Chương 22: Đồng Hồ Và Lá Thư

Vượt Rào - Ninh Viễn

Chương 22: Đồng Hồ Và Lá Thư

Vượt Rào - Ninh Viễn thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Tặng ai thì tớ không rõ, nhưng cái đồng hồ đó có vấn đề rồi." Chu Ngạn Lâm mở điện thoại, đưa cho Tống Đề xem phần mô tả chi tiết.
"Dòng 'Hẹn Hò', ra mắt năm nay. Hẹn hò chứ không phải ám chỉ nữa, là công khai luôn rồi. Chắc chắn là định tặng cho người mình thích thôi."
Tống Đề dán mắt vào màn hình điện thoại của Chu Ngạn Lâm, dán chặt như thể nó không còn là một thiết bị, mà là một sự thật đau đớn. Một lúc lâu sau, cô hất mạnh tay ném trả.
"Má!" Chu Ngạn Lâm kêu lên, khom người đỡ vội. "Điện thoại mới đấy!"
Tống Đề không nói thêm lời nào, đứng dậy bước đi. Hai cô bạn phía sau gọi vọng theo: "Này, đi Caribe không?!"
Vừa bước ra khỏi quán bar tối tăm, ánh nắng ban ngày chói gắt đã đâm thẳng vào mắt cô. Cả thành phố hóa thành một bức tranh nhòe nhoẹt, trắng xóa, chỉ còn lại sự đối lập dữ dội.
Những ánh mắt thương hại, những lời mỉa mai như xoắn vào nhau, hình thành một con quái vật vô hình.
Cô hiểu. Hiểu tất cả.
Cô không muốn thành trò cười trong cái giới này. Cô im lặng, vậy mà mọi chuyện vẫn trái ý mình.
Tống Đề đứng giữa phố, gắt gỏng lôi thuốc trong túi xách ra.
Ngọn lửa trong lòng cháy rát tay cô, khiến cô mất kiểm soát. Rồi cô bẻ gãy điếu thuốc mảnh khảnh – như thể đang kết liễu một sinh mạng.
Cơn giận dồn nén. Điếu thuốc bị vò nát thành một cục rồi ném vào thùng rác.
Đến một điếu thuốc cũng không để cô yên.
Đứng giữa nắng bừng bừng suốt buổi, đầu óc nóng rực của cô mới dịu đi phần nào.
Cô lùi vào bóng mát, khoanh tay trước ngực, trầm ngâm một lúc.
Tin nhắn gửi đến Chu Ngạn Lâm.
Lúc này, Chu Ngạn Lâm đang ngồi cạnh Tạ Thư Y, tay cầm chai rượu, lắc lắc trước mặt cô.
"Làm xong chưa?"
"Đồ lắm mồm," Tạ Thư Y đáp.
"Ơ, chị có tốt đẹp gì đâu? Chị xúi em kể chuyện đồng hồ mà giờ em thành chim mồi, chị không nhận trách nhiệm à?"
Tạ Thư Y hất tay cậu ra.
"Được rồi, được rồi. Một tuần lễ thời trang mà, chị đưa cậu đi."
"Không phải mình em. Chị tưởng em thích cái tuần lễ thời trang rẻ tiền đó à? Emma mới là người muốn đi."
Emma là bạn gái hai tháng của Chu Ngạn Lâm – một hot girl mới nổi. Ước mơ của cô là được xuất hiện trong tuần lễ thời trang. Nhà Tạ Thư Y có sẵn quan hệ, nên vì chuyện này mà Chu Ngạn Lâm ngoan ngoãn hơn hẳn.
Tạ Thư Y miệng thì châm chọc, nhưng thực chất là đồng ý.
Cô ta đủ tỉnh táo để không tự châm lửa vào mình.
Tạ Thư Y từng chứng kiến Lâm Gai và Khương Tư Ý xuất hiện cùng một buổi tiệc. Dù có chút mánh khóe, nhưng cô không ngờ Khương Tư Ý thật sự mượn được thế lực từ Lâm Gai.
Nói hai người không có quan hệ gì – đó là tự dối lòng.
Dù chỉ là một buổi tiệc thương mại của công ty đấu giá, rõ ràng liên quan đến việc kết nối tài nguyên. Họ nói chuyện riêng khá lâu, khoảng cách gần vượt quá mức xã giao.
Quan hệ giữa họ ra sao, Tạ Thư Y thật sự không muốn dính vào.
