Mỹ nam, ta bao ngài!

Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sắc mặt cô gái kia lúc trắng lúc xanh, biến đổi như tắc kè hoa, trông vô cùng buồn cười.
"Các tỷ muội, chúng ta vào thôi." Ngọc Ý một tay ôm một người, bước thẳng vào bên trong.
Những cô gái khác cũng vội vã theo sau, Ngọc tiểu thư này còn hào phóng hơn cả những công tử nhà giàu, hôm nay họ đúng là phát tài rồi.
Chứng kiến cảnh tượng đó, Nguyệt Nhi đứng phía sau cũng cảm thấy choáng váng. Nàng không hiểu sao tiểu thư lại có nhiều tiền đến thế. Thấy tiểu thư bị vây quanh bước vào trong, Nguyệt Nhi vô cùng lo lắng. Tuy đây không phải nơi tốt đẹp gì, nhưng vì lo cho tiểu thư, nàng đành phải theo vào.
Trong nhã gian, Ngọc Ý đập một xấp ngân phiếu lên bàn, dặn tú bà gọi tất cả các cô gái trong thanh lâu đến đây. Nàng ngồi đó, nghe đàn hát, xem múa, được đút rượu, đút trái cây, vô cùng hưởng thụ.
Bảo sao người cổ đại đều thích đến thanh lâu, được phục vụ thế này đúng là cực kỳ sung sướng.
Ngay khi vừa đến phủ Ly vương, Ngọc Ý đã dọn hết những đồ trang trí có thể mang đi vào trong không gian của mình, kể cả đống ngân phiếu. Tuy Ly vương không thích nàng, nhưng căn phòng vẫn được trang trí xa hoa, đương nhiên Ngọc Ý sẽ không khách khí.
Không gian tùy thân từ thời hiện đại cũng xuyên đến đây cùng với nàng. Không gian này không chỉ có thể cất giữ đồ vật mà còn có chức năng chế tạo và phục chế, vô cùng tiện lợi. Nàng muốn bao nhiêu ngân phiếu hay đồ trang trí, chỉ cần phục chế là có, cảm giác có tiền đúng là quá sung sướng.
Tại nhã gian đối diện.
Nghe tiếng ca múa trầm bổng, tiếng cười nói ồn ào không ngừng vang lên từ tầng hai, Vu Kì Thiên nhíu mày hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
"Bẩm thế tử, người trong nhã gian bên cạnh là Ngọc Ý. Chắc hẳn nàng ta đau khổ vì Ly vương nên mới đến đây mua say." Thị vệ Hình Lâm bẩm báo.
Vu Kì Thiên nhướng mày, quay đầu nhìn về phía nhã gian đối diện.
Bị Ly vương ruồng bỏ nhưng không hề nghĩ quẩn, trái lại còn đến đây uống rượu, ăn thịt sung sướng, một tay ôm một người. Một người phóng khoáng, cởi mở, tùy tiện ung dung như vậy, thật sự là Ngọc Ý đã từng đòi sống đòi chết để gả cho Ly vương sao?
"Thế tử, chúng ta phải đi thôi." Hình Lâm nhắc nhở.
"Được." Vu Kì Thiên đứng dậy bước ra ngoài. Hắn vừa xuất hiện, tất cả các cô gái bên ngoài đều sợ đến ngây người.
"Ôi trời, không ngờ lại có người đàn ông đẹp trai đến thế."
"Sao ta lại cảm thấy hắn còn đẹp trai hơn cả Ly vương điện hạ? Nhan sắc này khiến trái tim ta như muốn nhảy ra ngoài."
"Công tử nhìn thiếp này, công tử nhìn thiếp này! Thiếp thấy kích động muốn ngã vào lòng công tử quá."
Nghe thấy tiếng khen ngợi và hoan hô của những người bên ngoài, Ngọc Ý nhíu mày. Chẳng lẽ thật sự có người đàn ông nào đẹp trai hơn Bạch Tử Huân ư? Nàng đẩy người phụ nữ bên cạnh, sau đó đứng dậy loạng choạng bước ra ngoài.
