Vương Bất Kiến Vương - Điệp Chi Linh
Chương 25: Cậu có ngửi thấy pheromone của tôi không?
Vương Bất Kiến Vương - Điệp Chi Linh thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 25: Cậu có ngửi thấy pheromone của tôi không?
Tác giả: Điệp Chi Linh | Editor: Chan
Sáng hôm sau, Trần Bắc Hà ngủ một mạch tới tận mười rưỡi.
Vừa mới tỉnh dậy chưa được bao lâu thì điện thoại bỗng đổ chuông, hiện lên tên người gọi là “Ba O”.
Trần Bắc Hà đặt biệt danh cho hai người cha của mình là “Ba A” và “Ba O”. Người đang gọi đến chính là ba Omega – Tạ Dật. Cậu vội vàng nhấc máy: “Ba ơi, có chuyện gì vậy?”
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp: “Bắc Bắc, ba vừa thấy tin hot search, con thật sự phân hóa thành Omega rồi à?”
Tạ Dật có thói quen sinh hoạt rất khoa học. Tối qua khi tin tức bùng nổ, ông đã đi ngủ nên không hay biết. Đến giờ nghỉ giữa buổi ở trường, ông mới vô tình nhìn thấy và lập tức gọi điện xác nhận.
Trần Bắc Hà ngoan ngoãn trả lời: “Ba ơi, đúng thật ạ. Con đang ở bệnh viện. Ba đừng lo, pheromone đã được kiểm soát rồi.”
Tạ Dật vẫn lo lắng: “Con đang ở Bệnh viện số 3 Thành phố Tinh phải không? Ba sẽ đến thăm con ngay.”
Trần Bắc Hà gãi đầu: “Không cần đâu ba, con thật sự ổn mà…”
Tạ Dật kiên quyết: “Phân hóa thành Omega đâu phải chuyện nhỏ. Ba phải tới mới yên tâm.”
Trần Bắc Hà đành chịu thua: “Được rồi… Khoa Pheromone, phòng số 6.”
Sau khi bác sĩ khám tổng quát lại cho Trần Bắc Hà và xác nhận tình trạng ổn định, ông nói: “Hôm nay có thể xuất viện được rồi.”
Trần Bắc Hà mừng rỡ: “Tuyệt vời quá, cảm ơn bác sĩ!”
Bác sĩ dặn dò: “Tối qua cậu vào viện mà không mang theo miếng dán chặn pheromone Omega. Tôi đã kê sẵn một hộp, lát nữa nhớ thay miếng mới vào.”
Trần Bắc Hà hỏi: “Lấy ở quầy thuốc phải không ạ?”
Bác sĩ cười nhẹ: “Bạn của cậu vừa mới lấy giúp rồi.”
Trần Bắc Hà sững người. Chắc chắn “bạn” mà bác sĩ nhắc tới là Sở Tinh Lan ở phòng bên.
Quả nhiên, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Bác sĩ ra mở, và Sở Tinh Lan mỉm cười bước vào, tay xách hai túi giấy.
Anh hỏi bác sĩ: “Bác sĩ, cậu ấy thế nào rồi ạ? Có thể xuất viện chưa?”
Bác sĩ gật đầu: “Xong thủ tục là được.”
Sở Tinh Lan: “Cảm ơn bác sĩ.”
Anh tiễn bác sĩ ra ngoài, rồi quay lại ngồi cạnh giường Trần Bắc Hà, ân cần hỏi: “Có chỗ nào thấy khó chịu không?”
Trần Bắc Hà lắc đầu: “Tối qua ngủ một giấc ngon lành, sáng dậy thấy khỏe hẳn. Không còn cảm giác gì bất ổn nữa.” Nói rồi, cậu vừa duỗi người vừa liếc nhìn túi đồ trên tay Sở Tinh Lan, chợt nhớ ra: “À phải rồi, bác sĩ nói có kê miếng dán pheromone mới. Là cậu lấy giúp tôi à?”
“Ừ, tiện thể mua luôn chút đồ ăn sáng.” Anh lấy miếng dán từ trong túi ra, đưa cho Trần Bắc Hà, nhẹ giọng hỏi: “Cậu biết cách dùng chứ?”