Không tham gia, không có nghĩa là không tìm được thú vui.
Trước đó, cô đã bày mưu tính kế để Tống Đề khiến Khương Tư Ý chủ động hủy hôn.
Cuộc sống quá nhàm chán, còn Tạ Thư Y là kẻ nghiện những trò giải trí phi lý.
Chuyện Khương Tư Ý chủ động hủy hôn – một drama lớn – là do Tạ Thư Y "vô tình" nhắc trong nhóm chat riêng.
Đặt bẫy nhưng không chỉ đích danh.
Nhóm chat đó tập hợp những kẻ lắm chuyện nhất. Chúng lập tức đoán ra là ai, tin đồn lan nhanh khắp giới, rồi đến tai Tống Đề.
Tất nhiên, giữa quá trình, Tạ Thư Y thêm mắm dặm muối, khiến Tống Đề tin rằng Khương Tư Ý cố tình làm mình mất mặt.
Không chỉ thoát thân, sự việc còn phát triển theo hướng thú vị hơn.
Tạ Thư Y nhấp rượu, nghĩ thầm năm nay chắc chắn không buồn tẻ.
19 giờ 55, Khương Tư Ý có mặt tại tiệm đồng hồ.
Nhân viên từng giúp cô đặt hàng đứng đó. Lạ là, thấy cô, mặt anh ta liền đanh lại, ánh mắt vội quay đi như thể né tránh.
Một cảm giác bất an dâng lên, Khương Tư Ý bước tới.
"Chào anh, em nhận được tin nhắn, đến lấy đồng hồ."
Anh nhân viên cúi đầu, tay giả vờ bận rộn với lớp giấy gói. "Tôi định gọi báo chị sau, không ngờ chị đến nhanh quá. Rất xin lỗi, đồng hồ về rồi, nhưng không phải của chị, mà là của khách khác."
Khương Tư Ý khựng lại, cau mày.
"Anh nhắn tin bảo hàng về rồi mà."
"Tôi nhầm người."
Khương Tư Ý rút điện thoại ra.
"Tin nhắn anh gửi đây, còn gọi em là 'cô Khương'. Người anh muốn thông báo cũng họ Khương luôn à?"
Khương Tư Ý vẫn ôn hòa, lễ phép, không hề giống kiểu người thích gây sự. Cô không hét, không lớn tiếng. Lời nói bình tĩnh, dứt khoát – nhưng lại như một sức ép vô hình đè chặt người đối diện.
Bị dồn ép, đầu anh nhân viên tê rần, miệng lưỡi chống chế trơ tráo: "Nhầm chút thôi. Hàng của chị sắp về rồi, khoảng năm ngày nữa là có, tôi sẽ đốc thúc giúp. Chị ạ, thật xin lỗi vì khiến chị đến mà chưa có hàng, hay là... dùng chút trà bánh trước đi?"
Năm ngày nữa thì qua sinh nhật Lâm Gai mất rồi.
Trong lúc tâm trạng Khương Tư Ý đang nặng trĩu, một giọng nữ quen thuộc vang lên từ phòng VIP:
"Mẫu này thường thôi, đeo chơi vậy."
Cô quay lại – Tống Đề.
Tống Đề mặc một thiết kế hào nhoáng, khoe trọn bờ xương quai xanh được chăm chút kỹ lưỡng. Đôi chân thon dài ẩn hiện dưới tà váy, gót chân điệu nghệ trên đôi giày đỏ rực như opera. Mỗi nhịp vắt chân ngắm nghía món đồ trên tay, vệt đỏ từ giày hắt lên ánh kim lấp lánh. Mái tóc mềm như tơ – chắc chắn là kết quả của cả buổi chăm sóc cầu kỳ.
Đó là một vẻ đẹp phô trương mùi tiền, một vẻ đẹp thách thức mọi ánh nhìn, một vẻ đẹp toan tính hiểm độc.
Và trên cổ tay cô ta – chính là chiếc đồng hồ mà Khương Tư Ý đã đặt trước.
Tống Đề chẳng buồn để ý dây da màu xanh đen chói lọi giữa bộ đồ diêm dúa. Miệng chê hàng thường, tay lại nâng niu xoay xở, thưởng thức từng chi tiết.
