Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp
Màn Kịch Tân Nương Giả
Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nàng ta nói vậy nhưng tay chẳng hề kéo áo lên, ngược lại còn càng nép sát vào lòng Bạch Tử Huân.
Vương gia vốn thích kiểu này, Lạc Như Tình đã thử nhiều lần và thấy luôn hiệu nghiệm.
Bạch Tử Huân nhìn gương mặt nhỏ nhắn quyến rũ trước mắt, làn da trắng như tuyết, mịn màng săn chắc, đôi mắt phượng hơi liếc nhìn đầy mê hoặc. Phía dưới xương quai xanh hình cánh bướm là cảnh đẹp nửa kín nửa hở, khiến người nhìn phải phun máu mũi.
Hô hấp của Bạch Tử Huân bỗng trở nên nặng nề, ánh mắt tối sầm đi mấy phần, bàn tay lớn siết chặt eo Lạc Như Tình, hôn nàng ta đầy thô bạo.
Hắn điên cuồng chiếm đoạt, không chút thương tiếc, bá đạo cường thế.
Môi trên của Lạc Như Tình đau nhức muốn chết. Bình thường Vương gia luôn dịu dàng, chưa từng cường thế bá đạo đến vậy. Bạch Tử Huân lúc này khiến nàng ta kinh ngạc, sợ hãi, nhưng cũng xen lẫn vài phần mong chờ.
Lạc Như Tình to gan vươn tay ôm lấy cổ Bạch Tử Huân, đáp trả hắn.
Trong mắt Bạch Tử Huân thoáng qua một tia hài lòng, nữ nhân nên như thế, trời sinh là để dựa dẫm đàn ông. Nghĩ đến người phụ nữ xấu xa Ngọc Ý kia, Bạch Tử Huân càng thêm tức giận và coi thường, trút hết toàn bộ lửa giận trong lòng ra ngoài.
Những bình và chén rượu trên bàn không biết từ lúc nào đã bị Bạch Tử Huân làm rơi hết xuống đất. Cả người Lạc Như Tình tựa lên bàn, hai người đang trong cơn ý loạn tình mê, nhưng đúng lúc chuẩn bị vào việc chính thì sắc mặt Bạch Tử Huân bỗng lạnh đi, đanh lại.
"Vương gia, người sao vậy?" Lạc Như Tình khó hiểu hỏi.
"Cút, cút ra ngoài!" Bạch Tử Huân tức giận hét lên một tiếng, rồi đẩy nàng ta ngã ra đất.
Lạc Như Tình đập vào cạnh bàn, đầu gối đau nhức muốn chết, sắc mặt trắng bệch. Nhưng nàng ta không dám chần chừ, vội vàng nhặt bừa quần áo dưới đất choàng lên người rồi lùi ra ngoài.
Bạch Tử Huân tức giận, đập mạnh tay xuống chiếc bàn trước mặt, khiến chiếc bàn dài lập tức gãy làm đôi.
"Đáng chết!" Đôi mắt đen của Bạch Tử Huân sắc lạnh, hắn giận dữ chửi bới, sắc mặt vô cùng khó chịu.
Đúng thời điểm quan trọng, tại sao hắn ta lại không thể được chứ?
Bình thường hắn ta đều vô cùng uy phong, ở bên cạnh Lạc Như Tình cả tối không nghỉ ngơi cũng không hề có chuyện gì. Vì sao lần này lại đột nhiên ra nông nỗi này?
Bạch Tử Huân nghĩ mãi không thông, trong đầu lại hiện lên gương mặt vô cùng xấu xí của Ngọc Ý, khiến hắn càng tức giận hơn.
Chắc chắn là do ban ngày bị người phụ nữ xấu xí đó làm cho buồn nôn, Bạch Tử Huân tự an ủi mình như vậy trong lòng.
……
Sáng sớm hôm sau, Phủ Thế tử khua chiêng gõ trống, vô cùng náo nhiệt. Đội rước dâu hùng dũng khiêng gần trăm rương lễ đỏ lên phố, vô cùng hoành tráng, có thể nói là thập lý hồng trang.
