Chương 2: Trừng Trị Trắc Phi

Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp

Chương 2: Trừng Trị Trắc Phi

Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Người có thể treo hưu thư ngay trước mắt Ly vương, khiến cả Thịnh Kinh đều xôn xao, quả là thú vị. Ta chỉ thuận nước đẩy thuyền, tiện thể xem kịch hay mà thôi. Chẳng phải càng tốt hơn sao?” Trong đáy mắt Vu Kì Thiên lóe lên một tia suy tính sâu xa.
Xem ra Ly vương phủ ngày càng có chuyện hay để xem.
“Thế tử sáng suốt.”
Chưa đầy một chén trà, trong cung đã có người đến truyền chỉ, rằng Hoàng đế triệu Ly vương lập tức vào cung, không được chậm trễ.
Lúc này ở Ly vương phủ, Bạch Tử Huân tức giận đến tím mặt, sáng sớm nay, thuộc hạ đã bẩm báo chuyện tối qua lá hưu thư bị treo ở cửa Thiên Hạ Lâu, giờ đây đã ầm ĩ khắp thành.
Tối qua rõ ràng hắn đã dặn Lãnh Vu đưa hưu thư cho Ngọc Ý, chẳng lẽ người phụ nữ xấu xí Ngọc Ý kia lại giở trò gì sao?
Đáng chết! Đợi bổn vương trở về sẽ tính sổ với tiện nhân xấu xí đó! Bạch Tử Huân theo người trong cung vội vã tiến cung.
Tại Y Lan Các, Ngọc Ý và Nguyệt Nhi đang thu dọn hành lý.
“Tiểu thư, chúng ta thật sự phải trở về Ngọc phủ sao?” Nguyệt Nhi lo lắng hỏi.
“Chứ còn sao nữa, Ngọc phủ là nhà mẹ đẻ của ta, đương nhiên ta phải trở về.” Ngọc Ý không hề suy nghĩ nhiều.
“Ôi chao, bị vứt bỏ rồi mà còn mặt mũi trở về Ngọc phủ sao? Cho dù ngươi có dám về, Ngọc phủ cũng chẳng dám nhận, vì như thế chẳng khác nào công khai đối đầu với Vương gia. Giờ đây chuyện của ngươi và Vương gia đã lan truyền khắp kinh thành, vậy mà kẻ làm gia tộc mất mặt như ngươi còn dám sống sao? Nếu là ta, ta đã tìm một cái giếng mà nhảy xuống tự tử rồi.” Một giọng nói chua ngoa vang lên.
Ngọc Ý lạnh lùng liếc nhìn người phụ nữ vừa bước vào, dựa theo ký ức của nguyên chủ, đây chính là Trắc phi Chu Cẩm Lam của Ly vương.
Nàng ta là con gái của Lại bộ Đô sử, dung mạo xinh đẹp quyến rũ, được Ly vương sủng ái, nên vô cùng kiêu căng, hống hách, ỷ sủng mà làm càn.
“Ngươi đừng nói bừa, tiểu thư đã làm Ngọc phủ mất mặt khi nào?” Dù Nguyệt Nhi có chút sợ hãi vị Trắc phi này, nhưng nàng vẫn cố giữ bình tĩnh để nói.
“Một nha hoàn nhỏ bé như ngươi có tư cách gì mà dám nói xằng nói bậy trước mặt Trắc phi ta hả? Xem ra ta phải dạy cho ngươi một bài học mới được.” Chu Cẩm Lam vung tay định tát Nguyệt Nhi.
Sắc mặt Ngọc Ý lạnh như băng giá, ánh mắt vừa lạnh lùng vừa tàn nhẫn, hoàn toàn không giống một kẻ vô dụng như bao người vẫn nghĩ.
Kẻ nào bắt nạt cô, nhất định phải trả giá gấp trăm lần.
“Bốp!” Một tiếng tát lớn vang lên, người bị đánh không phải Nguyệt Nhi, mà là Chu Cẩm Lam.
“A! Ngọc Ý đáng chết tiệt! Không ngờ tiện nhân xấu xí như ngươi lại dám đánh ta, ta phải giết chết ngươi!” Chu Cẩm Lam rút một con dao găm, đâm thẳng về phía Ngọc Ý.
Nhát đâm này, nàng ta đã thật sự có ý muốn giết người.
