26. Chung kết thế giới khép lại

Vương Bất Kiến Vương - Điệp Chi Linh

Chung kết thế giới khép lại

Vương Bất Kiến Vương - Điệp Chi Linh thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau buổi huấn luyện tối, Trần Bắc Hà trở về ký túc xá thì thấy phòng khách chất đầy những thùng carton. Cậu ngơ ngác nhìn Sở Tinh Lan: “Đống hàng này là cậu đặt à?”
Sở Tinh Lan gật đầu: “Ừ, là thiết bị chơi game tôi đền cho cậu.”
Hôm qua vì rơi vào kỳ mẫn cảm, anh đã vô tình làm hỏng toàn bộ bàn máy tính của Trần Bắc Hà, trong lòng rất áy náy. Ban đầu anh định hôm nay xuất viện sẽ đưa cậu ra cửa hàng linh kiện để mua đồ mới, nhưng vì bị liên minh triệu tập điều tra nên đành đặt hàng online.
Chuyển phát nhanh trong ngày, đảm bảo đủ thời gian để Trần Bắc Hà mở livestream tối nay.
Anh lấy dao rọc giấy, thuần thục mở từng kiện hàng.
Màn hình, bàn phím, chuột, camera, đèn livestream… tất cả đều đầy đủ. Điều đặc biệt là mọi thứ đều giống hệt loại Trần Bắc Hà từng dùng, không thiếu một chi tiết nào.
Trần Bắc Hà nhìn dãy thiết bị quen thuộc, bật cười: “Cậu nhớ kỹ thật đấy.”
Sở Tinh Lan nhìn cậu, nghiêm túc nói: “Cậu đã quen tay với mấy món này rồi, đặc biệt là bàn phím và chuột. Nếu thay mới hoàn toàn sẽ mất thời gian làm quen. Nên tôi mua đúng loại cũ.”
Anh còn đặc biệt chọn bản nâng cấp cho bộ bàn phím và chuột, rồi thêm: “Còn CPU và card đồ họa thì tôi đã nâng lên đời mới nhất. Màu máy cũng đổi sang vỏ trắng bán trong suốt, bật đèn lên là cực ngầu.”
Vừa bước vào phòng ngủ, anh lại thấy cảnh tượng tan hoang: linh kiện vỡ vụn rải khắp sàn. Sở Tinh Lan khẽ cau mày.
Anh đặt thùng máy mới lên bàn, rồi nói: “Cậu đi tắm trước đi, tôi dọn phòng giúp cậu.”
Trần Bắc Hà: “Tôi tự dọn được.”
Sở Tinh Lan nhẹ nhàng đẩy cậu về phía phòng tắm: “Dù sao cũng là lỗi của tôi. Coi như cậu cho tôi cơ hội chuộc lỗi đi… Ngoan, đi tắm trước đi. Phần còn lại để tôi lo.”
Trần Bắc Hà gãi đầu: “Vậy… làm phiền cậu nhé.”
Cậu vào tắm nước nóng, xả sạch mồ hôi tích tụ từ tối hôm qua do đột ngột phân hóa. Tắm xong, thay bộ đồ ngủ gấu nâu, cảm giác sảng khoái tràn về.
Khi trở lại phòng ngủ, cậu thấy căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ. Những linh kiện vỡ được thu gọn vào một thùng giấy, trên bàn là bộ máy tính mới tinh. Camera và đèn livestream cũng đã được chỉnh góc chuẩn xác.
Quả là chu đáo tận cùng.
Trần Bắc Hà bước tới, vuốt nhẹ chiếc case bán trong suốt, phấn khích nói: “Vỏ máy này nhìn ngầu quá! Cảm ơn nha. Tối nay tôi có thể livestream rồi!”
“Không có gì.” Sở Tinh Lan ngập ngừng một chút, rồi dè dặt hỏi: “Bắc Bắc, tối nay… có thể livestream nối mic không?”
