Vương Bất Kiến Vương - Điệp Chi Linh
Chương 57: Cuộc Thi Thách Đấu Streamer (Phần 4)
Vương Bất Kiến Vương - Điệp Chi Linh thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tác giả: Điệp Chi Linh | Biên tập: Chan
Triệu Tân An cảm thấy mình quá xui xẻo khi lại bị xếp chung đội với hai cặp đôi Nhật Nguyệt và Phương Viên. Anh trở thành chiếc đèn lồng sáng chói bị kẹp giữa hai cặp đôi đang mặn nồng – không chỉ chói mắt mà còn có nguy cơ bị kéo cả đội xuống thua trận.
Trong phòng livestream, fan hâm mộ thi nhau an ủi:
[Xoa đầu Triệu Ký Giả, coi như anh đang đi tác nghiệp ở tiền tuyến, mang tin vui về cho tụi em!]
[Đừng lo, tuy hai ông này mỗi lần phối hợp là gây tai nạn, nhưng Thần Súng khác với Thần Chiến mà!]
[Đúng đó, Thần Súng đâu có kiểu đi rừng – đường giữa như vậy~]
[Triệu Ký Giả, ván này anh chỉ huy đi, bắt họ tách ra!]
Nhận thấy dòng bình luận tràn ngập sự châm chọc, Triệu Tân An lập tức bật mic đội và lên tiếng: “Mọi người nghiêm túc lên nào! Năm người đều là tuyển thủ chuyên nghiệp, đánh xếp hạng thấp mà thua thì bao nhiêu mặt mũi còn đâu!”
Tạ Viễn cười nhẹ: “Tôi cũng nghĩ vậy. Hay để Triệu Ký Giả chỉ huy ván này.”
Diệp Thiếu Dương hưởng ứng: “Đồng ý! Để anh Triệu sắp xếp. Dù sao trong đội cũng có hai Alpha không mấy ăn ý.”
Hai Alpha “không mấy ăn ý”: “……”
Họ đều cảm nhận được ánh nhìn trách móc từ người yêu và sự oán hận từ Triệu Ký Giả, đành im lặng.
Triệu Tân An tiếp tục: “Chúng ta phân vị trí trước. Trì Sóc và Phương Chính Thanh đừng đi chung đường là được.”
Diệp Thiếu Dương: “Tôi đánh cận chiến cũng ổn, chỉ biết chơi AK thôi.”
Tạ Viễn suy nghĩ rồi nói: “Vậy tôi làm y tế, mang theo hộp cứu thương để hỗ trợ mọi người.”
Triệu Tân An: “Tôi chơi công kích! Tôi từng học bắn súng từ tuyển thủ chuyên nghiệp bên Thần Súng rồi!”
Câu lạc bộ Bắc Mục có hai đội eSports: một đội chơi Thần Chiến, đội trưởng là Triệu Tân Bình – chị gái Triệu Tân An; đội còn lại chơi Thần Súng, do Lưu Thiếu Châu làm đội trưởng. Vì cùng câu lạc bộ, họ thường xuyên giao lưu. Dạo gần đây rảnh rỗi, Triệu Tân An tranh thủ học vài chiêu từ Lưu Thiếu Châu.
Là đường trên mạnh nhất trong Thần Chiến, lối đánh nhiệt huyết, cận chiến của vai công kích rất hợp với anh. Súng tiểu liên dễ làm quen, lại được Lưu Thiếu Châu chỉ dẫn tận tình vài trận, nên Triệu Tân An khá tự tin: “Tôi đảm nhận công kích là được! Còn trinh sát và bắn tỉa để hai Alpha kia tự chia nhau.”
Trì Sóc: “Tôi chơi trinh sát, cầm dao quen tay hơn.”
Phương Chính Thanh nhướn mày: “Vậy tôi chơi bắn tỉa. Còn A Viễn, em đi với ai?”
Tạ Viễn nhẹ nhàng: “Em ở tuyến đầu, bảo vệ Triệu Ký Giả và Dương Dương.”
Phân công xong, cả đội nhanh chóng vào kho vũ khí chọn trang bị.
Họ chưa quen với hệ thống trang bị của Thần Súng, hàng loạt vũ khí và skin khiến ai nấy đều hoa mắt. Mỗi người chọn đại một khẩu súng vừa nhìn là ưng rồi nhấn “Sẵn sàng”.
Trận đấu bắt đầu, chế độ là “Huyết chiến vô tận” ở xếp hạng thấp, bản đồ giới hạn.
Bản đồ ngẫu nhiên là [Cảng Hy Vọng], nơi chứa đầy container cao hơn 2m, xếp chồng chất chồng, tạo ra vô số chỗ ẩn nấp và phục kích.