Quản lý cửa hàng ngồi đối diện. Trên bàn kính tròn là một núi túi shopping từ bộ sưu tập đắt đỏ nhất. Cô này vừa mua sạch cho một nốt nhạc – hoàn thành luôn chỉ tiêu doanh số cả quý.
Gương mặt quản lý gần như co giật vì cười, rối rít hỏi Tống Đề có muốn thêm gì không, rồi bưng ra một khay đầy cherry Mỹ và dâu tây Đan Đông đặt trước mặt.
Tống Đề chẳng buồn đáp. Đúng lúc đó, cô nhận ra ánh mắt Khương Tư Ý đang nhìn mình.
Khương Tư Ý sẽ nhìn cô bằng ánh mắt gì? Tức giận? Phẫn nộ? Uất ức? Hay gào thét tuyệt vọng?
Với tư thế người vừa nhận quà, Tống Đề thong thả liếc về phía quầy.
Cô nhận lại – một đôi mắt lạnh như băng, dửng dưng. Không kích động, không một cảm xúc nào như Tống Đề mong đợi.
Khương Tư Ý không giận.
Màn phô trương tiền bạc cũng chẳng khơi gợi được phản ứng cô muốn thấy.
Cô gái từng luôn dịu dàng với mình, từng chăm sóc mình tỉ mỉ, từng vì một câu nói của mình mà đi bất cứ đâu – giờ lại nhìn mình bằng ánh mắt xa cách, thậm chí còn phảng phất nét thương hại.
Tống Đề không biết lúc đó mặt mình ra sao. Có ngạc nhiên không? Khó hiểu? Hay chỉ là một biểu cảm bẽ bàng? Cô tự nhủ phải dời mắt đi, phải tỏ ra bất cần, phải giành lại chủ động.
Nhưng ngay khi định thu ánh nhìn, Khương Tư Ý đã quay đi trước.
Tống Đề cảm giác như có thứ gì đó trong ngực vỡ toang. Một luồng chua xót nghẹn ngào dâng lên.
Khương Tư Ý không muốn làm khó thêm nhân viên trẻ đang bối rối.
Cô không hiểu Tống Đề biết mình đặt đồng hồ ở đây từ đâu. Điều duy nhất chắc chắn – chiếc đồng hồ này, hay bất cứ thứ gì cùng thương hiệu, một khi Tống Đề đã đeo, thì với cô, nó đã trở nên bẩn thỉu.
Cô không cần nữa.
"Trả lại tiền cọc cho tôi," Khương Tư Ý nói với nhân viên.
Cô gái cố níu kéo: "Hay là chị xem thử mẫu khác trong bộ sưu tập 'Hẹn Hò'?"
'Hẹn Hò'? Lần trước Khương Tư Ý mải mê kiểu dáng, không để ý tên bộ sưu tập.
May là chưa mua. Nếu không, tặng chiếc đồng hồ 'Hẹn Hò' cho Lâm Gai – chẳng khác nào đang tỏ tình với chị gái mình. Nhỡ chị hiểu lầm, cô không giải thích nổi.
Khương Tư Ý thở phào, lập lại: "Không, trả tiền cọc cho tôi."
Nhân viên ngập ngừng, ngoái đầu nhìn quản lý. Quản lý bên cạnh Tống Đề khẽ gật đầu.
Tiền cọc được hoàn đúng qua đường chuyển khoản. Khương Tư Ý quay người, rời khỏi cửa hàng.
Chưa đi được hai bước, tiếng giày cao gót dồn dập vang lên phía sau.
Khi Khương Tư Ý quay lại, cổ tay cô đã bị một bàn tay siết chặt.
"Chị..." Khương Tư Ý không ngờ thấy Tống Đề với đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu.
"Em định tặng đồng hồ cho ai? Khương Tư Ý, đừng quên, em là vợ chưa cưới của chị."
Cổ tay đau nhói dưới sức siết của Tống Đề, Khương Tư Ý gằn lại: "Chúng ta hủy hôn lâu rồi. Nói cho rõ – chúng ta dứt rồi."
"Chị không cho phép!" Tống Đề thét lên. "Chị chưa đồng ý! Em lấy tư cách gì mà tự quyết? Còn mua đồng hồ? Định đi mồi chài ai?"
Những lời thô bỉ dội thẳng vào đầu. Khương Tư Ý giật tay ra, vung một cái tát cháy rát vào mặt Tống Đề.
Tiếng "chát" khô khốc vang vọng, khiến mọi ánh mắt hiếu kỳ đổ dồn, xì xào.