Từ sáng sớm, bách tính đã đổ ra đường vây xem, không khỏi ngưỡng mộ sự xa hoa của Thế tử.
Mọi người nhìn thấy người dẫn đầu đoàn rước, cưỡi trên con ngựa lớn, không phải là Vu Kì Thiên mà là Liêu Tinh, bách tính lập tức xôn xao bàn tán.
"Thế tử lấy vợ mà không tự mình đi đón dâu, lại để thị vệ thân cận đi thay. Không lẽ Thế tử căn bản không muốn lấy Ngọc Ý sao?" Một người trong bách tính nói.
"Ngươi cũng chẳng nghĩ xem, Quân Thế tử là người thế nào mà lại nhìn trúng người phụ nữ xấu xí như Ngọc Ý, hơn nữa còn đã từng bị chồng bỏ?"
"Tối hôm qua còn khoe ân ái với Thế tử ngay giữa phố, kết quả hôm nay Thế tử không tự mình đi đón dâu. Bị vả mặt như vậy, Ngọc Ý này cũng thật mất mặt."
Hình Lâm ngồi trên xe ngựa, nghe thấy những lời bàn tán của bách tính về Ngọc Ý, lập tức nổi giận. Đang định phản bác thì đã bị ánh mắt của Liêu Tinh ngăn lại.
"Làm theo lời Quản gia nói." Liêu Tinh dặn dò.
"Được rồi." Hình Lâm lấy chiếc hộp lớn phía sau mở ra, sau đó hét lớn: "Hôm nay, Thế tử nhà ta không được khỏe, không thể tự mình đi đón dâu, vô cùng áy náy. Biết rõ mình đối xử không phải với Ngọc tiểu thư nên Thế tử đã ra lệnh cho ta rải một vạn quan tiền, thay cho việc mắc nợ Ngọc tiểu thư. Mọi người hôm nay ai nhìn thấy cũng đều có phần, không cần khách sáo!"
Hình Lâm vừa nói vừa thò tay bốc một nắm tiền đồng trong hộp rải ra. Các thủ hạ phía sau thấy vậy cũng đồng loạt cầm hộp rải tiền.
Bách tính vây xem xung quanh đều ngơ ngác cả. Thế tử cũng thật hào phóng, không thể tự mình đi đón dâu nhưng lại rải tiền như vậy. Nhờ thế, mọi người cũng không dám bàn tán thị phi gì về Ngọc Ý nữa, tất cả đều ngồi xuống nhặt tiền.
Gương mặt Hình Lâm lộ ra vẻ đắc ý. Ý kiến này của Quản gia đúng thật là hay, thế này đã lấy lại được hết mặt mũi cho Ngọc tiểu thư.
Tại một quán trà bên đường, ở vị trí sát cửa sổ trên lầu hai, hai bóng người đã chứng kiến hết cảnh tượng trên phố.
"Ngươi nói xem Vu Kì Thiên có phải bị lừa đá vào đầu rồi không mà lại đi cưới một người phụ nữ xấu xí như Ngọc Ý? Lại còn rải tiền vì cô ta, chẳng lẽ hắn nghĩ không thông đến vậy sao?" Tứ hoàng tử Bạch Chiến nói xấu.
"Vu Kì Thiên không giống loại người nghĩ không thông." Kiều Chính Tâm ngồi đối diện, nhấp một ngụm trà, đáp lời.
Bạch Chiến nhướn mày nhìn sang: "Ý ngươi là sao?"
"Mặc dù mạng của Vu Kì Thiên không kéo dài được lâu nhưng hắn cũng là Thế tử của nước Thiên Hòa, thân phận tôn quý. Muốn người phụ nữ thế nào mà chẳng có, vì sao nhất định phải chọn Ngọc Ý? Nếu nói hắn yêu thật lòng thì ngươi có tin được không?" Kiều Chính Tâm hỏi ngược lại.
"Đương nhiên là không tin. Với gương mặt đen như than của Ngọc Ý, nhìn thấy đã muốn nôn. Nếu không, nhị ca ta cũng đã chẳng bỏ vợ." Bạch Chiến bĩu môi nói.