Vừa vào trận, Triệu Tân An lập tức ra lệnh trong kênh đội: “Đội trưởng Trì đi hướng 9 giờ, vòng ra sau lưng họ. Dương Dương và Viên Viên theo tôi đánh hướng 3 giờ. Phương Phương ở 6 giờ, bắn yểm trợ từ xa!”
Được học bài bản từ Lưu Thiếu Châu, phong cách chỉ huy của Triệu Ký Giả rất rõ ràng. Anh chia đội thành ba nhóm nhỏ, tạo thành thế gọng kìm tam giác.
Quan trọng nhất là tách được Trì Sóc và Phương Chính Thanh ra. Chỉ cần hai người không “liên kết” thì đội không lo bị sập!
Khác với [Thần Chiến] phải chia đường để lên cấp, [Thần Súng] có nhịp độ nhanh hơn, đội hình linh hoạt. Có thể 5 người dồn nhau ngay từ đầu, hoặc chia theo kiểu 1-3-1, 2-2-1, v.v.
Với bản đồ này, chia 1-3-1 là chiến thuật hợp lý. Chỉ cần nhóm 3 người phía trước tạo đột phá, Trì Sóc từ sau đánh úp, việc quét sạch 5 tân binh nằm trong tầm tay.
Triệu Tân An dẫn đầu, cầm tiểu liên lao lên. Diệp Thiếu Dương và Tạ Viễn dù sao cũng là tuyển thủ chuyên nghiệp, nhanh chóng theo sát. Ba người tạo thành mũi nhọn, di chuyển kiểu chữ S giữa các container, dừng lại ở một khúc quanh, chuẩn bị đánh úp.
Xung quanh vang lên tiếng bước chân lộn xộn. Triệu Tân An ra hiệu tấn công.
Đúng lúc đó, hai người bên địch xuất hiện. Gần như ngay lập tức, Diệp Thiếu Dương và Triệu Tân An nổ súng —
Đoàng đoàng đoàng đoàng!
Đạn từ AK và Thompson phun lửa chói lòa, như cơn bão trút xuống, xóa sổ hai mục tiêu chỉ trong tích tắc.
[Sunshine123] dùng [AK-47] hạ gục [Tân Binh Công kích Đáng Yêu]!
[Người Qua Đường ZZZ] dùng [Thompson – Hỏa Diệm] tiêu diệt [Tân Binh Đột Kích Đáng Yêu]!
Triệu Tân An reo lên: “Nice! 6666!”
Trong phòng livestream, fan hâm mộ đồng loạt spam 666. Màn phối hợp giữa Diệp Thiếu Dương và Triệu Tân An quá ăn ý, nhanh chóng lấy hai mạng.
Chưa kịp vui mừng, họ đã nghe tiếng súng giòn giã vang lên từ phía sau —
Đoàng!
Là âm thanh của khẩu AWM. Một viên đạn xuyên không lao vụt đi, chính xác ghim trúng một người chơi.
[Phương Phương Chính Chính] dùng [AWM – Lưu Tinh] headshot hạ [Moonlight123]!
Phương Chính Thanh thấy mình hạ được mạng, theo phản xạ hét lên: “Đẹp! Một phát headshot, kỹ năng bắn của tôi chuẩn quá chừng!”
Giọng Trì Sóc lạnh như băng: “Cậu có thù với tôi à?”
Phương Chính Thanh nhìn kỹ lại…
Ối dào, người chết sao lại là Trì Sóc?
Các đồng đội: “…………”
Fan hâm mộ trong livestream cười ngặt nghẽo:
[Súng bắn chuẩn thật, một phát tiễn đồng đội lên trời!]
[Tôi nghi ngờ Phương Phương có thù sâu với Trì Sóc, nhân cơ hội trả đũa!]
[Chết cười, đội trưởng Trì vừa vòng ra sau tìm y tế đối phương thì bị Phương Phương headshot một phát!]
[Phương Chính Thanh, anh là gián điệp phe địch đúng không?]
[Cười chết, trận sau đội trưởng Trì quay lại trả thù, đừng để Phương Phương yên nhé!]
[Ở rừng phối hợp phá game chưa đủ? Giờ Phương Chính Thanh nói: Tôi muốn tự tay giết đồng đội!]
[Hahahaha, xin hai người đừng chơi Thần Súng nữa, game này thật sự bắn được cả đồng đội đấy!]
Triệu Tân An trợn mắt nhìn cảnh tượng trước mặt, hồi lâu sau mới thở dài: “Haiz, tôi biết trước mà… Không thể kỳ vọng vào hai người các anh được.”
Lời than thở đầy oán trách vọng qua kênh thoại, khiến ai nấy đều nghe rõ.
Tạ Viễn bất lực: “Lão Phương, anh làm gì vậy?”
Phương Chính Thanh ngây người: “Tôi mở ống ngắm, thấy có người nhảy vào tầm bắn nên bóp cò thôi.”