Trần Bắc Hà cười tươi: “Giống như miếng dán vết thương thôi mà, dán vào tuyến thể là được.” Nói xong, cậu xé lớp vỏ bọc, dùng khăn lau sạch vùng gáy.
Phía sau cổ vốn đã được y tá dán sẵn một miếng lúc nhập viện. Trần Bắc Hà gỡ bỏ miếng cũ rồi dán miếng mới lên, nhưng lại dán lệch sang một bên.
Sở Tinh Lan: “……”
Tối qua, khi Trần Bắc Hà phân hóa, anh đang bị nhốt trong phòng, đầu óc choáng váng nên chưa kịp ngửi thấy pheromone của đối phương. Sau đó vào viện, bác sĩ tiêm thuốc ức chế liều cao, cộng thêm miếng dán chặn, nên suốt đêm không cảm nhận được gì.
Nhưng ngay lúc này, khi Trần Bắc Hà gỡ miếng dán cũ đi, một mùi hương đặc biệt lập tức lan tỏa trong không khí.
Một mùi hoa ngọt ngào, dễ chịu – gợi lên hình ảnh một cánh đồng oải hương tím ngắt bất tận, gió nhẹ lướt qua, mang theo hương thơm thanh mát khiến người ta mê đắm.
Sở Tinh Lan khựng lại, lưng cứng đờ, lập tức nín thở, giọng khàn khàn: “Bắc Bắc, sau này đừng tháo miếng dán trước mặt Alpha nữa, được không?”
Trần Bắc Hà ngơ ngác: “Ồ, cậu ngửi thấy pheromone của tôi hả?”
Sở Tinh Lan: “…… Đương nhiên.”
Đồ ngốc này cứ thản nhiên gỡ miếng dán chặn trước mặt một Alpha, để pheromone thơm ngát lan ra… chẳng khác nào đang khiêu khích bản năng, dụ dỗ người ta đánh dấu mình.
Sở Tinh Lan cố gắng kìm nén nhịp tim đang đập thình thịch, nghiêm giọng nói: “Miếng dán chặn pheromone là để ngăn mùi phát tán. Lần sau nên thay khi không có ai, hoặc vào nhà vệ sinh.”
Trần Bắc Hà hùng hồn đáp: “Tôi cũng là lần đầu làm Omega, đâu có kinh nghiệm gì.”
Cậu ngập ngừng một chút rồi tò mò hỏi: “Thật ra, pheromone của tôi có mùi gì vậy? Tôi tự ngửi thì thấy không rõ lắm.”
Sở Tinh Lan mỉm cười dịu dàng: “Là mùi hoa oải hương, rất thơm.”
“Hoa oải hương?” Trần Bắc Hà im lặng hai giây, gãi đầu rồi chọc ghẹo: “Màu tím quả thật thành màu may mắn của tôi rồi… Nhưng mùi hoa cũng dễ chấp nhận, miễn là không phải kiểu… mùi đậu hũ thối hay sầu riêng là may quá.”
Sở Tinh Lan nhẹ nhàng nhắc: “Dán miếng chặn vào đi.”
Trần Bắc Hà dạ một tiếng, dán lại miếng mới, rồi càu nhàu: “Làm Omega thật phiền phức, sau này ngày nào cũng phải thay cái này hả?”
Sở Tinh Lan: “Ừ, tốt nhất là thay sau mỗi lần tắm.”
Trần Bắc Hà thở dài: “Tôi cứ tưởng mình sẽ phân hóa thành Alpha nên chẳng quan tâm mấy đến kiến thức về Omega. Sau này nếu tôi có làm gì sai, nhớ nhắc tôi nhé.”
Nói xong, cậu quay đầu lại, chỉ chỉ vào sau gáy: “Nhìn giúp tôi xem, hình như tôi dán lệch rồi.”
Sở Tinh Lan nuốt khan, ánh mắt lướt qua vùng gáy trắng nõn của Trần Bắc Hà. Quả nhiên miếng dán bị lệch hẳn, nhìn là biết tay nghề “gà mờ”.
Anh bất đắc dĩ bước tới, cúi người cầm lấy miếng dán: “Đưa tay đây.”