Dù sao Vương gia cũng đã bỏ nàng ta rồi, Ngọc phủ cũng sẽ không nhận một người phụ nữ thấp hèn như thế này, hơn nữa Ngọc Ý cũng nổi tiếng là kẻ si tình đần độn, cho nên Chu Cẩm Lam mới dám ngang ngược đến thế.
“Tiểu thư, cẩn thận!” Nguyệt Nhi hét lên.
Ngọc Ý khinh thường liếc nhìn Chu Cẩm Lam: “Muốn chết!” Mọi người chỉ thấy cô vung tay, một thứ bột trắng đã bay thẳng vào mặt Chu Cẩm Lam.
“Ngọc Ý đáng chết, ngươi đã làm gì ta vậy?” Chu Cẩm Lam vừa kinh ngạc vừa sợ hãi hỏi.
“Chỉ là chút bột hủy dung, đủ khiến người ta đau đớn muốn chết mà thôi, không còn dung mạo, ta xem Ly vương còn sủng ái ngươi đến mức nào.”
“Không, không được hủy hoại dung mạo của ta! Ngọc Ý, đồ xấu xí, độc ác, thâm hiểm! Ngươi sẽ không được chết tử tế! Mặt ta đau quá!” Chu Cẩm Lam đau đớn rên rỉ.
Nàng ta cảm thấy mặt đau buốt như bị dao nhỏ cứa thịt, vừa đau vừa ngứa, muốn gãi nhưng lại sợ thật sự bị hủy dung, đành phải cố gắng chịu đựng.
“Ngọc Ý, ta liều mạng với ngươi!” Chu Cẩm Lam gào lên, nhào tới với ý nghĩ vô cùng độc ác.
Có điều nàng ta còn chưa kịp đến gần Ngọc Ý, Ngọc Ý đã đá bay thanh dao găm nàng ta vừa đánh rơi xuống đất.
Chu Cẩm Lam chỉ cảm thấy một luồng gió lạnh lướt qua tai mình, sau đó thanh dao găm cắm phập vào chiếc tủ khắc hoa bên cạnh, tiếp đó, một sợi tóc bên tai nàng ta khẽ rơi xuống.
Chu Cẩm Lam sợ hãi đến mức choáng váng, nếu vừa nãy con dao găm kia chỉ cần lệch đi một chút thôi thì thứ vừa rơi xuống không phải là tóc mà chính là cái đầu của nàng ta.
“Ngươi, ngươi không phải Ngọc Ý?” Chu Cẩm Lam vô cùng sợ hãi, lắp bắp hỏi người đang đứng trước mặt mình.
Ngọc Ý là kẻ vô dụng nổi tiếng khắp Thịnh Kinh, không có chút tài năng nào, ỷ sủng mà làm càn, lại còn si tình đần độn, làm gì có thể tài giỏi đến mức này.
Đôi mắt phượng của Ngọc Ý lộ rõ vẻ sắc bén và khinh bỉ, cô kề sát vào tai nàng ta thì thầm: “Quả thật ta không phải Ngọc Ý, mà ta là oan hồn của Ngọc Ý, bị Bạch Tử Huân ép chết vào đêm tân hôn. Ta là oan hồn đòi mạng, ta muốn Bạch Tử Huân sống không bằng chết, muốn cả Ly vương phủ này không được yên ổn!”
“Ngươi, ngươi…”. Chu Cẩm Lam sợ hãi nhìn cô, nàng ta định nói thêm điều gì đó thì bỗng nhiên mắt tối sầm, lăn đùng ra bất tỉnh.
Ngọc Ý khẽ nở nụ cười khẩy đầy khinh bỉ. Mới có thế này mà đã dám kêu gào trước mặt cô sao.
Ngọc Ý quay sang kéo Nguyệt Nhi đang sợ hãi ngồi đờ đẫn dưới đất: “Ngồi đờ ra đó làm gì? Đi thôi, từ nay về sau chúng ta được tự do rồi!”
Lúc này Nguyệt Nhi mới bừng tỉnh lại, vừa nãy tiểu thư quá lợi hại, nàng chưa từng biết tiểu thư lại có tài năng đến vậy. Nguyệt Nhi nhanh chóng cầm lấy tay nải, sau đó hai người đường hoàng rời khỏi Ly vương phủ từ cửa chính.
