồi xuống ghế bên cạnh tôi.