Cuối cùng nàng cũng thấy một người đàn ông đang đi về phía mình. Hắn mặc một bộ bạch y trắng như tuyết, không vướng bụi trần. Những sợi tóc đen như mực tôn lên gương mặt anh tuấn với làn da trắng nõn, trong suốt.
Người đàn ông đó mi mục như họa, mắt sáng như sao, trông vô cùng kỳ ảo, mê hoặc lòng người.
Hắn cầm một chiếc quạt xếp màu trắng, tao nhã lịch sự. Cả người toát ra hơi thở cao quý nhưng không hề đáng sợ. Hắn chỉ cần đứng đó, không làm gì cũng đã như một bức tranh.
Vị công tử này tựa như được tạc từ ngọc, có một không hai.
Điều duy nhất mà Ngọc Ý có thể nghĩ đến là người đàn ông trước mặt quá đẹp trai. Nếu ở hiện đại, chắc chỉ cần trong nháy mắt hắn đã có thể đánh bại rất nhiều ngôi sao nổi tiếng và đám thần tượng mới nổi.
Người này đẹp hơn Bạch Tử Huân rất nhiều. Ngọc Ý vốn háo sắc, bước mấy bước đến ôm chặt lấy Vu Kì Thiên.
"Mỹ nam, công tử thật đẹp trai! Công tử muốn bao nhiêu tiền, thiếp bao công tử!"
Hành động của Ngọc Ý quá nhanh, Vu Kì Thiên hoàn toàn không ngờ nàng lại làm thế. Hắn ngẩn người khi thấy một kẻ có dung mạo xấu xí bỗng chạy đến ôm chầm mình.
Lời Ngọc Ý vừa nói cũng khiến mọi người vô cùng khiếp sợ.
Người phụ nữ xấu xí Ngọc Ý toàn nói những lời khiến người ta không sợ đến chết thì không thôi. Vị công tử trước mặt này chính là đương kim thế tử. Trông thì nho nhã lịch sự, thế nhưng thật ra hắn rất khát máu và tàn bạo, ngay cả Hoàng đế và Thái Hậu cũng phải nể mặt hắn ba phần. Ngọc Ý đúng là đang tìm đường chết.
"Đồ xấu xí nhà ngươi đừng có nói bậy! Mau buông thế tử nhà ta ra." Hình Lâm lập tức xông tới Ngọc Ý.
Ngọc Ý ngạc nhiên, thế nhưng ngay sau đó lại tỏ vẻ vừa lòng: "Thế tử, năm nay ngài bao nhiêu tuổi rồi? Đã kết hôn chưa? Cho dù đã kết hôn rồi cũng không sao hết, chỉ cần gương mặt này, thiếp sẽ hạ mình làm tiểu thiếp của ngài."
"Khụ khụ…" Vu Kì Thiên chợt ho khan. Đây là lần đầu tiên hắn thấy người phụ nữ to gan đến vậy.
"Đồ không biết xấu hổ, ngươi không xứng để trèo cao lên người thế tử của chúng ta! Chỉ riêng gương mặt này thôi, ngươi đã không đủ tư cách để làm tiểu thiếp rồi ấy chứ." Hình Lâm tức giận nói.
Chắc chắn hôm nay lúc ra khỏi cửa không xem hoàng lịch nên mới gặp phải người phụ nữ xấu xí Ngọc Ý này.
Mọi người đều nhìn Ngọc Ý với ánh mắt khinh bỉ và chán ghét. Mới bị Ly vương ruồng bỏ đã nhắm đến Vu thế tử, đúng là đã xấu xí còn suốt ngày gây chuyện.
Tuy Vu thế tử bệnh tật yếu đuối, nhưng hắn nổi tiếng là người dứt khoát và tàn nhẫn, thủ đoạn tàn bạo. Cho nên, tuy rằng danh môn quý nữ ở Thịnh Kinh đều yêu quý gương mặt của Vu thế tử, thế nhưng chẳng ai dám nhảy vào hố lửa. Có vẻ lần này sẽ có trò hay để xem rồi.