Trần Bắc Hà hơi ngạc nhiên: “Cậu muốn nối mic?”
Sở Tinh Lan thở dài như rất khó xử: “Mặc dù câu lạc bộ đã đăng bài đính chính, nhưng vụ hai người đánh nhau nhập viện vẫn gây tranh cãi. Rất nhiều fan cho rằng tụi mình bằng mặt không bằng lòng. Nếu tối nay cùng livestream nối mic thì có thể xoa dịu dư luận.”
Trần Bắc Hà suy nghĩ giây lát rồi gật đầu: “Được, cậu đi tắm đi. Đợi cậu xong tôi lên sóng.”
Sở Tinh Lan mỉm cười: “Cảm ơn.”
Khi anh đi rồi, Trần Bắc Hà ngồi xuống trước máy tính, đăng nhập game. Cấu hình mới giúp game chạy mượt mà, hiệu ứng hình ảnh và ánh sáng sắc nét, rực rỡ hơn hẳn trước.
Thực ra cái máy cũ của cậu đã dùng hơn hai năm rưỡi, thỉnh thoảng cũng muốn nâng cấp nhưng còn lưỡng lự.
Giờ đây, Sở Tinh Lan đã chủ động thay bằng bản mới nhất, đúng sở thích của cậu. Quả thật rất vui, vì với dân chơi game, thiết bị tốt nghĩa là có thể thi đấu “bay” hơn.
Khoảng mười phút sau, Sở Tinh Lan tắm xong, vừa ra đã thấy Trần Bắc Hà đang đăng nhập tài khoản phụ “Bắc Phương Dĩ Bắc”, lang thang trong quảng trường game.
Sở Tinh Lan: “Tôi xong rồi. Bắt đầu stream nhé?”
Trần Bắc Hà: “Chờ cậu nãy giờ đó!”
Sở Tinh Lan lập tức về phòng mở máy. Vừa online, Trần Bắc Hà đã gửi lời mời.
Cùng lúc đó, trên nền tảng livestream Kình Ngư, tài khoản của cả hai đồng loạt sáng đèn.
[WTF? Bắc Thần đột nhiên online kìa!!]
[Aaaaa chồng tui tới rồi!!]
[Sai rồi, giờ phải gọi là vợ mới đúng, ảnh là Omega mà hahaha]
[Cái người chồng ảo của tôi… mất rồi… khóc.jpg]
[Vợ ơi, sau này em không thể đánh dấu tôi nữa, chỉ tôi được đánh dấu em thôi nha!]
[Hehe, pheromone của Tiểu Bắc mùi gì thế?]
[Đẹp trai như Bắc Thần thì pheromone chắc thơm lắm.]
[Cho tui ngửi thử với~]
Trần Bắc Hà nhìn đống bình luận dày đặc, bật cười: “Chào mọi người, tôi là streamer North, giờ đã phân hóa thành Omega rồi đây. Các bạn hỏi pheromone tôi mùi gì á? Hô hô… không nói đâu. Tự đoán đi!”
[Không dám nói chắc là mùi thối hoắc rồi hả?]
[Bắc Bắc cay như vậy, chắc mùi ớt đấy!]
[Ớt thì cười xỉu, Alpha nào muốn đánh dấu sẽ bị cay đến khóc mất?]
[Không chừng là mùi hoa siêu thơm luôn đó [nuối nước bọt]]
[Dạo này Omega mùi trái cây đang hot mà!]
Đúng lúc ấy, giao diện game trên livestream bỗng sáng lên, khán giả lập tức nhận ra Trần Bắc Hà đã vào hàng chờ đấu đôi, và ID người mời cậu là Thâm Lam Huyễn Tưởng.
Lại đi đôi cùng Thâm Lan?!
[WTF? Là Lan Thần kìa!]
[Hahaha, nhân vật chính của hot search đêm qua xuất hiện rồi!]
[Tò mò không biết Lan Thần trong kỳ mẫn cảm sẽ như nào nhỉ?]