Thị vệ trong Vương phủ cũng không hề ngăn cản hai người, họ chỉ mong kẻ ôn thần và người xấu xí kia đi càng nhanh càng tốt.
Trên đường đi, Nguyệt Nhi tỏ vẻ buồn rầu: “Tiểu thư, bây giờ chúng ta đi đâu? Về Ngọc phủ sao?”
Ngọc Ý nhìn Xuân Phong Lâu ở gần đó, ngoài cửa có mười mấy cô gái mặc quần áo sặc sỡ đang nhiệt tình kéo khách.
“Nguyệt Nhi, chúng ta đến Xuân Phong Lâu.”
Nguyệt Nhi hoảng sợ: “Tiểu thư, đó là nơi đàn ông lui tới, không phải chốn tốt đẹp gì đâu, chúng ta đừng đến đó!”
“Sợ cái gì? Tiểu thư nhà ngươi đã chịu oan ức mấy chục năm rồi, sau này ta muốn làm gì thì sẽ làm nấy!” Ngọc Ý kéo nàng đi thẳng đến đó.
Ngoài cửa Xuân Phong Lâu, các cô gái đang tiếp khách vừa nhìn thấy Ngọc Ý, lập tức lộ vẻ khinh thường rõ rệt: “Ồ, đây chẳng phải Ly vương phi đó sao? À không, phải nói là Ly vương phi cũ mới đúng chứ. Sáng nay, chuyện hưu thư đã lan truyền khắp Thịnh Kinh rồi.”
“Những khách đến Xuân Phong Lâu của chúng ta không phú thì cũng quý, hơn nữa đều là đàn ông. Chẳng lẽ Ngọc tiểu thư quá đau lòng đến mức ngu ngốc, muốn vào Xuân Phong Lâu sao?”
“Cho dù có bị bỏ cũng đừng nghĩ quẩn như vậy chứ. Các cô gái ở Xuân Phong Lâu chúng tôi ai nấy đều vô cùng xinh đẹp, còn gương mặt này của ngươi, chúng tôi thật sự không thể nhận nổi.”
Mấy cô gái kia buông lời mỉa mai với giọng điệu kỳ quái, Ngọc Ý chẳng hề tức giận chút nào, cô chỉ rút ra một xấp ngân phiếu: “Bổn cô nương không đến thanh lâu để làm gái mà là để tiêu tiền. Chừng này đủ chưa?”
Mấy cô gái vừa sỉ nhục Ngọc Ý lập tức bị vả mặt, họ nhìn xấp ngân phiếu trong tay Ngọc Ý, mỗi tờ đều có giá trị mấy vạn lượng, cả xấp đó ước chừng cũng phải mấy chục vạn lượng.
“Đủ rồi, đương nhiên là quá đủ rồi! Ngọc tiểu thư quả là hào phóng! Mời vào trong!” Một người phụ nữ mặc hồng y lập tức nịnh nọt.
“Ngươi cũng biết điều đấy.” Ngọc Ý rút một tờ ngân phiếu nhét vào ngực nàng ta.
Người phụ nữ mặc hồng y vô cùng vui sướng, tuy Ngọc tiểu thư này xấu xí nhưng lại rất hào phóng, nàng ta lập tức tự mình dẫn đường.
“Ngọc tiểu thư, chúng tôi đến hầu hạ nàng đây.” Những người phụ nữ khác thấy vậy cũng vây lại chỗ họ.
“Mỗi người một tờ. Nếu các ngươi hầu hạ ta tốt, những tờ ngân phiếu này đều sẽ là của các ngươi.” Ngọc Ý đưa từng tờ ngân phiếu cho họ.
Những cô gái vừa mới sỉ nhục Ngọc Ý lúc này vô cùng xấu hổ, thấy người khác nhận ngân phiếu, họ ghen tị đến đỏ mắt, cũng mặt dày chen vào cho đủ số.
Ngọc Ý chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấy mấy người kia: “Mấy người vừa nãy còn nói mỉa ta, nói ta là vị Vương phi bị vứt bỏ, mặt mũi xấu xí không xứng bước vào thanh lâu cơ mà. Sao bây giờ lại đứng đây nhận tiền của ta? Ta thấy các ngươi còn không biết xấu hổ hơn cả ta mới đúng đấy.”