Trần Bắc Hà ngoan ngoãn đưa tay, Sở Tinh Lan nhẹ nhàng nắm lấy, dẫn dắt cậu tìm đúng vị trí sau gáy: “Cảm nhận được chưa? Nhớ kỹ chỗ này. Sau đó dùng hai tay giữ hai bên mép miếng dán, căn chỉnh giữa trung tâm rồi dán vào, như vậy sẽ không bị lệch.”
Trần Bắc Hà: “Ồ, cảm ơn nhé.”
Nhìn người bạn thuở nhỏ trước mặt – người chẳng hề cảnh giác với mình dù anh là Alpha – Sở Tinh Lan cảm thấy tim mình như mềm nhũn. Đúng là từ nhỏ đã thân quen. Bắc Bắc thực sự rất tin tưởng anh. Dù giờ đã là Omega, vẫn chẳng né tránh hay e dè gì.
Tốt quá…
Anh vẫn có thể tiếp tục ở bên cậu, dưới lớp vỏ “trúc mã” này.
Sở Tinh Lan lặng lẽ thu ánh mắt từ gáy cậu, chuyển chủ đề: “Ăn sáng trước đi. Tôi mua cháo bò mà cậu thích nhất đây. Ăn xong rồi đi làm thủ tục xuất viện.”
Trần Bắc Hà: “Ok.”
Cậu nhận cháo, cúi đầu ăn ngon lành.
Vừa ăn xong, cửa phòng bất ngờ bật mở. Hai người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi bước vào.
Người đi đầu là một Alpha cao hơn 1m88, ngũ quan tuấn tú, bước đi dứt khoát, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng. Người theo sau là một Omega khoảng 1m78, mặc sơ mi quần tây chỉnh tề, khí chất ôn hòa, thư sinh.
Sở Tinh Lan giật mình, vội đứng dậy chào: “Chào chú Trần, chào chú Tạ.”
Trần Dục sững sờ, nghi hoặc hỏi: “Cậu là ai?”
Trần Bắc Hà nói: “Cậu ấy là Tiểu Lan ở dưới lầu, cha không nhận ra à?”
Trần Dục liếc nhìn Sở Tinh Lan từ đầu đến chân, bỗng sực nhớ: “Ồ? Tiểu Lan? Lâu quá không gặp, lớn cao thế này rồi hả…” Alpha dừng lại, ánh mắt híp lại: “Nhưng sao cháu lại ở đây?”
Trong lòng Sở Tinh Lan đổ mồ hôi lạnh, cố nặn ra nụ cười: “Chú Trần, cháu chuyển sang đội Bắc Mục rồi, hiện là đồng đội của Bắc Bắc. Tối qua cậu ấy đột ngột phân hóa, đội trưởng lập tức gọi xe cấp cứu đưa tới viện.”
Anh tuyệt đối không thể để lộ chuyện kỳ mẫn cảm khiến Trần Bắc Hà kích thích mà phân hóa. Nếu cha Trần biết, chắc chắn sẽ bị ăn đòn te tua.
Trần Dục quay sang nhìn con trai, sắc mặt phức tạp: “Thằng nhóc này, sao lại phân hóa thành Omega? Cha tưởng mày sẽ giống cha, chắc chắn là Alpha chứ!”
Trần Bắc Hà nhún vai: “Có lẽ gen cha yếu quá, bị gen Omega của ba Tạ lấn át rồi.”
Trần Dục trợn mắt: “Nói cái gì vậy?!”
Sở Tinh Lan: “……”
Hai cha con này đúng là cao thủ “đấu khẩu”.
Tạ Dật mỉm cười dịu dàng, bước tới xoa đầu con trai: “Phân hóa bất ngờ vậy, có chỗ nào khó chịu không? Hay ở lại viện theo dõi thêm vài ngày?”
Trần Bắc Hà lắc đầu lia lịa: “Không cần đâu ba, bác sĩ nói con ổn lắm, có thể xuất viện rồi. Trưa nay đội trưởng sẽ đến đón cả hai về đội.”
Trần Dục lập tức phản đối: “Không được! Con vừa phân hóa, trong đội toàn Alpha, quay lại ngay có nguy hiểm không?”
Trần Bắc Hà: “Nguy hiểm gì? Con tiêm thuốc ức chế đều đặn, dán miếng chặn đúng giờ. Nhiều đơn vị vẫn để Alpha và Omega làm chung mà. Coi như con đi làm bình thường thôi.”