[Hai người trùng kỳ — mẫn cảm + phân hóa — thật sự không xảy ra chuyện gì sao?]
[Cười xỉu, cùng lúc được đưa đi viện, đúng là cốt truyện vi diệu ghê!]
Bên kênh livestream của Sở Tinh Lan, cư dân mạng cũng đang hóng drama rần rần.
Cả hai vừa lên hot search tối qua. Ban đầu ai cũng nghĩ họ đánh nhau dẫn đến nhập viện. Nhưng sau khi câu lạc bộ đăng thông báo làm rõ, dân mạng ăn dưa đều bị vả thẳng mặt.
North phân hóa thành Omega, đúng lúc đó Thâm Lan rơi vào kỳ mẫn cảm?!
Không phải… quá trùng hợp rồi sao?
Giọng nói ấm áp của Sở Tinh Lan vang lên trong livestream: “Cảm ơn mọi người đã quan tâm. Hôm qua tôi không khỏe, cứ phát sốt liên tục, chơi game cũng loạn. Bắc Bắc thấy vậy liền khóa cửa nhốt tôi lại rồi gọi xe cấp cứu.”
Thật ra “chơi loạn” là ám chỉ lúc anh đuổi theo Trần Bắc Hà để ôm hôn, còn đòi đánh dấu cậu nữa.
Cùng với những câu nói vô thức như: “Bảo bối, anh có thể đánh dấu em không?”, “Bảo bối, anh sẽ ngoan ngoãn, đừng bỏ anh.”…
Nghĩ lại tình cảnh chiều qua, vành tai Trần Bắc Hà hơi đỏ, ho nhẹ rồi nói: “Ừm, đúng vậy đó. Hôm qua Thâm Lan đổi môi trường, không quen nên rơi vào kỳ mẫn cảm, phải đưa vào viện. Chúng tôi không có đánh nhau đâu, đừng tự tưởng tượng nữa.”
Sở Tinh Lan tiếp lời: “Đúng thế. Liên minh có quy định rõ ràng, tuyển thủ đánh nhau sẽ bị cấm thi đấu. Chúng tôi đâu có ngu. Mọi chuyện chỉ là một sự cố, xin lỗi vì khiến mọi người lo lắng.”
Nghe chính chủ giải thích rõ ràng, fan hai bên cũng yên tâm hơn.
Dù rốt cuộc có chuyện gì xảy ra phía sau hậu trường, ít nhất trước mặt họ vẫn tỏ ra hòa thuận. Mà vụ phân hóa đúng lúc kỳ mẫn cảm, rồi cùng vào viện, thật sự khiến lượng fan cặp đôi tăng vọt.
Trên diễn đàn game, tầng CP Lan-Bắc đã cao ngất trời.
Trong livestream, fan CP bắt đầu càn quét bình luận:
[Lan Lan và Bắc Bắc là trời sinh một cặp~]
[CP Lan-Bắc, tôi không sống nổi nữa!]
[North phân hóa thành Omega rồi, Lan Thần không có cảm xúc gì à?]
[Kẻ thù không đội trời chung phân hóa thành O, quá kịch tính! Lan Lan không muốn “cắn” một phát hả?]
[Ngay ngày hôm sau đã livestream cùng nhau, nhìn là biết tình cảm tăng lên rồi~]
[Có khi sau cánh gà hai người đã… hôn nhau rồi cũng nên ha ha ha]
Câu cuối khiến Trần Bắc Hà bùng nổ, mặt đỏ bừng, lập tức gắt lên: “Mấy người có thôi ảo tưởng được không?! CP thì CP, ăn nhiều đau bụng ráng chịu nha?”
“Tôi và Thâm Lan chỉ là đồng đội, chỉ mong sớm ăn ý hơn, dẫn dắt Bắc Mục thi đấu thật tốt mùa giải tới. Mong mọi người quan tâm đến thành tích của đội, thay vì chuyện linh tinh.”