Tống Đề sững sờ buông tay, ôm má bỏng rát, nước mắt chực trào vì kinh ngạc tột độ.
"Em đánh chị... Khương Tư Ý, em dám đánh chị?"
Khương Tư Ý vốn không phải kiểu người ưa đánh nhau. Cái tát đó là bộc phát.
Nhưng cảm giác rát tay lại khiến cô thấy... hả hê.
Cô chẳng thèm giải thích, xoay người bỏ đi.
Nhìn tấm lưng lạnh lùng, kiên quyết ấy, Tống Đề cảm thấy ruột gan như bị xé toạc.
Cô lao lên chặn đường, siết chặt vai Khương Tư Ý, giọng nghẹn ngào:
"Từ xưa em đã thích chị, chị nói gì em cũng nghe. Em quên em thức trắng đêm trang trí lớp học chỉ để dỗ chị vui à? Sao em nỡ... Khương Tư Ý... Em có người khác rồi đúng không? Nếu không sao nỡ đối xử với chị như vậy?"
Không thể tin nổi màn lật mặt cắn ngược này.
Khương Tư Ý lùi một bước, né tránh cái chạm.
"Chị cấm sừng em, giờ quay lại tra khảo em? Tống Đề, tôi có thích ai, thích ai – không đến lượt chị hỏi."
"Chị không thích con Đàm Nhã đó, chị thực sự không muốn đời mình bị sắp đặt, chị chỉ muốn nổi loạn một lần! Em là người hiểu chị nhất, chẳng lẽ em không thể thông cảm?"
Khương Tư Ý gạt phăng tay cô ta ra.
"Chị có thích người ta hay không, thì giữ lại mà nói với người ta."
Nhìn bóng lưng Khương Tư Ý khuất dần, không ngoảnh lại lần nào, má Tống Đề vẫn như bị lửa đốt.
Hình ảnh một kẻ thê thảm, mất kiểm soát, rõ mồn một trên mặt kính sáng loáng của cửa hiệu ven đường.
Tức giận, cay cú, uất hận, điên cuồng... Tất cả cảm xúc cô ta mong thấy ở Khương Tư Ý – giờ đây phơi bày trọn vẹn trên chính gương mặt mình.
Greenwich, múi giờ miền Đông nước Mỹ.
Khương Tư Linh tỉnh dậy, việc đầu tiên là với tay lấy điện thoại, kiểm tra email.
Jules – đại diện của NEXT – người từng hứa ký hợp đồng, nói hợp đồng đang được soạn, sẽ gửi ngay.
Đó là chuyện hai tuần trước.
Cô biết rõ hiệu suất rùa bò của NEXT – hay đúng hơn, của cả khu vực này. Nhưng cô cũng biết có những hợp đồng giống hệt lại được thông qua nhanh như chớp.
Bốn chữ "đêm dài lắm mộng" vang lên trong đầu.
Dù ruột gan nóng như lửa đốt, cái bụng vẫn phải no.
Bữa sáng là trứng benedict cá hồi xông khói – món vừa học trên mạng.
Xong xuôi, cô định chụp ảnh gửi cho em gái, khoe thành quả bếp núc.
Nhưng cuộc gọi thoại từ Khương Lạc – cha cô – bỗng chiếm trọn màn hình.
Khương Tư Linh nhíu mày. Từ ngày cô ra nước ngoài, ông chưa từng gọi lần nào. Bỗng dưng gọi, thì chắc chắn chẳng có chuyện tốt.
Do dự vài giây, cô bắt máy.
Chưa kịp nói "A lô", giọng Khương Lạc đã vang lên như sấm:
"Con em gái quý hóa của mày dạo này gan to bằng trời rồi!"
"Tư Ý? Nó làm sao?"
"Nó hủy hôn rồi, mày biết chưa?"
"Hủy hôn?" Khương Tư Linh phản xạ đầu tiên là không thể. "Tại sao em lại hủy hôn?"
Khương Lạc cười khẩy: "Còn tại sao nữa? Nó không biết điều, chọc giận Tống Đề, định giở trò hủy hôn để dọa người ta. Tư Linh, mày đừng ra nước ngoài rồi bỏ mặc việc nhà. Mày là chị nó, nó làm trò mất mặt, mày phải lên tiếng, phải thay mẹ dạy dỗ nó."