Vu Kì Thiên nhìn gương mặt xấu xí trước mặt, vết bớt đen lan hết nửa mặt bên trái của nàng, quả thật trông rất gai mắt.
Có điều, đôi mắt phượng kia lại sáng ngời, trong suốt. Nàng cứ nhìn thẳng hắn với ánh mắt to gan, vui sướng, trông giống hệt dáng vẻ sói đói thấy thịt.
Khóe miệng Vu Kì Thiên hơi cong lên, đôi mắt sâu thẳm của hắn khóa chặt lấy người trước mặt: "Ngươi chắc chắn muốn làm tiểu thiếp của ta sao?"
"Đương nhiên! Ngài đẹp trai như vậy mà, còn đẹp hơn tên Bạch Tử Huân rất nhiều. Tuy ngài là người đoản mệnh, cùng lắm chỉ có thể sống ba năm nhưng thiếp không ngại. Thế tử à, đời người ngắn lắm, một khắc đêm xuân đáng giá ngàn vàng, chúng ta mau về động phòng đi thôi." Ngọc Ý cười ngây ngô nói.
Nghe thấy câu ‘Cùng lắm chỉ có thể sống ba năm’, Vu Kì Thiên vốn đang định đẩy Ngọc Ý ra lại khẽ nhíu mày.
Quả thật người phụ nữ trước mặt rất xấu, thế nhưng ánh mắt của nàng trong suốt, như có một biển sao trời mênh mông, tỏ ra vô cùng chắc chắn và tự tin.
Cứ như nàng nhất định phải có bằng được hắn.
Đây là lần đầu tiên Vu Kì Thiên thấy một người phụ nữ có ánh mắt như vậy. Người phụ nữ trước mặt này có chút thú vị.
"Được." Vu Kì Thiên gật đầu đồng ý.
"Ha ha, thiếp biết ngài sẽ đồng ý mà." Ngọc Ý say khướt, nói xong liền ngã vào lòng Vu Kì Thiên ngủ thiếp đi.
Thấy gương mặt nhỏ nhắn đỏ ửng của nàng thở khẽ, Vu Kì Thiên khẽ cười.
Người phụ nữ này đúng là tham lam. Hình như vì dung mạo xấu xí như vậy nên cũng chẳng có ai có hứng thú với nàng.
Sau đó, trong ánh mắt bất ngờ và khiếp sợ của mọi người, Vu Kì Thiên bế Ngọc Ý lên rồi nhấc chân rời đi.
"Trời ơi, ta không nhìn nhầm chứ? Vu thế tử ôm Ngọc Ý, còn đồng ý để người phụ nữ xấu xí đó làm tiểu thiếp! Tim ta vỡ vụn mất rồi." Một cô gái bên cạnh đau lòng nói.
"Rốt cuộc người phụ nữ xấu xí Ngọc Ý này gặp phải vận cứt chó gì vậy? Mới bị Ly vương ruồng bỏ đã bám lên người Vu thế tử, đúng là đồ hồ ly tinh."
Chứng kiến cảnh tượng đó, Hình Lâm cũng choáng váng. Chắc chắn hắn ta thấy ảo giác rồi. Thế tử băng thanh ngọc khiết, không ai dám với tới, lại ôm lấy người phụ nữ xấu xí Ngọc Ý.
Hắn ta không kịp nghĩ nhiều, chỉ vội đuổi theo sau, thầm nghĩ: ‘Thế tử ngài đừng nghĩ quẩn.’
Mấy người đứng ngoài như Nguyệt Nhi đã bị dọa đến choáng váng từ sớm. Mãi đến khi xe ngựa của Vu thế tử đi xa, Nguyệt Nhi vẫn chưa thể hoàn hồn.
Tiểu thư nhà nàng lại tự gả cho Vu thế tử, hơn nữa còn làm tiểu thiếp.
Không thể để chuyện này xảy ra được! Nguyệt Nhi lập tức đuổi theo.