Thái độ thẳng thắn, nghiêm túc của cậu khiến fan couple không tiện spam thêm.
Sở Tinh Lan bật cười: “Vào trận làm nóng chứ?”
Trần Bắc Hà: “Lên luôn.”
Hai người vào hàng chờ rank đôi. Tối nay vận khí khá tốt, ít gặp đồng đội “mất não”, đánh 10 trận thắng 7, liên tục ăn gà.
Đến 2 giờ sáng, cả hai cùng tắt livestream, treo thông báo: “Ngày mai cùng giờ, đi đôi tiếp.”
Những tin đồn bất hòa giữa hai người bị xóa sổ trong một đêm.
Trong buổi livestream, họ phối hợp cực kỳ ăn ý — chia sẻ trang bị, hỗ trợ giao tranh, liên tục trò chuyện, không khí vô cùng hòa hợp. Thật sự giống như một cặp đồng đội thân thiết, không hề có cảm giác “diễn” để xoa dịu dư luận.
Fan hai bên cũng dần bình tĩnh, để lại những bình luận mong hai người nghiêm túc huấn luyện và tập trung cho giải đấu. Suy cho cùng, với các tuyển thủ, thành tích thi đấu mới là điều quan trọng nhất.
Dù phân hóa thành Omega có thể thu hút thêm fan, nhưng nếu không giành quán quân, điểm số lại kém, cậu sẽ bị ném đá không ngóc đầu lên nổi.
**
Thời gian trôi nhanh, sang đầu tháng 12, Chung kết thế giới Thánh Vực chính thức khai mạc.
Giải đấu quy tụ 32 đội từ 10 khu vực lớn, chia làm bảng A và B.
Vòng bảng diễn ra trong một tuần, gồm 9 trận, tính điểm xếp hạng, loại một nửa số đội.
16 đội vượt qua vào vòng chung kết, tiếp tục đấu 9 trận trong 3 vòng, điểm số quyết định thứ hạng cuối cùng.
Top 8 có thưởng tiền, nhưng chỉ có cúp cho quán quân, á quân và giải ba.
Giải năm nay tổ chức ở Mỹ, do lệch múi giờ nên trận đấu bắt đầu lúc 7 giờ tối bên đó, tức 7 giờ sáng ở Trung Quốc.
Đám tuyển thủ Trung Quốc đã lâu rồi chưa từng dậy sớm như vậy. Nhưng ai cũng gác lại giấc ngủ để xem trực tiếp, dù không thể tham gia, họ vẫn mong các đội trong nước thi đấu tốt.
Hai đội mạnh của Trung Quốc là Băng Hồn và Hỏa Văn đều thi đấu ổn ở vòng bảng, lọt vào Top 4 bảng, tiến thẳng vào vòng chung kết.
Nhưng ở vòng cuối, các đội Bắc Mỹ, Châu Âu và Hàn Quốc đã lộ rõ sức mạnh chiến thuật vượt trội.
Có đội chọn combo công kích mạnh, nhảy thẳng vào khu tài nguyên lớn, farm điên cuồng từ đầu game. Khi bo thu nhỏ, cả đội đã full đồ, chỉ cần một chiêu là quét sạch đối phương.
Có đội áp dụng chiến thuật dị, di chuyển linh hoạt, tránh giao tranh, kéo dài trận đến cuối game rồi bất ngờ càn quét, chờ đối thủ đánh nhau xong mới xuất hiện thu dọn chiến trường.
Chiến thuật hai hỗ trợ hồi máu của Hỏa Văn và lối đánh khống chế giao tranh tổng của Băng Hồn không phát huy được hiệu quả, hoàn toàn bị khắc chế ở giai đoạn cuối.
Khi trận chung kết kết thúc, thấy Băng Hồn và Hỏa Văn lần lượt bị tiêu diệt toàn đội, Trần Bắc Hà thở dài, lẩm bẩm: “Lại trượt cúp vô địch rồi…”
Chúc Thanh bình tĩnh nhận xét: “Chiến thuật của chúng ta vẫn chưa đủ đa dạng.”