Khương Tư Linh lạnh lùng: "Nó chọc giận Tống Đề? Thế ông nghe nó nói, hay nghe Tống Đề nói?"
"Tao đoán. Chứ mày nói xem, ngoài lý do đó thì còn gì nữa?"
"Con bé không phải kiểu người như ba nghĩ. Tư Ý sẽ không bao giờ dùng chuyện hủy hôn để uy hiếp. Nếu nó thật sự làm vậy, chắc chắn là đã bị dồn đến đường cùng."
Khương Tư Linh siết chặt chiếc nĩa, các đốt tay trắng bệch:
"Làm cha mà không tin con gái mình – đó là bi kịch. Chưa thèm kiểm chứng mà sang đây hỏi tội, còn nực cười hơn. Ông bảo tôi phải lên tiếng vì là chị, vậy còn ông? Ông không phải cha của nó sao? Ông chưa từng quan tâm đến chúng tôi, giờ ông không có tư cách chỉ tay năm ngón."
Đầu dây bên kia, Khương Lạc chỉ kịp thốt lên một tiếng "Mày...", đã bị tiếng nói vút cao của cô cắt ngang:
"Khương Lạc, ông thật hài hước."
Không đợi ông kịp nói, Khương Tư Linh cúp máy.
Cô không muốn nghe lời dạy dỗ từ người cha chưa từng làm tròn trách nhiệm.
Hơn nữa, dù Tư Ý có làm gì, cô cũng sẽ không bao giờ nói xấu em mình trước mặt người ngoài.
Tư Ý là báu vật duy nhất của cô.
Cô mất hết hứng ăn, đứng bên cửa sổ uống cạn ly americano đá để hạ hỏa.
Cơn giận qua đi, lý trí trở lại. Khương Tư Linh bắt đầu suy nghĩ. Chuyện hủy hôn ầm ĩ như vậy, em gái lại chẳng nói nửa lời với cô. Cô lo lắng, không biết tình hình thực sự ra sao.
Cô rút điện thoại, ngón tay dừng trên khung chat có tên "Bé cưng", rồi khựng lại – không gọi.
Lúc này trong nước là đêm khuya, em chắc đang ngủ. Gọi bất ngờ sẽ làm em mất ngủ.
Công việc của Tư Ý đòi hỏi sự tập trung cao, tinh thần thiếu ngủ có thể ảnh hưởng đến phiên đấu giá – một nghề trực tiếp xử lý tiền bạc.
Mấy năm nay cô không bên cạnh em, nhưng cô hiểu em rõ. Em lý trí, kiên cường, có chủ kiến, và cực kỳ thân thiết với cô. Nếu có biến cố lớn đến mức không chịu nổi, em đã mở lời từ lâu.
Việc không nói đến chuyện hủy hôn – có thể vì sợ cô lo lắng ở nước ngoài, và tình hình vẫn trong tầm kiểm soát.
Thôi thì mai hãy liên lạc.
Khương Tư Linh day day thái dương. Ít nhất hãy để em ngủ ngon, đừng để chuyện phiền lòng quấy nhiễu thêm.
Uống xong cà phê, cô chợt nghĩ đến bản hợp đồng từ NEXT chưa thấy đâu. Liệu có liên quan đến chuyện hủy hôn không?
Một tiếng trước.
Tắm xong, Khương Tư Ý ôm Tuyết Cầu vào lòng để chọn lại quà. Lúc chọn đồng hồ, cô từng để ý đến đôi khuyên tai hình hoa trà.
Sau sự cố kia, cô không khỏi chuẩn bị sẵn phương án dự phòng.
Mở lại trang web, ngắm nghía kỹ đôi khuyên tai. Cô cực kỳ thích nó.
Kiểu kẹp, hoa trà viền kim cương – tinh tế, kín đáo, lại rất tôn da Lâm Gai.
Giá cả vừa phải hơn đồng hồ, tên gọi cũng không ám chỉ kiểu 'Hẹn Hò'. Có vẻ hợp hơn.
Quan trọng nhất: có sẵn, website cam kết giao trong 48 giờ.
Sẽ không có rủi ro bị ai phá đám nữa.
Sau khi đặt hàng, nhìn màn hình giao dịch thành công, Khương Tư Ý cảm thấy trống rỗng.
Người cô rã rời, xương cốt như muốn vỡ vụn. Cổ tay bị siết vẫn còn đau, hằn rõ mấy vết đỏ.