Chuyện Ly Vương bỏ Ngọc Ý vô cùng ầm ĩ, Bạch Chiến và Kiều Chính Tâm đương nhiên đều biết.
"Nếu đã như vậy thì nhất định là do Ngọc Ý có điểm gì đó hơn người, khiến Vu Kì Thiên phải nhìn nàng ta bằng một con mắt khác, thậm chí còn vì nàng ta mà đắc tội với Ly Vương." Kiều Chính Tâm nói chắc như đinh đóng cột.
"Ây dô, ngươi nói như vậy bổn hoàng tử cũng cảm thấy có chút đạo lý. Chúng ta cũng đi xem thử người phụ nữ xấu xí Ngọc Ý kia rốt cuộc có bản lĩnh gì." Bạch Chiến kéo Kiều Chính Tâm đi.
Đội đón dâu dọc đường khua chiêng gõ trống, đi thẳng đến Vân Phủ, sau đó dừng lại trước cổng.
Liêu Tinh xuống ngựa hành lễ. Ngọc Thừa tướng nắm tay tân nương đi ra ngoài, nói: "Vất vả cho Liêu thị vệ rồi."
"Ngọc Thừa tướng khách sáo rồi, đồng hỷ." Liêu Tinh đáp lời.
Nha đầu đỡ tân nương lên kiệu hoa. Sau đó Liêu Tinh lên ngựa, dẫn cả đoàn người đi theo đường cũ trở về.
Lúc này, Ngọc Thừa tướng thầm thở phào một hơi. Hôm qua Phủ Thế tử đã cho người tới, nói hôm nay Ngọc Ý không về, vậy nên ngày mai Ngọc Thừa tướng cứ tìm một nha hoàn gả thay. Trong lòng ông cầu mong trên đường không xảy ra chuyện hỗn loạn gì.
Trong đoàn người, Kiều Chính Tâm liếc nhìn sang tân nương được đỡ lên kiệu hoa, khẽ chau mày: "Tân nương kia là giả đấy."
Bạch Chiến kinh ngạc nhìn sang: "Sao ngươi biết? Lời này ngươi đừng nói linh tinh!"
"Vừa nãy khi nha đầu dìu nàng ta, ta nhìn thấy bàn tay nàng ta rất thô ráp, vừa nhìn đã biết là làm việc nặng nhọc. Mặc dù Ngọc Ý xấu xí nhưng vẫn là đích nữ của Phủ Thừa tướng, không thể nào có đôi tay như vậy được." Kiều Chính Tâm đáp lời.
Bạch Chiến nhướn mày: "Nói vậy, hôm nay Ngọc Thừa tướng gả đi một đứa con gái giả, sắp có kịch hay để xem rồi. Bình thường tên Vu Kì Thiên kia là đáng ghét nhất, hôm nay bổn hoàng tử nhất định sẽ tặng cho hắn một món quà lớn!"
Kiều Chính Tâm cũng muốn xem thử giữa Vu Kì Thiên và Ngọc Ý rốt cuộc có bí mật gì, nên cũng không ngăn cản.
Sau đó, Bạch Chiến và Kiều Chính Tâm đi theo đội đón dâu trở về. Về đến con phố nhộn nhịp nhất của kinh thành, Bạch Chiến lấy ra một thỏi bạc từ trong thắt lưng, kẹp trong ngón tay, dùng thêm nội lực bắn vào mình con ngựa.
Con ngựa bị tấn công bất ngờ, sợ hãi, lao nhanh về phía trước. Tân nương trong xe ngựa kinh hãi kêu lên thành tiếng.
Sắc mặt Liêu Tinh căng thẳng, hắn quăng người trèo lên con ngựa đó, kéo chặt dây cương: "Mau cứu người!"
Hình Lâm thì bay người vào trong xe ngựa, cứu tân nương đang hoảng loạn ra ngoài, đưa nàng ta tiếp đất an toàn.
Bạch Chiến nhanh chóng lướt qua, giật khăn trùm đầu trên đầu tân nương xuống.