Đêm Lâm Gai trở về, cũng là đêm định mệnh đánh dấu sự đổ vỡ của một mối hôn ước và khởi đầu cho một chuyện tình bất ngờ. Khương Tư Ý cẩn thận chọn bó hoa trà đỏ thắm, mang theo cả hy vọng lẫn chút cam chịu đến dự tiệc sinh nhật Tống Đề – người sắp trở thành hôn phu của cô vì lợi ích gia tộc. Đổi lại, chỉ là sự lạnh nhạt đến thấu xương. Vừa thoáng thấy xe Lâm Gai, Tống Đề lập tức đứng dậy, vội vã bỏ đi, mặc cho bó hoa trà tội nghiệp bị gạt rơi xuống đất, nát bươm. Tống Đề tíu tít chạy tới mở cửa xe, lẽo đẽo gọi "chị họ" đầy nũng nịu. Nhưng Lâm Gai, vẫn dán mắt vào điện thoại, chẳng thèm liếc ai lấy một cái, đi thẳng về phía Khương Tư Ý, cúi người nhặt những cánh hoa tàn. Giữa trời tuyết trắng xóa, Lâm Gai nhẹ nhàng đón Khương Tư Ý đang run rẩy lên xe. Tấm khăn choàng cashmere ấm áp của cô lau khô mái tóc ướt đẫm, và rồi giọng nói trầm thấp vang lên: "Người ta không biết trân trọng, hay là đổi đối tượng liên hôn chất lượng hơn đi." Khương Tư Ý ngước nhìn: "Ai?" Lâm Gai khẽ nhếch môi: "Chị đây." Khương Tư Ý chủ động đề nghị hủy hôn. Tống Đề vẫn giữ thái độ ngạo mạn: "Nhắc cho cô biết, hủy hôn xong là cô khó sống trong nhà họ Khương lắm đấy." Khương Tư Ý nhún vai, ánh mắt đầy thách thức: "Rồi liên quan gì đến chị?" Lâm Gai – nữ vương băng giá khét tiếng trong giới thượng lưu, nổi danh độc ác, tàn nhẫn. Từ bé, Khương Tư Ý đã sợ chị ta chết khiếp. Bạn thân cô từng thốt lên: "Cảm giác như không có chuyện gì mà chị Lâm Gai không làm được cả." Khương Tư Ý bĩu môi, mạnh miệng đáp: "Không đâu, người gì mà lạnh lùng như khúc gỗ, chắc gì biết yêu đương." Vài ngày sau, đôi chân Khương Tư Ý mềm nhũn, tỉnh dậy từ trên giường của Lâm Gai, cô mới cay đắng nhận ra hiểu biết của mình về người chị này chỉ vỏn vẹn chưa đến một phần vạn. Khương Tư Ý thì thầm: "Biết Lâm Gai mười mấy năm, không thể tin được chị ta hôn giỏi kinh khủng khiếp như vậy!" Bạn thân cô mắt tròn mắt dẹt: "Ủa... rồi sao giờ biết?" Cả hai không hề hay biết, Tống Đề đang ngồi ở một góc khuất trong nhà hàng, chứng kiến tất cả. Tống Đề: ??? Khương Tư Ý luôn nghĩ Lâm Gai chọn cô chỉ vì muốn một cô vợ ngoan ngoãn, đỡ phiền phức. Cho đến khi cô tình cờ tìm thấy một bức thư cũ trong căn nhà của Lâm Gai – một lá thư được viết từ thuở ấu thơ, hé lộ một bí mật động trời... Bé vợ dễ dỗi hờn vu vơ, cần được cưng chiều hết mực, đối đầu với chị top lớn tuổi lạnh lùng, chung tình, nhưng cực kỳ bao che người nhà và sẵn sàng làm tất cả vì người mình yêu. Bối cảnh đồng tính được phép kết hôn.