Sở Tinh Lan gật đầu: “Đúng vậy. Tướng trong Thánh Vực nhiều như vậy, mà giải trong nước cứ xoay quanh vài đội hình cũ. Không có đột phá nào về chiến thuật cả.”
Chúc Thanh liếc nhìn hai người: “Tiểu Bắc, Thâm Lan, tướng tủ của hai đứa là Đao Phong Chiến Sĩ và Khổng Ngẫu Sư khả năng cao sẽ bị cấm ở mùa sau. Anh sẽ chuẩn bị một vài bộ tướng ít người dùng, hai đứa sớm phối hợp thử để chuẩn bị cho thay đổi meta mùa tới.”
Cả hai đồng thanh: “Không thành vấn đề!”
Chiều hôm đó, giải đấu Thánh Vực Mùa 4 chính thức khép lại.
Trên bảng hot search eSports, cụm từ #ThánhVựcS4 – Hỏa Văn Băng Hồn bị loại thảm hại# nhanh chóng leo lên vị trí số 1.
Trong phần bình luận, cư dân mạng đồng loạt chế giễu:
“Gánh đội quá gánh! Đúng là gà công nghiệp!”
“Liên minh Thánh Vực Trung Quốc hết thuốc chữa rồi, thật sự.”
“Chẳng phải đây là giải đấu gà nhất thế giới sao? Vẫn còn người xem à?”
“Đúng là quốc nhục, đánh tệ thế còn ráng ra nước ngoài thi đấu làm trò cười à?”
“Nhìn qua game khác đi, ‘Chiến Thần’ thì Nhật Nguyệt càn quét vô địch, ‘Thần Súng’ ban đầu cũng nát, nhưng từ khi huấn luyện viên Giang trở lại chỉnh đốn thì năm ngoái cũng vô địch thế giới rồi. Áp lực giờ đổ hết lên Thánh Vực đấy, bao giờ mới ngóc đầu lên được?”
“Tôi rất thích thể loại game sinh tồn, nhưng các bạn thật sự không biết tranh đấu.”
“Mùa sau có đội nào vực dậy được không? Cầu xin chút hy vọng…”
“Chiến thuật một màu, tư duy cứng nhắc, tuyển thủ chuyên nghiệp đánh như tấu hài. Đừng nói bất ngờ, đến kinh dị cũng đủ.”
“All-star nội địa không vô địch được đâu, tìm tuyển thủ nước ngoài đi?”
“Thuê huấn luyện viên ngoại, tuyển thủ ngoại, vô địch thì được gì? Nước 1.4 tỷ dân mà không tìm được vài đứa biết chơi game hả? Nhục quá trời nhục.”
“Chơi như vậy mà còn dám nhận lương mấy triệu, có khi chục triệu á? Quá lắm rồi.”
“Người nào đó họ Sở chuyển nhượng mấy chục triệu? Muốn coi cậu ta làm nên trò trống gì. Cầm lương cao mà không làm ăn ra gì thì nghỉ đi dưỡng già cho rồi.”
“Đề nghị cấp cao điều tra thâm nhũng trong các câu lạc bộ eSports. Tiền đổ về không biết bay đi đâu, toàn thuê lũ phế vật.”
“Toàn là con ông cháu cha lên sàn đấu hả? Tìm người thật sự có năng lực được không?”
“…”
Trần Bắc Hà lướt từng dòng bình luận châm biếm, ngực nghẹn đắng.
Trong eSports, kém cỏi là tội lỗi căn bản. Thua cuộc, bạn là kẻ yếu, không được biện hộ, không được giải thích, chỉ có thể im lặng chịu đựng sự chế giễu.
Lần này theo dõi giải đấu từ đầu đến cuối, cậu thật sự cảm nhận rõ sự chênh lệch.