Trần Dục còn định cãi, nhưng Tạ Dật liếc ông một cái: “Bắc Bắc đã lớn, để con quyết định đi.”
Sở Tinh Lan liền hòa giải: “Chú Trần cứ yên tâm, Bắc Bắc trong đội sẽ ổn. Chúng cháu ngày nào cũng huấn luyện, cường độ như làm văn phòng, chẳng ai có thời gian nghĩ ngợi linh tinh. Hơn nữa, đội có bác sĩ theo dõi pheromone thường xuyên.”
Trần Bắc Hà gật đầu: “Đúng vậy, đừng lo vớ vẩn. Liên minh có quy định nghiêm ngặt, trong đội chẳng ai dám làm gì con đâu.”
Trần Dục nhíu mày, cuối cùng cũng chịu thua: “Thôi được, muốn về thì về. Nhưng nhớ kỹ, nếu ai dám động vào con, phải gọi ngay cho cha!”
Trần Bắc Hà cười khì: “Cha yên tâm. Con mà không đánh bọn họ tơi bời thì họ đã phải cảm tạ trời đất rồi. Giờ con là đội trưởng Bắc Mục, cả đám đều gọi con là lão đại!”
Trần Dục cười khổ, xoa đầu cậu: “Nhìn con kìa, ngạo nghễ thấy gớm.”
Tạ Dật nhìn về phía Sở Tinh Lan, dịu dàng nói: “Tiểu Lan, cháu chuyển vào đội Bắc Bắc cũng là duyên phận. Hai đứa lớn lên cùng nhau, sau này nhớ chăm sóc nhau nhé.”
Sở Tinh Lan vội đáp: “Chú cứ yên tâm. Nếu Bắc Bắc có bất kỳ bất ổn nào, cháu sẽ gọi ngay cho hai chú.”
Sau đó, Trần Bắc Hà làm thủ tục xuất viện. Hai người cha cũng tranh thủ hỏi bác sĩ kỹ hơn về tình trạng của con trai. Nghe bác sĩ khẳng định pheromone đã được kiểm soát ổn định, họ mới yên tâm.
Đến trưa, đoàn trưởng Hạ Vy lái xe đến đón cả hai. Huấn luyện viên Chúc Thanh cũng đi cùng.
Hai người cha trò chuyện vài câu lịch sự với Hạ Vy, dặn dò cẩn thận việc chăm sóc Trần Bắc Hà. Hạ Vy liên tục cam kết không có vấn đề gì, hai ông mới an tâm rời đi.
Hạ Vy nhìn theo bóng lưng hai người cha, cảm thán: “Tiểu Bắc, hai ba cậu đều đẹp trai quá. Bảo sao cậu lại có gương mặt đẹp như vậy.”
Chúc Thanh cũng cười nói: “Hai chú rất quan tâm cậu. Còn đích thân đến tận viện nữa.”
Trần Bắc Hà gãi đầu: “He he, cha em thương em lắm. Hồi nhỏ em nghịch ngợm, bị đánh bằng chổi lông gà, nhưng ông cũng không nỡ ra tay nặng đâu.”
Sở Tinh Lan liếc nhìn Trần Bắc Hà. Cậu thừa hưởng vẻ đẹp của cả hai người ba: ngũ quan giống cha Alpha, đôi mắt thì giống ba Omega. Tổng thể vừa sắc sảo, vừa dễ thương.
Chính vì được lớn lên trong một gia đình ấm áp, Trần Bắc Hà mới có tính cách lạc quan, không tự ti, thất bại thì đứng dậy tiếp, ngày nào cũng tràn đầy năng lượng.
Và cũng vì có một người ba là Omega, nên lần này phân hóa thành Omega, cậu không buồn bã hay tủi thân, mà tiếp nhận một cách tự nhiên.
Chỉ riêng chuyện tình cảm là… quá chậm hiểu mà thôi.
Sở Tinh Lan đang chìm trong suy nghĩ thì Chúc Thanh bỗng hỏi: “À phải rồi, hai đứa vẫn đang huấn luyện trong phòng đen phải không? Có cần tạm dừng không?”