Anh dừng lại, cố giải thích: “Trì Sóc, tôi thật sự không cố ý. Chắc là số phận? Ai bảo cậu nhảy đúng vào đường ngắm của tôi.”
Trì Sóc nhướng mày: “Vậy là lỗi của tôi?”
Phương Chính Thanh nghiêm túc: “Lỗi của game! Game gì mà cho bắn đồng đội? Không khoa học.”
Mọi người: “………”
Triệu Tân An trợn mắt: “Thần Súng chính là cho bắn đồng đội! ID đồng đội màu xanh, kẻ địch màu đỏ, không thể thấy người là bắn bừa! Nhìn cho rõ ai với ai đi!”
Phương Chính Thanh ấm ức: “Ờ…”
Fan hâm mộ trong livestream cười không thở nổi. Vì Phương Chính Thanh bắn hạ Trì Sóc, vị trí anh bị lộ. Trinh sát đối phương nhanh chóng vòng ra sau, hạ gục anh.
Ngay sau đó, ba người Triệu Tân An, Diệp Thiếu Dương và Tạ Viễn ở tuyến đầu bị phe địch bao vây.
Hai bên bước vào trận 3v3. Đối phương có một tay bắn tỉa và một trinh sát cực mạnh, có lẽ là cao thủ thực sự. Ba người họ hoàn toàn không xác định được vị trí tay bắn tỉa.
Trinh sát địch cung cấp tầm nhìn, tay bắn tỉa liên tục áp chế từ xa. Ba người nhanh chóng bị tiêu diệt.
Ván thứ nhất: Phe thủ vệ thắng.
Sang ván hai, Triệu Tân An điều chỉnh chiến thuật: “Bên kia có tay bắn tỉa mạnh. Thế này, đội trưởng Trì đi xử lý bắn tỉa. Phương Phương… thôi, đừng yểm trợ ai nữa, cậu hỗ trợ ba chúng tôi. Lần này chia đội 4-1, để đội trưởng Trì tự do hành động!”
Người đi rừng vốn giỏi đánh đơn, Triệu Tân An khá tin tưởng vào Trì Sóc. Với dao găm nhẹ, anh có thể di chuyển linh hoạt, tìm cách phá điểm bắn tỉa. Bốn người còn lại sẽ xử lý nhanh nhóm tân thủ, sau đó vây bắt trinh sát địch. Cơ hội thắng sẽ cao hơn.
Nhưng Triệu Tân An tưởng đẹp, thực tế lại khác xa…
Trận đấu bắt đầu, Triệu Tân An, Diệp Thiếu Dương và Tạ Viễn giữ nguyên chiến lược, nhanh chóng quét sạch tân thủ đối phương, chỉ còn lại trinh sát và bắn tỉa.
Trì Sóc vòng ngoài, nhanh chóng điều tra vị trí tay bắn tỉa.
Tay bắn tỉa bên kia rất thông minh. Vừa thấy Trì Sóc tiếp cận, lập tức ném bom khói và rút lui. Trì Sóc đành ẩn nấp, đợi khói tan rồi tiếp tục truy đuổi.
Từ phía trước vọng đến tiếng bước chân gấp, rõ ràng là tay bắn tỉa đang di chuyển!
Trì Sóc nheo mắt, núp góc tường rình mồi. Khi đối thủ vừa ló ra từ sau container, anh lập tức lao ra. Dao găm vẽ một vệt sáng chói, màn hình lóe tia máu đỏ rực, biểu tượng đầu lâu hiện lên.
— [Moonlight123] dùng [Huyết sắc lưỡi dao] một kích kết liễu [Phương Phương Chính Chính]!
Phương Chính Thanh ngã gục trong vũng máu, sững người giây lát rồi buột miệng: “Vãi thật, Trì Sóc, cậu cố ý trả thù tôi phải không?!”
Trì Sóc mặt cứng đờ: “Tôi đâu ngờ đó là cậu.”
Phương Chính Thanh dở khóc dở cười: “Tôi bị trinh sát địch đuổi đến hộc máu, vất vả lắm mới thoát, kết quả lại bị cậu đâm chết. Đỉnh thật!”
Trì Sóc cau mày: “Tôi đang truy đuổi tay bắn tỉa địch, sao cậu lại đột nhiên xuất hiện ở đó?”
Phương Chính Thanh: “……”
Trì Sóc: “……”
Các đồng đội: “…………”
Fan hâm mộ trong livestream cười nghiêng ngả:
[Đội trưởng Trì làm tốt lắm! Ăn miếng trả miếng!]
[Cậu giết tôi một lần, tôi trả lại một lần, thế mới công bằng~]
[Tự tôn Alpha không thể bị xâm phạm!]