Ngoài vấn đề chiến thuật như huấn luyện viên Chúc đã nói, trình độ cá nhân của các tuyển thủ khu vực khác cũng cực kỳ cao. Nhiều pha giao tranh trong trận chung kết khiến Trần Bắc Hà không nhịn được mà vỗ tay khen hay.
Cậu tự hỏi, nếu là mình, liệu có phản ứng nhanh như vậy được không?... Cậu không dám chắc. Vì cậu biết bản thân vẫn còn non, còn nhiều điều phải học hỏi, cải thiện.
Về đến ký túc xá, Trần Bắc Hà trông như một cây cà tím héo dưới nắng, cả người ủ rũ, cúi gằm đầu.
Lòng Sở Tinh Lan mềm lại, dịu dàng hỏi: “Làm sao thế? Không vui à?”
Trần Bắc Hà gãi đầu, ảo não đáp: “Hỏa Văn và Băng Hồn là hai đội mạnh nhất Trung Quốc, vậy mà ra thế giới cũng chỉ giành hạng tư, hạng năm… Còn Bắc Mục tụi mình thì sao? Ngay cả huy chương đồng trong nước cũng chưa chạm tới, so với họ còn yếu hơn, đừng nói đến chuyện bước ra đấu trường quốc tế.”
Cậu cúi đầu, thì thào như mất hết hy vọng: “Mùa sau tụi mình có cơ hội không? Thật lòng mà nói, trong lòng tôi chẳng có tí tự tin nào cả.”
Sở Tinh Lan đưa tay, nhẹ nhàng xoa đầu cậu, giọng trầm ấm như gió thoảng: “Đừng lo. Chẳng phải tôi đã đến Bắc Mục rồi sao?”
Trần Bắc Hà ngẩng đầu, chạm vào ánh mắt dịu dàng của Sở Tinh Lan.
Sở Tinh Lan mỉm cười, nhẹ nhàng nói: “Chiến thuật của chúng ta đúng là hơi cũ thật. Mùa sau có thể thử thêm vài lối đánh mới. Dù từng là đối thủ, nhưng chúng ta cũng lớn lên cùng nhau, hiểu nhau rất rõ… đúng không?”
“Đúng là bây giờ Bắc Mục đang ở đáy phong độ, mùa giải S4 còn không vượt nổi vòng loại, trong nước chưa có danh hiệu gì. Nhưng mùa giải S5 sang năm sẽ là một khởi đầu mới. Hai chúng ta cùng nhau đánh một trận lật kèo thật đẹp — được chứ?”
Trần Bắc Hà lập tức biến áp lực thành động lực, siết chặt nắm đấm, dứt khoát nói: “Đúng vậy! Từ hôm nay tụi mình bắt đầu huấn luyện thêm các chiến thuật tướng khác nhau. Tôi đã đủ giờ livestream rồi, từ nay buổi tối sẽ không livestream nữa, huấn luyện tới 2 giờ sáng mỗi ngày, được không?”
Sở Tinh Lan mỉm cười dịu dàng: “Không vấn đề. Cậu muốn luyện tới mấy giờ cũng được, tôi luôn ở bên cạnh cậu.”
Trần Bắc Hà cuối cùng cũng thấy vui vẻ hơn.
Quả thật, đúng như Sở Tinh Lan nói. Dù họ từng là đối thủ, nhưng sự ăn ý từ nhỏ đến lớn không ai sánh bằng. Trên đấu trường, kẻ hiểu rõ bạn nhất chính là đối thủ mạnh nhất.
Từ khi ra mắt ở mùa giải S3 đến nay đã hai năm đối đầu gay gắt, Trần Bắc Hà nắm rõ phong cách và nhịp độ thi đấu của Sở Tinh Lan, và ngược lại, đối phương cũng hiểu chiến thuật của cậu như lòng bàn tay.
Có lẽ, sự gia nhập của Thâm Lan sẽ thật sự giúp Bắc Mục tái sinh lối chơi?
Dù thế nào đi nữa, cậu nhất định sẽ dốc hết toàn lực.
Hết chương 26