Dù sao thì Trần Bắc Hà vừa phân hóa thành Omega, để một Alpha và một Omega ở riêng trong phòng đen nghe có vẻ không ổn lắm.
Chưa kịp mở lời, Trần Bắc Hà đã nhanh nhảu: “Không cần dừng đâu. Tụi em đều đã ổn định pheromone rồi. Hơn nữa, bài huấn luyện của Chúc ca giao còn chưa xong.”
Chúc Thanh nhìn sang Sở Tinh Lan: “Thâm Lan nghĩ sao?”
Sở Tinh Lan gật đầu ngay: “Bắc Bắc nói đúng. Huấn luyện đã bắt đầu thì nên hoàn thành trọn vẹn. Không nên bỏ dở giữa chừng.”
Trần Bắc Hà: “Cứ để tụi em huấn luyện xong rồi thả ra cũng được.”
Chúc Thanh quan sát kỹ biểu cảm của cả hai, không thấy điều gì bất thường. Xem ra chuyện Tiểu Bắc phân hóa thành Omega không ảnh hưởng nhiều đến Sở Tinh Lan.
Dù sao thì Omega cũng chẳng hiếm. Sở Tinh Lan là Alpha, không đến mức gặp ai cũng thích, nhất là với kiểu tính cách hung dữ, ngang ngược như Tiểu Bắc. Có lẽ anh vẫn xem Bắc Bắc chỉ là đối thủ, là đồng đội thôi?
Nếu vậy, cứ để họ tiếp tục huấn luyện như cũ.
Chúc Thanh mỉm cười: “Vậy hai đứa tiếp tục huấn luyện trong phòng đen. Tiểu Lộc và Trường Thiên cũng đang luyện đôi xếp hạng để tăng áp lực. Khi hai đứa ra, cả bốn sẽ vào nhóm huấn luyện cùng nhau.”
Cả hai đồng thanh: “Rõ!”
Sau khi về câu lạc bộ, đúng như dự đoán, người của Liên minh đến điều tra. Sở Tinh Lan và Trần Bắc Hà lần lượt được gọi vào phòng riêng để hỏi chuyện.
Vì Trần Bắc Hà vừa phân hóa thành Omega, cấp trên Liên minh đặc biệt quan tâm đến tình trạng của cậu.
Hai người đã thống nhất lời khai từ trước, trả lời kín kẽ, không nhắc gì đến nụ hôn ngoài ý muốn. Liên minh không tìm được sơ hở, nhanh chóng kết thúc điều tra.
Đoàn điều tra viết báo cáo rồi rời khỏi Bắc Mục.
Ngay khi hai người bước ra khỏi phòng họp, đám đồng đội và tuyển thủ trẻ đã vây quanh:
“Nghe nói Bắc Thần phân hóa thành Omega rồi hả?”
“Chúng ta có một đội trưởng Omega đỉnh thật!”
“Tiểu Bắc, làm Omega cảm giác thế nào?”
“Bắc… Bắc ca, còn… còn thấy khó chịu không?”
“Tối qua tụi em thấy xe cấp cứu đến, sợ chết khiếp luôn.”
“Thâm Lan thế nào rồi? Kỳ mẫn cảm ổn chưa?”
“Hai người sao lại trùng hợp ngay hôm đó luôn?”
Bị cả đám vây hỏi, Trần Bắc Hà nổi giận: “Các cậu coi tôi là khỉ trong sở thú à? Cảm ơn quan tâm, nhưng hiện tại tôi khỏe mạnh cực kỳ, tinh thần sung mãn. Ai rảnh thì xếp hàng, từng người lên solo, xem đội trưởng Omega đè bẹp từng đứa như thế nào!”
Cả đám lập tức giả vờ run rẩy, rồi tan tác như chim vỡ tổ.
Sở Tinh Lan nhìn cảnh tượng đó, khóe môi khẽ cong, nở nụ cười đầy ý vị, đầy cưng chiều.
Có một đội trưởng Omega hung dữ như vậy, tương lai Bắc Mục chắc chắn sẽ ngày càng náo nhiệt.
May mắn thật… anh có thể ở bên cậu ấy. Cùng cậu vượt qua thời khắc khó khăn của Bắc Mục. Và cùng cậu bước lên đỉnh vinh quang.
Hết chương 25