[Chắc bên địch cũng hoang mang lắm, haha, sao hai người này cứ giết nhau hoài vậy]
[Cười xỉu! Biết ngay trận này toang!]
Triệu Tân An tuyệt vọng: “Hai người kiếp trước có thù giết cha mẹ nhau à?”
Tạ Viễn bất lực: “Hai người có thể nhìn vào mini map không? Xem vị trí đồng đội đi!”
Diệp Thiếu Dương cũng lên tiếng: “Đúng đó, chú ý quan sát bản đồ nhỏ.”
Hai Alpha bị cả đội ghét bỏ đành lúng túng gãi mũi.
Ừ thì… đổi game chưa quen, tiết tấu bắn súng quá nhanh!
Trì Sóc đang mải truy đuổi bắn tỉa địch, Phương Chính Thanh thì đang chạy trốn trinh sát đối phương. Kết quả hai người đụng độ ở khúc cua, tạo ra một màn “gà bay chó sủa”.
Chỉ cần hai người này cùng đội là coi như thua chắc!
Trận đấu theo thể thức 5 ván thắng 3. Đã thua 2 ván, với đồng đội cứ “tự hủy” liên tục, ván thứ ba cũng không thể cứu vãn.
Triệu Tân An thở dài, bực bội: “Nếu tôi có tội, xin Chúa trừng phạt tôi, chứ đừng bắt tôi phải chơi cùng đám phá team này!”
Fan trong phòng livestream thi nhau spam bày tỏ sự đồng cảm:
[Triệu Ký Giả vừa ăn cơm chó vừa bị đồng đội troll, tội nghiệp quá!]
[Thật ra cái tên Triệu Ký Giả không hợp phong thủy, lần nào cũng gặp drama!]
[Hay tách làm 5 acc nhỏ, tự đánh xếp hạng còn đáng tin hơn]
[Cười chết, 5 tuyển thủ chuyên nghiệp đánh xếp hạng tập sự mà vẫn lật xe]
[Gặp đồng đội kiểu này, không thua mới lạ]
[Đội tuyển quốc gia bên kia cũng vừa thua trận hạng Đồng, hahaha]
[Bên này Trì Sóc và Phương Phương giết nhau, bên kia rừng chạy loạn phá game, không biết thương ai hơn?]
Triệu Tân An than: “Thương tôi đi! Tôi thảm nhất, đến giờ vẫn còn độc thân đây này!”
Trận đấu kết thúc, đội chuẩn bị giải tán. Phương Chính Thanh lập tức gõ: “Lần sau đừng ghép đội với tôi nữa.”
Trì Sóc: “Tôi cũng vậy. Cậu vào trước đi, đợi cậu vào rồi tôi mới tìm trận.”
Sau khi thoát phòng game, Phương Chính Thanh lập tức nhấn tìm trận.
Trì Sóc mở kênh livestream của anh ta, đợi anh ta bắt đầu ván mới rồi mới nhấn tìm trận.
Như vậy là họ sẽ hoàn toàn tránh né nhau.
Diệp Thiếu Dương bên cạnh cười không ngớt: “Không ăn ý cũng là một dạng ăn ý nhỉ?”
Trì Sóc bất đắc dĩ: “Chơi game mà gặp Phương Chính Thanh là biết chắc sẽ thua. Chắc bị nguyền rồi.”
Bên kia, Phương Chính Thanh cũng than vãn: “Chỉ cần không gặp Trì Sóc là tôi có thể thắng. Gặp rồi thì thà AFK còn hơn.”
Fan: “……”
Có lẽ đây chính là quy luật: Alpha gặp Alpha thì bài xích nhau?
Sau khi tách ra, bầu không khí lập tức trở nên dễ chịu.
Diệp Thiếu Dương và Trì Sóc ăn ý tuyệt đối, thắng liền mấy ván.
Phương Chính Thanh và Tạ Viễn cũng phối hợp ăn rơ, thắng liên tiếp đến 1000 điểm.
Tới khoảng 12 giờ đêm, mọi người lần lượt kết thúc livestream.
Diệp Thiếu Dương phát hiện một tin nhắn chưa đọc từ quản lý nền tảng Kình Ngư: “Dương Dương, lễ trao giải sau sự kiện lần này tổ chức tại Thành phố Tinh. Cậu và Trì Sóc có muốn đến làm khách mời không? Bên mình cũng mời thêm streamer nổi tiếng của Thần Súng.”
Diệp Thiếu Dương đưa điện thoại cho Trì Sóc xem, hỏi: “Đi không?”
Trì Sóc suy nghĩ rồi gật đầu: “Đã ở Thành phố Tinh thì tiện ghé một chuyến.”
Diệp Thiếu Dương mỉm cười, nhắn lại: “Không vấn đề, tôi và Trì Sóc sẽ cùng tham dự.”
Hết chương 4