Cơn mệt mỏi ập đến như sóng. Cô chẳng muốn động đậy, chỉ muốn ngủ luôn trên ghế sofa.
Những âm thanh hỗn loạn xoáy vào tâm trí. Cô cố không nghĩ, nhưng lời lẽ độc địa và khuôn mặt dữ tợn kia cứ ám ảnh.
Cô trở mình, ôm chặt Tuyết Cầu hơn.
Chó con như cảm nhận được, không giãy giụa, yên lặng nằm cạnh. Cằm nó gác lên mu bàn tay cô, đôi mắt tròn xoe nhìn người mẹ bất ổn.
Mơ màng, cô thấy điện thoại rung. Dùng hết chút sức lực, cô mở mắt – thông báo WeChat.
Tin nhắn từ Lâm Gai. Lần đầu tiên chị chủ động nhắn.
,: [Vụ kia, quay lại chưa?]
Quay lại? Khương Tư Ý vô thức ngoái nhìn – Tuyết Cầu cũng quay đầu theo. Phía sau chỉ là bức tường.
Bánh Mì Lát Vụn: [Quay lại gì cơ?]
Phía bên kia hiện lên "đang nhập...".
Trả lời nhanh ghê...
Khương Tư Ý hoang mang. Chị đang ngồi chờ cô trả lời à?
, : [Cô Khương nói quay lại công thức trà mà? Nên chị hỏi "quay lại" đến đâu rồi?]
Công thức trà!
Khương Tư Ý bật dậy – Tuyết Cầu trượt khỏi người cô, nằm bò xuống sàn, nghiêng đầu khó hiểu.
Hai ngày bận tối mắt, cô quên mất chuyện này. Không ngờ Lâm Gai còn nhớ...
Dù vậy, cái kiểu hỏi "quay lại chưa" là sao?
Khương Tư Ý không nhịn được cười, vội gửi công thức.
Vài phút sau, Lâm Gai gửi lại một video ngắn.
Quay một tách trà an thần đang bốc khói, khuấy bằng chiếc thìa xanh xinh xắn.
Giọng Lâm Gai vọng vào từ ngoài khung hình: [Cảm ơn cô Khương, rất ngon. Em ngủ ngon.]
Có lẽ vì đêm khuya, giọng chị trầm khàn, lười biếng – khác xa ban ngày – như đang mát-xa tai người nghe.
Khương Tư Ý bỗng thấy có sức lết về giường. Nhắn lại "Ngủ ngon", cô dùng giọng nói bật đèn đầu giường.
Ánh sáng ấm áp phủ kín phòng. Cô ôm chăn nằm yên, rồi lại lật người, chộp điện thoại, mở WeChat. Ánh mắt vô thức dừng lại trên hai chữ "cô Khương".
Thật kỳ diệu. Cách xưng hô vốn xa cách, qua miệng Lâm Gai lại trở nên thân mật đến lạ.
Không gian tĩnh lặng, cô xem lại video, nghe lại giọng nói mê hoặc của chị thêm lần nữa.
Rồi thiếp đi lúc nào không hay.
...
Cùng lúc đó, một nơi khác trong thành phố.
Lâm Gai đứng trong phòng khách rộng trống, tay cầm một lá thư.
Giấy ố vàng, từng hàng chữ viết bút bi xanh – nét non nớt, trong trẻo, có vài lỗi chính tả ngô nghê.
Dù phai màu, nhưng Lâm Gai vẫn thường xuyên lấy ra đọc. Dù đã thuộc lòng, đọc ngược cũng vanh vách, cô vẫn không thấy chán.
Vê con thỏ bông trong lòng bàn tay, cô đọc thư lần nữa, ánh mắt dừng lại ở phần ký tên.
Dưới cùng ghi: "Chị Tiểu Khương của em". Bên cạnh là hình vẽ hoạt hình con thỏ dễ thương.
Tiếng cười khẽ vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Có chị nào tự vẽ mình thành thỏ con không cơ chứ?
Xem xong, cô cẩn thận gấp lại tờ giấy, rồi gấp thêm lần nữa, cho vào bao bảo quản chuyên dụng.
Cuối cùng cất vào tủ kiểm soát nhiệt độ và độ ẩm.
"Em ngủ ngon, thêm lần nữa," Lâm Gai vỗ nhẹ cánh cửa tủ, thì thầm.